yeucuocsong26 (15-08-2014)
yeucuocsong26 (15-08-2014)
Dạ. Thì anh Tuấn với A Songchung đều nói em khùng hết á. Nhưng mà cũng cảm ơn anh đã tư vấn cho em nha. Em nghĩ nếu ngta đứng bên đường mà làm gì gì đó thì mình cũng phải trông thấy đúng ko anh, đằng này em thấy ko có gì hết. mà trời đang nắng thì có thể có vài hạt mưa ko anh, giống như chuẩn bị mưa nắng á? em nghĩ đó là nước mưa.
yeucuocsong26 (15-08-2014)
Sáng nay tự nhiên em chợt bồi hồi và lo lắng. Em ko ngủ đc luôn mấy anh. Mấy anh nghĩ chuyện em nói là có thật ko, nếu có thật chắc em xui dữ lắm và chắc em chết mất. Hình như em bị stress rồi mấy anh ơi.
yeucuocsong26 (16-08-2014)
Hic. nếu bt thì em ko suy nghĩ gì hết đâu. Tự nhiên có lần lên đây đọc mấy bài viết của mấy bạn cũng nghĩ giống như em là có ng ấy máu hay dịch vết thương ra để hại ng khác á.
Vậy C nghĩ giọt bé xíu đó có thể từ đâu hả C? Trời đang nắng, hok lẽ do mưa bóng mây hả C? Vì sau đó 30p em có quay lại đường đó, dù trời nắng nhưng có 2 giọt nước rơi vào tay áo em. C xem xét dùm em
yeucuocsong26 (16-08-2014)
dạ, nhưng em đang nói giọt đó có phải do mưa bóng mấy hok, dù trời nắng nhưng sau 40p em quay lại đường đó thì có 2 giọt nước rơi vào tay áo em. Có thể trước đó 40p giọt đó cũng là do mưa bóng mấy đúng ko C?
KO phải anh à, kiểu như là Lúc em đi "thì có 1 giọt gì đó rơi vào mắt" nên em sợ có ai ấy máu hay dịch ở bên đường văng ra trúng mắt em. Vì em nghĩ trời nắng nên ko có mưa đc, nhưng 30 40p sau em quay lại con đương đó thì trời vẫn nắng nhưng cũng có 1 2 giọt nước mưa bóng mây hay sao á, văng vào áo em. Thì em nghĩ lại có thể "cái giọt lúc đi đó là giọt mưa như bây giờ." E nghĩ vậy đó nhưng mà vẫn chưa an tâm, a.c có hiểu ý em nói hok ? :(
Như vậy khẳng định là dù trời nắng nhưng cũng có thể có vài giọt mưa (mưa bóng mây) phải ko anh? Và trước h chưa có ai bị hại từ việc đi đường pk? HIc e mất ăn mất ngủ lun
Xuất hiện dạng bệnh tâm thần mới: ám ảnh mình bị HIV
Gần đây, Phòng khám sức khoẻ tâm thần của Bệnh viện Bạch Mai tiếp nhận nhiều bệnh nhân với căn bệnh kỳ quặc: sợ mình nhiễm HIV tới mức ám ảnh.
Điều đáng nói là bệnh nhân toàn là những người có kiến thức đủ rộng để biết con đường lây truyền HIV nhưng vẫn sợ rất
BS Trịnh Bích Huyền thăm khám cho bệnh nhân rối loạn ám ảnh cưỡng bức.
Chị Nguyễn Thị Thúy Q. (32 tuổi, đã tốt nghiệp đại học và đang công tác ở một tổ chức quốc tế) đến phòng khám sức khoẻ tâm thần với phong thái rất tự tin. Chị cho biết mình chuyên tư vấn về sức khoẻ sinh sản và trong công việc cũng phải tuyên truyền về HIV/AIDS.
Tuy nắm rõ đường lây của HIV cũng như khả năng lây nhiễm qua các con đường, nhưng gần đây không rõ do công việc căng thẳng hay vì lý do gì mà tự dưng chị luôn ám ảnh, đêm nằm mơ mình nhiễm HIV, phải điều trị bằng thuốc. Tự chị cũng cảm thấy mình bất thường khi đi gội đầu, cắt tóc ngoài hàng cũng lo lây nhiễm từ người gãi đầu cho mình lẫn cái kéo cắt tóc; ra chợ mua thịt bò cũng sợ người thái thịt bị đứt tay và nhỡ đâu có thể lây truyền virus...
BS Trịnh Bích Huyền, Viện Sức khoẻ tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai cho biết, qua thăm khám, bệnh nhân Q. được chẩn đoán mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng bức. Khi mắc phải chứng bệnh này, bệnh nhân có thể nhận thấy những ý nghĩ ám ảnh và những hành vi cưỡng bức ấy là vô lý nhưng vẫn không thể chống lại được nó, thậm chí không thể dừng lại để có những lúc thư giãn. Ở trường hợp chị Q., dù có kiến thức về y hẳn hoi nhưng bệnh nhân cứ lo mình nhiễm bệnh một cách rất vô lý; biết mình lo vô lý nhưng vẫn không thoát ra được ý nghĩ đó.
Nhiều trường hợp giống chị Q., thậm chí đã đi xét nghiệm, cho kết quả âm tính nhưng vẫn lo, lại đi xét nghiệm tiếp... Lo quá mà chỉ ăn với đi khám, dù bác sĩ khám đã giải thích rõ các đường lây và cho rằng sự lo lắng là không có cơ sở nhưng bệnh nhân vẫn lo. Điều đặc biệt là một số bệnh nhân công tác trong ngành y, hiểu biết về HIV, tuyên truyền về HIV mà vẫn lo lắng đến kỳ quặc.
BS Trịnh Bích Huyền cho biết, người phải làm việc căng thẳng, nhiều sức ép dễ mắc chứng bệnh này. Điều trị chứng rối loạn ám ảnh cưỡng bức không dễ; việc điều trị cũng dai dẳng. Để hạn chế mắc rối loạn ám ảnh cưỡng bức, mọi người nên tự tìm cách cân bằng; tìm đến sự thư giãn, giải trí như đi bộ, trồng cây xanh... khi bắt đầu thấy mình có dấu hiệu stress. Khi cảm thấy căng thẳng, cũng nên chia sẻ với bạn bè, người thân, đừng khư khư giữ ý nghĩ lo lắng trong đầu. Và sau cùng, khi thấy mình có "bất thường" như lo lắng quá mức, lo đến mức vô lý... nên đi khám để được điều trị bởi bác sĩ chuyên khoa tâm thần.
Theo Hoài Hương
Kiến thức
Dạ, e biết mình bị ám ảnh rồi, đáng lẽ lên đây e phải tin mấy anh nhưng em cố gắng tin nhưng mình ko chịu đc. Ngày trước có lần em bị ám ảnh suốt 4 5 năm mà ko dám đi XN. gần đây em mới biết mình âm tính, vừa vui xong. Ngay đêm đó em lại lo chuyện bạn gái của em, rồi đến hôm nay em lại lo chuyện của em như thế này. h em phải hoạt động vui vẻ bình thường để 22 ngày em sẽ đi XN, nếu như 22 ngày Xn thì kết quả chính xác là bao nhiêu % hả anh? Em cảm ơn mấy anh luôn dành TG tư vấn, trò chuyện với em như thế này. Em cảm ơn lần nữa ạ!!!
Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)