Trích dẫn Gửi bởi maymandn Xem bài viết
Buồn cho ông bác sỹ
Đến hẹn lại lên, hàng tháng đi nhận ARV. Lần này nhận thuốc đc gặp ông bác sỹ đáng kính. Mọi người lần lượt nhận thuốc sau đó sang phòng bên cạnh để được thăm khám của bác sỹ. Nghe đâu ông là truỏng khoa. Vậy mà buồn cho ông bác sỹ và nghĩ về bản thân cũng như những ng có H. Mình thấy sự kỳ thị sợ sệt ngay từ chính ông bác sỹ.
Ông ngồi và đợi từng người vào khám. Ông bắt mọi ng phải đeo khẩu trang. Ngồi xuống ghế cách ông 2 mét. Ông hỏi bệnh qua loa. Mình thấy có người k mang theo khẩu trang bị ông nhắc nhở rất khó nghe. Đến lượt mình, mình nói vị nấm lưỡi. Ông ầm...ah...uh... rồi mở điện thoại tra tìm mất 5 phút. Sau đó sang phòng bên cạnh lấy 1 quyển tài liệu gì đó hết lật tìm rồi lại tìm trong điện thoại. Cuối cùng ông phán: Đợi tý nhé. Rồi kêu người khác. Chẳng biết cái đợi tý của ông đến bao giờ. Mình bỏ về cũng xong. BUỒN!!!!
Trong khi đó anh y tá cấp thuốc hàng tháng rất ân cần và gần gũi. CÓ LẼ PHONG CÁCH LÀ BÁC SỸ -CHỦ NHIỆM KHOA LÀ VẬY.
Điều kiện cần đủ và bắt buộc trên người có H khi đến khám chữa bệnh tại môi trường nhiễm phải đeo khẩu trang nhằm phòng tránh lao cho chính họ, chứ ko phải BS Kỳ và Thị, đây là bắt buộc chung của WHO