Trang 4 của 5 Đầu tiênĐầu tiên ... 2345 CuốiCuối
Kết quả 61 đến 80 của 90

Chủ đề: Cuộc sống cơ cực của gái bán dâm

Hybrid View

  1. #1
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    Triết lý kinh doanh của một gái gọi "yêu nghề"

    14-10-2014 15:18

    Điều giúp tôi lọt top đầu và duy trì phong độ là đạo đức nghề nghiệp và sự chú trọng tiểu tiết trong ngành công nghiệp lấy tình đổi tiền này.

    Ảnh minh họa.


    Con trai anh ấy không vào được trường Dartmouth, điều này làm anh buồn vì anh yêu con trai và hiểu sức ép cậu bé phải chịu. Tôi biết điều đó.

    Vợ anh ấy không cho anh ăn kem chocolate vào đêm muộn nữa, và rỉa móc anh vì dành cả buổi chiều Chủ Nhật xem đánh golf trên TV. Tôi tỏ vẻ chẳng hài lòng.

    Bác sỹ nói anh cần bổ sung vitamin D, và có thể uống thuốc an thần nếu cần, nhưng anh ấy dám chắc sức khỏe của mình sẽ đỡ hơn nếu anh tìm được niềm vui nơi cuộc sống. Tôi khịt mũi và mở to mắt. Tôi sắp khóc mất rồi.

    Tôi nói với anh rằng anh thật ngọt ngào khi quan tâm con trai như vậy. Tôi nói với anh rằng nếu tôi được ở bên anh, tôi sẽ để anh ăn bao nhiêu kem tùy thích, và sẽ dành riêng chiều Chủ Nhật chỉ để xem golf trên TV, vì mọi người có quyền làm điều mình thích để được cảm thấy hạnh phúc.

    Sau đó, tôi sẽ nói tôi chẳng biết gì về vitamin D hay thuốc an thần cả (và thực sự là thế), nhưng tôi thấy anh trông rất khỏe mạnh, trong lúc đó, tôi sẽ chạm nhẹ bắp đùi anh, cúi thấp đầu và nhìn anh, để đôi mắt của tôi bị che đi một nửa - tôi đã tập điều này trước gương.

    Tôi cười không để lộ răng - điều tôi cũng đã tập trước - và chờ anh vươn lấy tôi. Nhưng anh chưa sẵn sàng vì điều đó; anh muốn kể với tôi về chuyện anh đánh trúng loạt hatrick cho đội bóng mềm của anh cuối tuần trước, nó "kỳ diệu" ra làm sao, và anh nói ước gì được cảm thấy điều đó một lần nữa.

    Tôi từng tiếp xúc với những người như anh trước đây, nói chung họ dễ mến, nhưng cũng khó chiều. Tôi không biết hatrick là gì, và cũng chẳng hiểu nó liên quan đến sự "kỳ diệu" ra sao, nhưng tôi biết chúng tôi đã nói chuyện được 15 phút.

    Tôi biết cần phải làm cho anh ấy cảm thấy chúng tôi có cả ngày, có thời gian dài bất tận. nhưng tôi biết rõ chúng tôi có bao nhiêu thời gian. Tôi đá phăng đôi giày màu be mua giảm giá, chỉ dùng khi ở cạnh anh vì anh từng nói anh "là một người đàn ông không màu mè".

    Anh vẫn tiếp tục nói về hatrick và sự kỳ diệu. Chúng tôi chỉ có 35 phút. Không ngắn, nhưng tôi không muốn chịu bất cứ rủi ro không đáng có nào. Công việc của tôi là giảm thiểu tối đa các rủi ro.

    Tôi tiến gần, nói với anh rằng tôi biết cách làm anh cảm thấy thoải mái, và điều đó cũng khiến tôi thoải mái. Tôi nói tôi đã nghĩ về điều đó khi anh nhắn tin cho tôi hai ngày về trước.

    Tôi vuốt nhẹ bắp chân anh bằng bộ móng đỏ (phải là màu đỏ, bất cứ màu nào khác cũng chứa rủi ro) của tôi. Tôi liếm môi. Anh ngại ngùng, nhưng anh là đàn ông. Và anh ngừng nói.

    Phần khó nhất đã qua. Giờ là thời gian dành cho "công việc".


    Tôi đến thành phố New York từ
    Chelyabinsk, một thành phố thuộc trung tâm của Nga, năm tôi lên 19 tuổi, với 300USD trong túi. Tôi lên 24 tuổi vào tháng Ba vừa rồi, đã để dành được 200.000USD nhờ bán thân.

    Tôi từng đi tới Morocco, Paris, Bắc Kinh và Monaco. Đàn ông mua cho tôi trà từ London, chocolate từ Thụy Sỹ, đồ lót từ Pháp và giày từ Ý. Tôi đã mua cho bố mẹ một ngôi nhà nhỏ ở quê và nói đó là tiền của anh bạn trai giàu có cho.

    Tôi không ghét đàn ông. Tôi không phải là nạn nhân của tình trạng buôn bán trẻ nhỏ. Tôi chưa bao giờ bị cưỡng bức hay đánh thuốc, hay đóng phim nóng. Tôi không nghiện ngập, chưa bao giờ có một "tú bà " dẫn mối. Tôi không có vấn đề với gia đình như nhiều thiếu nữ Mỹ hiện đại, mặc dù tôi có một tuổi thơ không hạnh phúc vì cha tôi có "bồ nhí".

    Tôi không đổ lỗi cho cha mẹ vì công việc hay cuộc sống hiện tại của tôi. Đứa trẻ nào cũng có vấn đề. Bố mẹ tôi cũng có vấn đề khi họ còn nhỏ. Bác sỹ tâm lý của tôi đã chỉ ra điều đó.

    Tôi là một nữ doanh nhân. Tôi làm cái nghề mà các chính trị gia nước tôi chỉ khuyến khích người nhập cư làm.

    Tôi đã bỏ nghề gái gọi được hơn một năm, không vì nó phạm pháp, mặc dù cũng có một phần. Cũng không phải vì thỉnh thoảng gặp phải những gã ngu, mặc dù đúng là như vậy.

    Tôi bỏ việc vì tôi muốn học làm phim và nghiên cứu tâm lý, và giờ thì tôi đã có đủ tiền. Tôi bỏ việc vì sau cùng tôi vẫn muốn lấy chồng và sinh con, làm gái gọi càng lâu, việc này càng khó trở thành hiện thực.

    Sau khi bỏ nghề, cuộc sống của tôi có chút phức tạp, tôi sẽ nói về điều này sau. Nhưng đầu tiên, tôi sẽ kể cho bạn nghe điều gì dẫn tôi đến với nghề này và trải nghiệm nó mang lại ra sao.


    Tôi lớn lên tại miền Trung nước Nga. Khi còn nhỏ, tôi mơ ước trở thành một hướng dẫn viên du lịch và được đi vòng quanh thế giới. Sau đó, một chuyến xe buýt du lịch ghé qua thị trấn của tôi, chiếc xe nhỏ, bốc mùi vì không có điều hòa. Hướng dẫn viên có mái tóc bù rù và người hôi rình. Tôi nghĩ có lẽ hướng dẫn viên tại Mỹ sẽ khá khẩm hơn chút ít.

    Tôi có số điện thoại của một người phụ nữ Nga từng nói sẽ cho tôi ở nhờ. Khi đặt chân xuống sân bay JFK, cô chỉ cho tôi bắt tàu tới bãi biển Brighton, Brooklyn.
    Tôi biết địa danh này qua các bộ phim, nó là nơi bạn có thể mua cá hồi hun khói, trứng cá và quần áo đẹp, là một khu dành cho các nhân vật thượng lưu. Tôi cảm thấy thật may mắn.

    Khi rời ga tàu, tôi nhìn thấy rất nhiều người xấu xí, có người ngồi xe lăn, có người già khọm, đường phố thì bốc mùi, còn người dân mặc quần áo rách rưới hơn cả thứ người Xô Viết mặc. Tôi thầm nghĩ: Mẹ kiếp, chẳng giống nước Mỹ mình tưởng tượng chút nào.

    Tôi lang thang 4 ngày, sau đó gặp một cô gái, cô ấy nói có thể cho tôi ở nhờ ở Manhattan. Khi đến đó và nhìn cuộc sống náo nhiệt xung quanh, tôi hiểu tại sao ai cũng muốn đổ về đây.

    Tôi nộp đơn xin việc tại các nhà hàng và văn phòng dược, nhưng không ai nhận. Tôi nhìn thấy một mẩu quảng cáo tuyển vũ công, bèn đăng ký. Họ đưa tôi lên một chiếc xe tải đầy những cô gái trẻ khác.

    Tại club, có rất nhiều đàn ông xay xỉn, họ muốn động chạm vào đủ nơi trên người tôi. Tôi kiếm được 300USD đêm đó, và quyết định sẽ không bao giờ làm điều này một lần nữa.

    Nhìn thấy một mẩu quảng cáo khác, tôi lại nộp đơn và được nhận vào làm việc tại một quán cà phê Tây Ban Nha. Ông chủ nói với tôi rằng tôi sẽ không phải làm việc nếu tôi "chiều" ông. Tôi cảm ơn và từ chối, nhưng trong đầu thầm nghĩ: Biến đi, gã ngu. Tôi mới đến New York được hai tuần, nhưng vốn tiếng Anh của tôi đã được cải thiện.

    Sau đó tôi lại thấy một mẩu quảng cáo tuyển nhân viên massage, nói không cần kinh nghiệm và thu nhập lên tới 500USD một ngày.

    Đi làm, tôi đứng trong căn phòng cùng một cô gái khác, một người đàn ông bước vào và cởi hết quần áo. Thấy cô gái làm gì, tôi cũng làm theo, và đấm lưng cho ông ta. Sau khoảng 30 phút, cô gái kia trút bỏ xiêm y. Lúc đó tôi nhận ra: "Hóa ra đây là lí do vì sao mình kiếm được 100USD một giờ". Nên tôi cũng cởi quần áo vào giúp ông ta "tự sướng".

    Tôi bắt đầu đi làm 5 ngày một tuần. Sau hai tháng, bà chủ spa nói không muốn tôi làm việc ở đó nữa. Tôi không biết họ nổi giận vì tôi đã gặp riêng khách, hay họ muốn tuyển nhân viên mới.

    Tôi và cô bạn đồng nghiệp tại spa đã quyết định thuê một căn hộ để tự kinh doanh. Chúng tôi góp tiền mua một chiếc bàn massage và một chiếc giường, rồi đăng quảng cáo trên mạng.

    Mỗi đứa kiếm được khoảng 800USD một ngày. Hầu hết khách hàng muốn được hưởng nhiều "dịch vụ" hơn massage, chúng tôi gọi chung là "tự sướng", và cũng sẵn sàng trả nhiều tiền hơn. Tôi không biết cô gái kia thế nào, chứ tôi thì luôn từ chối.



    Tôi có một khách quen, anh đến massage ba lần một tuần và boa tôi rất thoáng, có lần tới 100USD. Anh hỏi về cuộc sống tại Nga và nói tôi nên gặp một chuyên gia tâm lý.

    Anh cho tôi số điện thoại của một bác sỹ quen nói được tiếng Nga, và thêm một ít tiền để tôi trả phí tư vấn. Sau đó, anh hứa trả cho tôi 1.000USD/tiếng nếu tôi đồng ý ngủ với anh.

    Đó là một khoản tiền hấp dẫn, nhưng tôi nghĩ rằng nếu tôi bán mình vì tiền, tôi sẽ không bao giờ tôn trọng chính bản thân mình nữa. Anh ấy nói anh yêu tôi vì chính bản thân tôi. Anh nói sẽ giúp tôi quay trở lại trường, và sẽ chăm sóc tôi. Anh còn nói tôi sẽ là một chuyên gia tâm lý giỏi, vì tôi làm cho mọi người cảm thấy thoải mái.

    Một tối, anh mời tôi tới khách sạn Plaza, tôi đồng ý. Anh thuê một căn phòng hạng sang, tầm nhìn tuyệt đẹp, mở một chai champagne đắt tiền, sau đó chúng tôi bắt đầu nói chuyện.

    Chúng tôi nói chuyện được một lúc rồi bắt đầu làm tình. Anh đưa tôi một chiếc phong bì chứa 1.000USD, nhưng nói đó không phải là tiền phí, đó là một món quà và anh thích tôi rất nhiều.

    Anh phải rời đi vào sáng hôm sau để đi công tác tới Chicago, nhưng tôi ở lại trong phòng và gọi nước cam, trứng ốp lết với nấm, bánh mỳ nướng xém và một miếng bơ nhỏ. Tôi quá hạnh phúc, tôi cảm thấy mình như cô Vivian trong phim Người đàn bà đẹp vậy.

    Anh ấy không gọi cho tôi khi trở về. Tôi gọi điện nhưng anh không nghe máy, vì vậy tôi gọi đến công ty anh. Thư ký của anh nói anh "đang bận", và nói anh "sẽ luôn luôn bận". Ngày đó, tôi đã sáng mắt.

    Khách hàng biết đến tôi với nghệ danh Angelina hay Anna. Angelina rất "ngọt ngào, thông minh, thú vị và vui vẻ". Anna thì e thẹn hơn, một "cô nàng châu Âu thích du lịch, nhiệt tình, đôi lúc buồn cười, nhưng rất đáng nhớ".

    Angelina có giá 800USD/giờ, hoặc 4.000USD/tối; Anna có giá 900USD/giờ và 5.000USD/tối.

    Theo xếp hạng trên trang bình chọn cho ngành công nghiệp tính dục The Erotic Review tại Mỹ, cả hai "cô nàng" đều lọt top 1% gái gọi đắt khách nhất.
    Tuy nhiên, nghề của tôi có rất nhiều cô gái trẻ, xinh đẹp. Điều giúp tôi lọt top đầu và duy trì phong độ là đạo đức nghề nghiệp và sự chú trọng tiểu tiết.

    Tôi thành công vì tôi học được nhiều bài học đau đớn nhưng quý giá trong ngành công nghiệp lấy tình đổi tiền này.

    Dưới đây là một số bài học tôi rút ra.

    Bài học 1: Phải tiêu tiền để kiếm tiền.

    Tôi trả tiền để người khác viết tờ rơi cho mình, tôi trả 1.500USD cho một thợ nhiếp ảnh chuyên nghiệp để có những bức ảnh đẹp. Tôi cho đó là các khoản đầu tư vào bản thân.

    Trang web quảng cáo gái gọi nổi tiếng nhất, Eros.com, có phí quảng cáo đắt nhất tại 400USD/quảng cáo/tháng. Nhưng đây là trang có nhiều gái gọi nghiêm túc nhất, còn khách thì sẵn sàng đồng ý xem mặt trước.

    Các trang khác có giá rẻ hơn, nhưng đồng nghĩa đàn ông ở đó cũng rẻ tiền hơn, nhiều lúc có vấn đề về thần kinh. Bạn có thể mất mạng khi hành nghề.
    Tôi chi 50USD/ngày để được Eros đề tên trong danh sách "Có gì mới", và tôi nhận ra phải đăng quảng cáo ít nhất 20 ngày liên tục trong mục này thì mọi người mới chú ý đến mình.

    Sau đó, tôi chi tiếp 500USD/tuần để được liệt tên trong mục "Ấn tượng", tổng cộng tôi đã chi ra 4.000USD. Nhưng bù lại, những cô gái chỉ dám chi 400USD/tháng để quảng cáo thì cũng chỉ nhận được 1 email trong 2 tuần, còn lại họ sẽ ngồi nhà mút tay cho đỡ đói.

    Sau đó là tiền thuê phòng, bạn cần một căn hộ riêng để hành nghề vì không muốn làm phiền bạn cùng phòng, thế nên bạn sẽ phải bỏ ra thêm ít nhất 3.000USD tại Manhattan. Bạn có thể thuê những căn hộ rẻ hơn tại các khu bình dân, nhưng bạn nghĩ khách cao cấp có bước chân tới đó không?

    Tôi in rất ít chữ trong mẩu quảng cáo đầu tiên, nhưng sau này nhận ra đàn ông muốn biết một số thứ về người phụ nữ họ ngủ cùng. Tôi ngạc nhiên khi nhận ra hầu hết đàn ông muốn cảm nhận sự kết nối.

    Họ thỏa mãn hơn khi biết Angelina hay cười to, hoặc Anna thích du lịch. Khi họ thỏa mãn hơn, họ gọi điện cũng nhiều hơn. Trước đây tôi luôn thắc mắc tại sao Playboy lại cho đăng các đoạn phỏng vấn nhỏ với các cô gái lõa thể trong ảnh, giờ thì tôi đã biết, đàn ông thích "tự sướng" bằng ảnh một cô gái họ hiểu biết một chút.

    Bài học 2: Thu lợi từ khuôn mẫu

    Cả Anna và Angelina đều hoang dại và nói thứ tiếng lơ lớ, nhưng không rõ quốc tịch.

    Đàn ông ở đây, đặc biệt là đàn ông Mỹ, có những định kiến riêng về các quốc tịch cụ thể. Nếu bạn là một cô gái Nam Mỹ, bạn sẽ hoang dã, vui vẻ và "nhiệt tình" trong chuyện ấy. Nếu bạn là người châu Á, bạn sẽ hơi kỳ quặc, sẵn sàng làm bất cứ thứ gì và không bao giờ cảm thấy đủ.

    Đàn ông Mỹ nghĩ phụ nữ Nga hấp dẫn, nhưng lạnh lùng và tính khí khó chịu. Một số đàn ông từng có những trải nghiệm không vui với con gái Nga, khi họ gọi gái Nga là những kẻ đào mỏ.

    Con gái Mỹ thường được cho là có thân hình đẹp, cởi mở và vui vẻ. Thỉnh thoảng họ buộc tóc đuôi gà đáng yêu và cười hết cỡ, nhưng nhiều chàng trai cho rằng họ cũng hơi ích kỷ và ganh tỵ.

    Một khi tôi lĩnh hội hết những điều trên, tôi quyết định Anna và Angelina sẽ là những cô gái xinh đẹp nhưng bí ẩn, không ai có thể nghe tên mà biết cô đến từ đâu. Không một khách hàng nào có thể có ấn tượng xấu về cô dựa trên các khuôn mẫu. Đây là một ý tưởng kinh doanh thông minh.
    (còn tiếp)
    http://citinews.net/




  2. #2
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    4 bài học kinh doanh của một gái gọi hoàn lương

    16-10-2014 09:48

    Lúc nào tôi cũng ăn vận tinh tươm, ăn nói lịch sự ngay cả khi khách hàng thô lỗ. Chỉ một hoặc hai bình luận xấu cũng phá hỏng việc làm ăn của tôi.

    Ảnh minh họa.



    Bài học 3: Định giá đúng


    Ngày nay, đàn ông có thể ngủ với các ngôi sao phim nóng với giá 2.000USD, họ cũng đặt quảng cáo trên cùng trang với tôi. Ngoài ra, giá thuê "em gái" là 4.000USD/tháng, ngoài ra còn có những gói "du lịch lãng mạn" với giá 2.000USD.


    Vì vậy nếu muốn kiếm được nhiều tiền, bạn cần cung cấp những dịch vụ có phần đặc biệt hơn. Cá nhân tôi đồng ý dùng đồ chơi, đóng nhập vai hay quan hệ nhiều chỗ khác. Nhưng hơn hết, tôi mang đến sự thấu hiểu. Thực tế, đối với cả những người thuê tôi ba hoặc bốn tiếng, chúng tôi cũng chỉ dành 15' để làm chuyện ấy, còn lại họ bỏ tiền để mua sự thấu hiểu.


    Gái gọi da trắng hét giá cao nhất tại New York. Sau đó đến gái Tây Ban Nha, rồi châu Á (Hàn Quốc hoặc Nhật Bản có giá cao hơn Trung Quốc một chút), sau đó đến gái da đen.

    Tôi không hiểu là do quy tắc cung cầu hay không, nhưng một khách hàng của tôi - diễn viên tóc vàng đẹp trai - đã nói tôi phải tận dụng lợi thế.


    Anh nói anh ta đã tham gia 10 buổi thử vai trong 5 tháng qua mà không được chọn 1 lần nào, lí do là vì thị trường đang "khát" tóc nâu, còn lượng khách hàng Latin đang gia tăng và ví tiền của họ cũng dày hơn.


    Tôi thường học các mẹo kinh doanh từ chính khách hàng của mình mà họ cũng không biết. Lần này cũng vậy, tôi bắt đầu hét giá cao ngất. Có một vài cô gái Mỹ chỉ ra giá 400USD, tôi không hiểu họ bị ngu, họ quá lười nghiên cứu thị trường, hay họ không nghiêm túc trong công việc.


    Bài học 4: Chăm sóc vốn liếng


    Nếu đầu quân cho một trung tâm môi giới, họ sẽ chọn lọc khách, đặt hẹn và quan tâm tới bạn, nhưng họ cũng quan tâm luôn cả tiền của bạn. Ví dụ với trung tâm spa trước đây tôi làm việc, họ lấy 50% tiền boa tôi nhận được. Tỷ lệ này với các trung tâm môi giới gái gọi là 30 - 40%.


    Nhiều cô bạn đồng nghiệp của tôi không muốn đau đầu quản lý việc kinh doanh, tôi cho đó là thiển cận.

    Ví dụ, nếu một trung tâm quảng cáo 20 cô gái, thường sẽ có một, hai cô tóc vàng và một cô tóc nâu. Đương nhiên 3 cô này sẽ làm việc vất vả nhất, nếu không muốn nói là lao lực.


    Nếu trung tâm đón 20 khách một ngày, vậy trung bình mỗi cô sẽ tiếp 10 khách. Cuối mùa hè, họ sẽ tích góp được 50.000USD, nhưng phải đi khách rất nhiều. Tôi không cho như thế là bất hợp lý về mặt chi phí.

    Tôi làm việc chăm chỉ, nhưng một khi đã tự mình kinh doanh, tôi chỉ làm việc chăm chỉ vì bản thân tôi, chứ không vì ai, hay một trung tâm nào khác.


    Tôi cao 1m74, nặng 54 cân, chân dài, mắt xanh, môi mọng, thân hình mảnh khảnh hút ánh nhìn. Nó chính là vốn liếng của tôi, và tôi chăm sóc nguồn vốn của mình.

    Tôi ăn chay và có chuyên gia thể dục riêng. Tôi đến tiệm chăm sóc móng tay ít nhất 2 lần 1 tuần, luôn luôn sơn màu đỏ. Khi đi khách, lúc nào tôi cũng mặc đồ lót đắt tiền và tất chân dài.


    Mỗi khi tôi đi khách là mỗi lần tôi lên sàn diễn, vì vậy tôi chuẩn bị kỹ lưỡng, thỏi mascara có giá 130USD, nhuộm tóc tốn 200USD, phấn mắt tốn 50USD, rồi kem nền và son môi. Đồ lót đẹp có giá ít nhất 100USD, tổng cộng là 600USD, chưa kể giày dép.


    Tôi làm việc ngay khi đứng trước cửa phòng. Bạn không được để ý tới cái phong bì anh ý cầm, bạn phải giả vờ nó không tồn tại.

    Bạn sẽ cười vì anh ấy đẹp trai, và hai người có cảm tình ngay từ đầu. Nếu anh ta ngại, tôi mời anh ta một ly rượu vang. Nếu anh ấy cực kỳ e thẹn, tôi sẽ gợi ý massage cho anh.


    Thỉnh thoảng tôi sẽ nói "ôi anh thật đẹp trai", vì mọi người thích nịnh, thậm chí nó không đúng sự thật. Mọi người muốn tin vào những điều tốt đẹp, vì như thế dễ dàng hơn, đặc biệt với những người dám bỏ ra 1.000USD để tiêu khiển một giờ. Đàn ông có tiền nghĩ mình sành điệu hơn người bình thường.


    Tôi từng tiếp một ông khách đã 60 tuổi, ông này muốn tôi "lên đỉnh" 6 lần trước ông ta, vì ông muốn chứng tỏ mình vẫn còn tràn trề sinh lực đối với một cô gái trẻ. Tôi nói dối để kiếm tiền, nhưng lời nói giả dối nhất chính là những điều con người tự huyễn bản thân.

    Có một điều tôi luôn chú ý: Không bao giờ hỏi về gia đình của khách. Không phải vì điều này vượt quá ranh giới của sự riêng tư, nhưng nhỡ nhà anh ấy vừa có tang thì sao? Nói về điều này sẽ khiến anh ấy buồn, tôi thì không bao giờ muốn khách buồn.


    Cũng với lý do này, tôi không bao giờ nói về những chuyện làm tôi phiền lòng. Người Nga có câu nói: "Nếu tôi đói và anh no, anh chẳng bao giờ hiểu nổi tôi". Tương tự, một tỷ phú sẽ chẳng hiểu những vấn đề vớ vẩn của tôi.

    Sau khi nghe tôi kể khổ, có thể anh ta sẽ giúp tôi một lần, hai lần, nhưng nó có thể biến một khách hàng trung thành thành một khách vãng lai.


    Thêm vào đó, tôi cố gắng tỏ ra mình thú vị. Tôi thường nói với khách rằng mình vừa trở về từ Dubai hay Hawaii, trong khi thực chất tôi chưa bao giờ tới đó. Nhưng tôi đã nghe những câu chuyện về chúng qua ti vi và kể lại, điều này khiến tôi có vẻ sành sỏi, thú vị hơn. Đàn ông thích gái đẹp, nhưng cũng thích gái thú vị.


    Nếu khách muốn đưa tôi đi ăn tối, tôi sẽ ăn salad và uống nước quả. Không hành, không tỏi, không cà phê, không gì nặng mùi. Có thể anh ta không thấy phiền, nhưng những khách sau thì có. Tôi ít khi uống rượu và không bao giờ cắn thuốc. Tôi nhận tiền trước rồi mới đi khách, và không mặc cả qua điện thoại.


    Thời gian hành chính của tôi trải dài trong 12 tiếng, từ trưa tới nửa đêm. Lúc nào tôi cũng ăn vận tinh tươm, lịch sự ngay cả khi khách hàng thô lỗ. Chỉ một hoặc hai bình luận xấu cũng phá hỏng việc làm ăn của tôi.


    Tôi thích đặt hẹn trước hai hoặc ba ngày. Nếu một khách gửi email nói "Này em, có rảnh không", tôi sẽ không tiếp, vì thà có 2 hoặc 3 khách chắc chắn còn hơn là 10 khách vãng lai. Đây là quy luật 80-20 tôi đã từng đọc được trong một cuốn sách kinh doanh.

    Tôi có thể đi xa cùng khách. Tôi muốn thể hiện rằng mình đặc biệt, nhưng không kiêu căng, nên khi muốn ngồi khoang hạng nhất, tôi không nói: "Anh phải đối xử tử tế với tôi!", thay vào đó tôi nói: "Chân em khá dài, ghế ở khoang này hơi sát nhau, em mỏi gối thì không 'làm việc' được tốt nữa", và thường tôi đạt được mục đích.


    Mặc dù tôi ước mơ trở thành một đạo diễn hoặc nhà tâm lý học, tôi vẫn theo học kinh doanh, đó là việc cần làm. Điều tôi thường xuyên đọc được là phải học từ những lỗi lầm của mình.


    Lỗi lầm lớn nhất tôi phạm phải là có lần, một khách hỏi tôi có bạn trai chưa, tôi nói chưa, và thực chất là như vậy. Khi anh ta hỏi lí do, tôi nói: "Vì anh ta không làm em thỏa mãn". Tôi nói thế để khiến khách có hứng. Nhưng anh ta có hứng đến nỗi anh ta làm tôi thấy rất đau.


    Thế nên lần sau khi khách hỏi tại sao tôi không có bạn trai, tôi thường cúi mặt xuống và nói, "anh ấy là người Do Thái, lấy anh ấy em phải cải đạo, bố mẹ em sẽ chết mất", thường khách sẽ nhìn tôi, nắm lấy tay và nói "ôi em thật tội nghiệp", và sau đó anh ta sẽ rất nhẹ nhàng, ngọt ngào.

    90% khách của tôi đã có gia đình, hầu hết trong số đó là nhân viên ngân hàng. Nếu bạn gặp một nhân viên ngân hàng đầu tư khẳng định anh ta chưa từng chơi gái, một là bạn đang nói chuyện với một ông thánh, hai là bạn đang gặp một tên giả dối.


    Đàn ông giống hệt nhau, nhưng cũng rất khác nhau. Có một khách từng trả tôi 20.000USD một tháng để tôi dành ra trọn vẹn 2 ngày mỗi tuần ở với ông. Ông đã 62 tuổi, li dị, tính rất tốt bụng. Thỉnh thoảng ông đưa tôi đi xem phim, ăn tối, đôi lúc chúng tôi ngủ với nhau. Ông bị ung thư, và nói yêu tôi, muốn lấy tôi.


    Tôi không biết ông có bao nhiêu tiền, nên chẳng muốn lấy ông vì nhỡ đâu ông đang nợ nần chồng chất. Tôi cũng chẳng tiện hỏi ông sẽ để lại cho tôi bao nhiêu tiền sau khi ông chết. Tôi không muốn ông buồn, vì lí do công việc, nhưng một phần vì tôi cũng quý ông.

    Lần khác, tôi lại gặp một gã muốn được quan hệ miễn phí, nếu không hắn sẽ báo cảnh sát. Tôi dọa lại rằng tôi sẽ đăng số điện thoại của hắn lên trang web quảng cáo trai gọi đồng tính. Đôi lúc đi với ma phải mặc áo giấy.


    Bỏ nghề này rất khó. Bác sỹ tâm lý của tôi nói cách tốt nhất là nghĩ về việc tôi muốn làm trong phần đời còn lại. Thường một cô gái sẽ nghĩ chỉ làm thêm một tuần nữa thôi, tiết kiệm được thêm vài nghìn USD nữa rồi bỏ. Sau đó là thêm một tháng nữa, chỉ một chuyến đến Las Vegas nữa thôi, nhưng rồi một năm nữa lại qua đi.


    Tôi từng gặp những cô trên trang
    Erotic Review có tới 600 bình luận. Ít nhất cô ta đã hành nghề 10 năm, tôi không muốn mình là một trong số đó.


    Một số đồng nghiệp của tôi đã bỏ nghề, nhưng không thành công. Một cô nhận được việc làm tại Phố Wall, với mức lương 6.000USD/tháng. Tôi có thể kiếm được ngần đó trong 1 ngày, cô ấy cũng vậy, nên cô tiếp tục làm gái gọi bán thời gian. Tiền có ma lực rất mạnh.

    Nếu có ai đó hỏi tôi rằng cô ấy có nên làm gái không, tôi không biết phải trả lời thế nào cho phải. Đương nhiên có rất nhiều nguy hiểm, bị cảnh sát bắt, gặp những kẻ giết người hàng loạt, buôn người, tú bà… Tôi chưa gặp phải ai trong số đó, có thể vì từ đầu tôi đã nghiêm túc trong công việc, bác sỹ tâm lý nói tôi đã gặp may.


    Đôi lúc tôi cảm thấy thiếu cái gì đó, không hẳn chỉ là tiền. Tôi nhớ những lúc được ăn mặc diện, được trang điểm. Giờ thậm chí tôi không cả sơn móng tay, mặc áo thun và quần jeans cả tuần, tự sửa móng tay, móng chân, thỉnh thoảng tôi cảm thấy hơi buồn vì điều đó.


    Tôi cũng tạm biệt những bữa sáng 100USD, không đi chơi với các đồng nghiệp cũ nữa. Tôi nhớ họ, nhưng tôi phải lựa chọn, một bên là tình bạn với những nàng điếm, một bên là gia đình và tương lai.


    Trong lớp học làm phim, tôi xem tác phẩm "Gatsby vĩ đại". Gatsby luôn muốn trở thành một người tốt hơn, ông không bao giờ làm được điều đó, nhưng luôn nỗ lực.

    Những cô gái trong nghề này, họ luôn muốn chạm tới một thế giới mới quanh họ, nên họ đến những cửa hàng đắt tiền, ăn trong các nhà hàng sang trọng.


    Nếu bạn là người có nhan sắc, bạn có thể kiếm được tiền nhờ nó. Nhưng sau cùng, chính bạn phải là người tìm ra khoảng trời đó cho bản thân.




    Theo: xinhxinh.com.vn

  3. #3
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    "Nghề" gái bao: Ai bao em, em biếu thân cho

    Thứ hai, 20/10/2014 06:51
    Để thỏa mãn nhu cầu về quần áo, trang sức, xe cộ, ăn chơi, hưởng thụ... các gái bao thường trọn 'trao thân' cho người đàn ông giàu có, bất kể tuổi tác.

    9h sáng thứ 7, chiếc Toyota Sienna do Lâm cầm lái, chở tôi, Vĩnh và Cường dừng lại trước một căn nhà ba tầng cửa sắt đóng kín nằm trên đại lộ Võ Văn Kiệt, quận 1, TP HCM. Móc chiếc điện thoại trong túi áo, Vĩnh bấm phím số, sau đó vài giây cậu ta nói: "Tụi anh đến rồi, mấy em xuống đi".

    Tôi quen Vĩnh, rồi qua Vĩnh tôi quen Lâm, Cường. Tuần trước, Vĩnh mời tôi đi uống cà phê. Ngồi chừng 20 phút và sau khi đọc xong một bài báo, Vĩnh văng tục: "Cha nào viết cái này chỉ toàn nghe hơi nồi chõ, thêm mắm thêm muối". Tôi hỏi bài gì vậy? Vĩnh đáp: "Gái bao".

    Rồi Vĩnh đưa tôi cái iPad. Lúc đọc hết, tôi hỏi Vĩnh: "Sao cậu biết là thêm mắm thêm muối?". Vĩnh lắc đầu: "Gái bao đâu phải như vậy. Nếu bác muốn biết, thứ bảy này ra Vũng Tàu chơi với tụi em, Chủ nhật về. Em sẽ kêu mấy đứa "gái bao" đi cùng để bác… tâm sự!".

    Theo lời Vĩnh, nhóm gái bao mà cậu rủ đi, người lớn tuổi nhất cũng chưa quá 23, tất cả đều được "bao" bởi những đại gia khác nhưng các cô thỉnh thoảng vẫn "đánh lẻ" để tăng thêm thu nhập: "Ăn ở nhậu nhẹt tụi em chịu, khi về đưa mỗi cô 2 triệu đồng, nói chung "bao" mỗi ngày 1 triệu".

    Vẫn theo lời Vĩnh thì với mấy ông "muối nhiều hơn tiêu" hoặc tóc trên đầu lắm chỗ đã "di dời giải tỏa", các cô hét còn cao hơn nữa: 1,5 triệu, thậm chí 2 triệu/ngày.

    Tôi hỏi sao lạ vậy, già rồi "làm ăn" đâu bằng trẻ? Vĩnh cười: "Tụi nó biết tâm lý mấy ông già thừa tiền lắm của, đi chơi chỉ thích gái tơ nên tụi nó làm giá. Hơn nữa hết thời gian "bao" thì đường ai nấy biến, không đeo bám lằng nhằng vì đa số đàn ông khi ăn vụng, họ rất ngại xảy ra chuyện các cô nay nhắn tin thương nhớ, mai điện thoại hẹn hò, mốt than nghèo kể khổ, vòi vĩnh xin tiền".

    Câu chuyện giữa tôi và Vĩnh ngắt quãng vì ngay lúc đó, cánh cửa sắt kêu ken két rồi 3 cô "gái bao" valy túi xách lỉnh kỉnh xuất hiện, có cô mặc váy ngắn đến nửa đùi và cũng có cô quần short, áo sơ mi, mặt mày cô nào cô nấy phấn son rực rỡ. Bật ghế lên, Cường kéo một cô vào băng sau, Vĩnh cùng một cô ngồi băng giữa với tôi, cô còn lại ngồi cạnh Lâm ở phía trước.

    Xe nổ máy, Vĩnh may mắn chỉ vào tôi giới thiệu: "Đây là bác Dũ, ông anh lớn của tụi anh - Vĩnh phát âm tiếng miền Nam từ V thành D (trước đó Vĩnh đã dặn Lâm, Cường chỉ gọi tôi là Dũ) - Còn đây là Liễu, Ngọc, Phương, bạn tụi em".

    Cô ngồi cạnh Vĩnh tên Ngọc nhìn tôi: "Ủa, ông anh mà sao kêu bằng bác?" rồi cô quay sang Vĩnh: "Ảnh có "đào" chưa? Nếu chưa em gọi thêm đứa nữa". Tôi nói: "Anh là người Bắc, bác là cách gọi theo lối miền Bắc, cũng có nghĩa là anh. Mấy em cứ tự nhiên, khỏi rủ thêm ai. Anh ra Vũng Tàu có công chuyện nên đi nhờ xe Vĩnh".

    Gái "bao" là một hiện tượng của xã hội hiện đại và rất khó xác định là nó đã có từ bao giờ. Sau năm 1975, vì nhiều lý do, hiện tượng gái bao biến mất. Đến khi đất nước đổi mới, nền kinh tế ngày một khởi sắc, gió lành lẫn gió độc tràn vào, quán nhậu, quán bia ôm, karaoke ôm mọc ra như nấm sau cơn mưa rào, thì "gái bao" cũng theo đó ngoi lên.

    Phần lớn họ là những người có nhan sắc, thậm chí lắm cô đẹp chẳng kém gì hoa hậu; còn nghề nghiệp thì có cô là tiếp viên nhà hàng, quán bar, có cô là nhân viên văn phòng, là thợ gội đầu, hớt tóc, là sinh viên…

    Nhưng dù làm nghề gì chăng nữa, hầu hết "gái bao" đều có cùng một mẫu số chung: Đó là số tiền kiếm được không đủ cho những nhu cầu về quần áo, trang sức, xe cộ, ăn chơi, hưởng thụ nên đã chấp nhận "trao thân" cho một người đàn ông giàu có nào đó, bất kể tuổi tác. Cũng có cô vì hoàn cảnh nên đành nhắm mắt làm gái bao để kiếm tiền giúp đỡ gia đình, nhưng số này chỉ đếm trên đầu ngón tay.

    Cô gái bao tên Ngọc, trong 2 ngày ở Vũng Tàu, giữa những bữa nhậu, những lần cà phê, khéo léo hỏi han rồi chắp nối những câu trả lời rời rạc của cô, cộng với lời kể của hai cô kia, tôi biết quê cô ở miền Tây Nam Bộ, lên Sài Gòn học nghề uốn tóc, trang điểm lúc mới 16 tuổi.

    Một năm sau, Ngọc ra nghề, đi làm trong một tiệm vừa uốn tóc nữ, vừa hớt tóc nam. Tại đây, cô cặp với tay chủ tiệm để hàng tháng được cho tiền thuê nhà, đồng thời được ưu ái "làm đầu" cho những ông, bà khách "sộp", tiền "boa" hậu hĩ.

    Có cô được người tình già mua cho cả căn nhà.

    Trong số những ông khách "sộp", có một ông là chủ thầu xây dựng, tuổi đã xấp xỉ "6 bó", đầu "ánh bạc" nhưng túi lắm "ánh kim". Thấy cô thợ trẻ trung, tươi hơn hớn, ông làm quen bằng những tờ tiền "boa" và những lần đi ăn, đi uống.

    Một bữa, biết cha già này đã cắn câu nên khi nghe ông hỏi về quê quán, thân thế, về nơi ăn chốn ở, Ngọc sụt sùi: "Nhà em nghèo lắm anh ơi, anh muốn về thăm em cũng hổng dám mời anh về" nhưng nói vậy mà không phải vậy vì thực tế ông chủ thầu 58 tuổi, còn ba má của Ngọc chỉ mới… 40!

    Thấy ông cứ hỏi tới, Ngọc lảng sang chuyện khác: "Em đang ở trọ chung với 3 người bạn. Tiền nhà tháng 2 triệu, mỗi đứa góp 500 nghìn nhưng cực lắm. Phòng thì ẩm thấp, mùa nắng nóng chẳng khác lò bánh mỳ, còn mùa mưa nước tràn vô như hồ bơi", trong lúc căn phòng mà tay chủ tiệm hớt tóc gội đầu thuê cho Ngọc, giá mỗi tháng 4 triệu đồng cũng chẳng đến nỗi tệ.

    Và thế là chỉ một tuần sau, Ngọc dọn về căn nhà 3 tầng nằm ngay mặt tiền đại lộ Võ Văn Kiệt đồng thời bỏ luôn công việc hớt tóc gội đầu. Căn nhà này, ông chủ thầu xây dựng sau khi hoàn tất việc thi công thì gia đình chủ nhà làm ăn thua lỗ, không còn tiền để thanh toán. Thế nên ông chốt lại, khi nào trả hết tiền cho ông, ông mới giao nhà.

    Thấy mặt bằng tầng trệt bỏ không, Ngọc ỉ ôi với người tình già, cho một công ty vận tải thuê làm văn phòng đại diện, tháng 5 triệu. Được ít lâu chủ nhà phát hiện, họ kéo đến la lối ầm ĩ, rằng "chưa thanh toán tiền xây dựng thì đơn vị thi công có quyền chốt nhà nhưng không được quyền dùng tài sản của họ để kinh doanh".

    Phương, là một trong ba cô "gái bao" đi Vũng Tàu với chúng tôi nói: "Vậy là con Ngọc phải hủy hợp đồng. Bù lại, nó rủ hai đứa tụi em đến, mỗi đứa một phòng, tháng đưa nó 2 triệu". Tôi hỏi vậy "anh" chủ thầu chu cấp cho Ngọc mỗi tháng bao nhiêu? Phương nhíu mắt: "Em không biết vì nó không nói nhưng em đoán khoảng 10 triệu".

    Là gái bao, hàng ngày Ngọc chẳng làm gì cả. Sáng cô ngủ tới 11h nếu không ai gọi. Thức dậy, trang điểm, ăn uống xong, cô lên mạng đọc báo hoặc chat gẫu với bạn bè. Mỗi tuần 1 hoặc 2 lần, ông chủ thầu đến với cô vài tiếng.

    Theo lời Phương thì trước khi đến, ông điện thoại để Ngọc chuẩn bị: "Con Ngọc xuống lầu, mở cửa sẵn. Từ ngoài đường, ổng lao xe SH vào nhà như tên bắn rồi nó kéo cửa lại liền vì ổng sợ người quen nhìn thấy". Chỉ khi đi thi công những công trình ở tỉnh, ông mới lẻn về ngủ với Ngọc cả đêm.

    Quá thừa thời gian, Ngọc đem cái "vốn tự có" của mình ra "kinh doanh" bằng cách làm gái bao ngắn hạn cho một số người khác. Chả thế mà lúc xe vừa qua khỏi đường cao tốc Sài Gòn Long Thành và khi thấy người tình già điện thoại, Ngọc kêu Lâm bấm còi 5, 6 tiếng, cốt để cho ông kia nghe rồi nói dối trơn tru: "Dạ, em đang trên đường về quê. Hồi sớm má em gọi, nói ba em phải vô bệnh viện cấp cứu. Vội quá nên em chưa kịp cho anh hay. Tối Chủ nhật em lên, anh đừng buồn em nhé".

    Cũng như Ngọc, Phương là gái bao của một chủ vựa mua bán phế liệu: "Cha này dù có tắm rửa sạch sẽ, xức dầu thơm nhưng người lúc nào cũng hôi như cú" - Phương nói. Tôi hỏi vậy sao em còn cặp với ông ta làm gì? Liễu xen vào: "Người chả hôi nhưng tiền của chả thơm lắm bác ơi" rồi cô vừa cười rũ rượi, vừa nhại lời bài hát Hàn Mặc Tử: "Ai bao em, em biếu thân cho".

    Lâm, lái xe và cũng là người "bao" Liễu trong chuyến đi này cho tôi biết: "Cha chủ vựa phế liệu mỗi tháng đưa con Phương 6 triệu, vừa tiền ăn, vừa tiền nhà. Cứ 2-3 ngày, chả lại đến với nó một bữa".

    Do "thu nhập" ít nên Phương "chạy show" liên tục. Nhiều lần bị người tình già chất vấn vì giờ giấc đi, về bất thường của cô, Phương lật bài ngửa: "Bộ anh tưởng 6 triệu của anh là lớn lắm sao! Anh ngon anh cho tui tháng 12 triệu đi, tui đóng cửa nằm trên giường đợi anh 24/24 giờ liền, còn không thì đừng bày đặt ghen tuông vớ vẩn".


    Theo Công An Nhân Dân

  4. #4
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    Cận cảnh cuộc sống thường ngày của một 'gái bán hoa' ở Mỹ

    Chủ nhật, 19/10/2014 07:16
    Sau một đêm "phục vụ" khách hàng, lột bỏ quần áo, bộ tóc giả và tẩy trang, một "gái bán hoa" trở về với cuộc sống thực của chính cô.

    Nhiếp ảnh gia người Mexico Alicia Vera đã chụp lại những khoảnh khắc trong cuộc đời bất hạnh của một nữ gái điếm 21 tuổi, hiện đang “công tác” tại San Francisco. Vera gặp Eden 3 năm trước khi Eden vừa mới bước vào “nghề”. Những bức ảnh dự thi dưới đây ghi lại một cách chân thực nhất cuộc sống của những người phụ nữ bán dâm có thể sẽ khiến nhiều người cảm thông và có cái nhìn khác về những người luôn phải nhân sự kỳ thị của xã hội.

    Vera cho biết mối quan hệ giữa cô và Eden không chỉ còn là mối quan hệ giữa nhiếp ảnh gia và một cave lành nghề mà là tình cảm của những người bạn. Vera rất cảm thông và chia sẻ với số phận bất hạnh của cô gái nghèo, do cơm áo gạo tiền đã đưa đẩy đến nghề rẻ mạt của xã hội bị lên án phê phán, thậm chí còn bị bắt giam 3 lần và phải hầu tòa. Một vài ngày trước khi phiên toàn xét xử, Eden mời Vera đến ngôi nhà thời thơ ấu của cô ở Lancaster, Virginia. Chính trong ngôi nhà nhỏ này, cô gái tội nghiệp đã thú nhận tất cả về "nghề nghiệp" và tình hình hiện tại của cô.


    Eden bên những con búp bê hồi nhỏ trong căn phòng cũ, yên tĩnh ở Lancaster, VA.


    Sau khi phục vụ khách hàng, tẩy trang và lột bỏ bộ tóc giả,
    cô gái trở về là con người thực của mình




    Eden khóc nức nở khi lần đầu tiên tâm sự với mẹ về "nghề" và tình hình hiện tại của mình. Cô gái trẻ này đã ít nhất 3 lần bị kiện và phải hầu tòa do bị đánh ghen. Tuy nhiên, cô đã được hưởng án treo và chỉ bị phạt 600$



    Một ngày yên bình hiếm có trong cuộc đời bất hạnh của cô gái trẻ, cô nằm dài hứng ánh nắng mặt trời nhớ lại những kỉ niệm trong căn phòng ở Lancaster, VA.



    Khi còn nhỏ, cô luôn mơ ước được một lần sang thành phố Pháp lãng mạn và xa hoa. Vào sinh nhật lần thứ 16 của cô, ông bà cô đã gây bất ngờ cho cháu gái mình bằng tấm vé máy bay đi Pháp. Những tấm hình một thời hạnh phúc và vui vẻ của Eden trong căn phòng cũ ở Lancaster, VA.



    Cũng như những người con gái khác cô luôn ao ước một cuộc sống giản dị và hạnh phúc bên gia đình và người yêu. Tuy nhiên cuộc đời quá bất công đã xô đẩy cô vào con đường đen tối không lối thoát.



    Cuộc sống sinh hoạt của cô hoàn toàn ngược với người khác. Với đặc thù công việc, cô phải tranh thủ ngủ ban ngày để chuẩn bị sức khỏe và tâm lý để phục vụ những khách hàng khó tình vào buổi đêm.

    Eden đếm lại những đồng tiền mà cô kiếm được bằng chính
    công sức của cô sau 4 ngày làm việc cật lực


    Eden với "khách" qua đêm trong nhà nghỉ...


    Cô tắm rửa sạch sẽ khi về nhà


    Và trở về với căn phòng nhỏ ấm áp của cô...một mình.


    Theo Mask

  5. #5
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    Tâm sự của cô gái nhiễm HIV từng "chiều" hàng chục khách mỗi đêm

    18:44 PM, 23-10-2014

    (ĐSPL) – Tôi trở về nhà trong vòng tay của mẹ sau 3 năm làm gái, đứng đường. Mẹ đã khóc khi thấy con gái mình thân tàn ma dại, làng xóm chẳng ai đoái hoài tới mẹ con tôi.
    Đây là tâm sự đầy những giọt nước mắt của một cô B.T.H (27 tuổi, Thanh Hóa), bị nhiễm HIV/AIDS, tại Trung tâm Giáo dục Lao động Xã hội II, ở Ba Vì, Hà Nội.“Tôi từng có một quá khứ ăn chơi sa đọa. Với những lần tiếp khách không đếm xuể, có những đêm tôi phải tiếp hàng chục khách làng chơi. Thậm chí có những người còn xỉ vả bày trò nhục mạ tôi, nhưng cũng có người thương cảm khuyên tôi nên làm lại cuộc đời…”.

    Mẹ hóa điên, cha bỏ theo người khác

    Với tôi những ngày được sống trên cuộc đời này không còn nhiều nữa. Tôi biết những gì tôi làm là sai trái, là đáng xấu hổ. Điều tôi mong ước lúc này là được nhìn thấy mẹ mình. Còn điều tôi muốn nhắn nhủ tới các bạn trẻ đó là “đừng bao giờ lầm lỡ như tôi”.Tôi được sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc. Từ nhỏ, tôi luôn chứng kiến cảnh bố mẹ tôi đánh chửi nhau.

    Thậm chí đôi lần mẹ tôi ôm váy đòi nhảy xuống giếng tự tử, còn bố tôi cứ đứng đó bảo bà “mày giỏi thì nhảy đi, nhảy đi”. Mẹ tôi thấy thế càng chửi to hơn, chỉ khi hàng xóm chạy sang can ngăn, bà mới thôi không chửi nữa.Bố chán chửi mẹ tôi, lại quay sang chửi con. Ông chửi hết anh cả, đến chửi chị hai và cuối cùng ông đánh đuổi tôi đi. Ông nói “chúng mày là một lũ ăn hại, một lũ không làm nên trò trống gì”.

    Khi thấy ông đánh con, mẹ tôi can ngăn thì bị ông xô ngã. Mẹ tôi nằm đó ăn vạ, lăn qua lăn lại giữa nhà kêu lên “Cái đồ độc ác, bớ làng nước ơi, nó đánh tôi”. Hàng xóm xem nhiều xem mãi chán lắm rồi, giờ thấy mẹ tôi khóc chẳng ai sang. Thậm chí họ còn cười như một trò hề.Cũng vì hoàn cảnh như thế, tôi đến trường chỉ làm trò tiêu khiển cho bạn bè. Chúng còn rủ nhau diễn lại cảnh mẹ tôi nằm ăn vạ, lăn đủ các kiểu trên lớp.

    Khi tôi nói “chúng mày không có quyền xúc phạm mẹ tao”, chúng cười rồi bảo “ông thách mày cầm váy nhảy xuống giếng đấy”,…Tôi đã đánh chúng vì dám thách tôi, dám cười tôi như thế.Ngày bố tôi bỏ nhà đi theo một ả cave gần nhà, mẹ tôi bỗng “hóa điên” bà cười nói lảm nhảm suốt ngày. Anh chị tôi cũng vì buồn chán mà bỏ học vào Nam kiếm việc làm. Trong căn nhà, chỉ còn một đứa bé 14 tuổi và một người mẹ hóa điên. Bà ngoại già gần 90 tuổi, vì thương nên đưa mẹ tôi về chăm sóc, bà dặn tôi ở lại trông nhà cửa có gì gọi bác.

    Bị má mì dẫn vào động… bán trinh

    Từ hôm không còn mẹ, tôi theo đám bạn mất nết đi bụi, tôi lang thang khắp thành phố Thanh Hóa đế kiếm việc nhưng chẳng ai cho chúng tôi một xu nào. Rồi số phận đưa tôi gặp chị Đ, thấy tôi 14 tuổi nhưng xinh đẹp phổng phao nên chị rủ tôi về nhà cho tôi ăn cơm, còn mua quần áo đẹp cho tôi mặc. Chị nói, nếu tôi muốn kiếm tiền chị sẵn sàng nhận tôi vào làm việc.Với một đứa trẻ ngây ngô như tôi, chỉ cần có tiền, có quần áo đẹp là thích lắm rồi. Với lại tôi chưa bao giờ được ai nhẹ nhàng quan tâm như vậy.




    Điều tôi muốn nhắn nhủ tới các bạn trẻ đó là “đừng bao giờ lầm lỡ như tôi”.


    Khi chị hỏi tôi đã “quan hệ” lần nào với ai chưa? Với khái niệm mới mẻ đó tôi lắc đầu “chưa”. Chị cười lớn rồi cho tôi 2 triệu, chị nói tôi đưa bạn bè đi chơi, mua quần áo rồi tối quay lại đây làm việc với chị.

    Sau một ngày vui chơi số tiền 2 triệu còn có vài chục ngàn, tôi trở về nơi có người chị mới quen đó để xin việc làm.Chị thấy tôi đon đả, rồi đưa tôi đến một quán xông hơi chị nói tôi ngồi đợi, sau đó chị dẫn tôi gặp một người đàn ông và nói từ nay tôi làm việc cùng với anh đó.12h đêm tôi mới biết công việc của mình là chiều chuộng một gã đàn ông.

    Tôi bỏ chạy, nhưng không thoát được khỏi người đàn ông đó. Ông ta đã làm chuyện bẩn thỉu đó với tôi suốt 1 tiếng liền. Chỉ khi tôi đau đớn, nằm dài trong nước mắt ông ta mới thôi. Khi tỉnh dậy tôi đã khóc rất nhiều, cái lần đầu tiên đó sao mà đau đớn tới vậy.

    Ông chủ chạy vào nói với tôi “Mày ngu thế khóc gì mà khóc, được lão đó để ý là mơ ước của khối em ở đây đấy”. Tôi thầm nghĩ, tôi cóc cần lão quan tâm, tôi chỉ cần tiền thôi.Sau đêm đầu tiên đó, là những đêm khác tôi phải tiếp khách trong đau đớn. Đêm về tôi lại nằm khóc, thấy vậy chị em rỉ tai tôi một một thứ khiến tôi “sung sướng” quên hết muộn phiền. Và tôi biết đến ma túy đá từ hôm đó.

    Khi tôi đắm chìm vào nó là khi tôi mơ về ngôi nhà với tiếng cười hạnh phúc của bố mẹ tôi, tôi mơ thấy anh chị tôi đang đùa nghịch trêu tôi. Rồi mỗi khi tôi đi học về bố lại bế tôi lên “H của bố giỏi quá con ơi, điểm cao quá”,… Nhưng khi tôi tỉnh lại chỉ là tiếng nhạc ầm ĩ, những gã làng chơi hau háu nhìn tôi với ánh mắt thèm thuồng.Thời gian trôi nhanh, tôi đã có 2 năm tay nghề.

    Không chỉ sành điệu mà tôi còn đậm chất chơi. Đàn ông đến chơi chỉ mong được gặp tôi, được tôi chiều một lần. Tôi cho họ tình còn họ cho tôi tiền để tôi chơi. Phải nói rằng, ngày đó, cái giá của tôi hơn hẳn mấy chị em ở đây. Tuy nhiên, số tiền tôi kiếm được phải chia cho chủ một nửa.

    Để có nhiều hơn, tôi phải tiếp khách nhiều gấp bội. Nói thật có đêm tôi tiếp đến 20 khách. Thân thể rã rời… tôi chỉ mong “cuộc chơi” sớm kết thúc để được nghỉ ngơi.Nhiều hôm tôi và chị em còn bày trò cho thuốc ngủ vào rượu của khách để đỡ phải phục vụ. Với những vị khách béo bở, chúng tôi còn dàn trận đánh ghen giả để cướp đồ, cướp tài sản,… Cũng vì bất chấp hết tất cả mà có hôm tôi bị khách đánh cho tím tái mặt mày vì dám lấy trộm điện thoại, laptop của ông ta.

    Ai sẽ cho tôi cơ hội làm lại cuộc đời?

    Có những vị khách thấy tôi trẻ quá, họ khuyên tôi nên làm lại cuộc đời. Nếu cần họ sẽ giúp nhưng với tôi làm gì có khái niệm “cuộc đời”. Nhưng cũng có những người đàn ông họ coi thường, khinh rẻ tôi. Để thỏa mãn nhu cầu bản thân, họ cười cợt, bày trò làm nhục tôi để mua vui… Lúc đó, tôi chỉ hận mỗi một điều, tôi hận cuộc đời, hận bố mẹ đã sinh ra tôi.

    Hận bố mẹ đã phá hoại đời tôi…đẩy tôi vào con đường tội lỗi.Rồi số phận đã trả giá cho phút ăn chơi lầm lỡ của tôi. Lây nhiễm HIV từ khách làng chơi, khiến thân hình xinh đẹp của tôi ngày càng xanh xao tiều tụy. Khi tôi đi khám bác sĩ đều nói rằng bệnh tình của tôi đang chuyển biến xấu đi.

    Tôi trở về nhà trong vòng tay của mẹ sau 3 năm "làm gái đứng đường". Mẹ đã khóc khi thấy con gái mình thân tàn ma dại, làng xóm chẳng ai đoái hoài tới chúng tôi mấy năm nay. Chỉ có 2 mẹ con tự chăm nhau, mẹ nói tôi “Không gì là quá muộn, mẹ sẽ kiếm tiền chữa bệnh cho con”.

    Nhưng rồi chính mẹ tôi cũng phải rơi vào lòng lao lý khi môi giới hàng trắng. Sau đó 6 tháng tôi hay tin bố tôi và nhân tình cũng bị công an bắt vì buôn bán, sử dụng ma túy. Cả gia đình tôi tan nát. Anh chị tôi cũng chẳng về lấy một lần để thăm tôi.Tôi chẳng còn nơi nào để đi, chẳng còn ai để nương tựa.

    Vì thế, tôi đi vất vưởng nơi thành phố Thanh Hóa. Đêm đêm, tôi lại “đứng đường” nếu có khách vãng lai tôi vẫn bất chấp tất cả… cũng vì tôi muốn trả thù cuộc đời.Một đêm khi tôi đói lả, một người phụ nữ làm đồng nát đã đưa tôi về nhà, bà cho tôi cơm để ăn. Bà hỏi tôi vì sao ra nông nỗi. Tôi đã khóc… Nhìn chiếc áo lấm lem của tôi, người phụ nữ đó đã cho tôi một chiếc áo sơ mi cũ, rồi lau nước mắt cho tôi. Lần đầu tiên trong bao nhiêu năm qua tôi được một người quan tâm thật sự.

    Hành trình trở thành cướp

    Tôi ra Hà Nội với quyết tâm làm lại tất cả, nhưng rồi số phận một lần nữa lại đẩy tôi vào vòng xoáy cuộc đời nhơ bẩn. Không đi khách, không làm gái tôi chuyển sang ăn cướp. Mỗi ngày tôi cùng đám bạn lại phóng xe máy trên các tuyến phố để cướp giật đồ của hành khách đi đường.

    Nhiều hôm nhìn thấy người ta ngã ra mặt đường, tôi cũng có chút chạnh lòng, thương cảm. Nhưng tôi đã không thể dừng lại, tôi nhiễm HIV, tôi chơi đá,… tôi quá nhiều tội lỗi, tôi mặc cảm với bản thân, và tôi không còn sống được bao lâu nữa.

    Ai thương tôi mà tôi phải thương họ?Ngày nọ, khi tôi đang chơi đá tại một tụ điểm ở Gia Lâm thì bị công an bắt, cũng từ đây đời tôi có những thay đổi. Tôi không còn sa đọa mà sống trong những ngày hối lỗi.

    Sau đó, tôi được chuyển lên Trung tâm Giáo dục Ba Vì 2.Ở nơi mới, với những người bạn cùng lầm lỡ như tôi, tôi dần hiểu ra rằng “tuổi trẻ nông nổi dại khờ sẽ đánh mất tất cả”. Lẽ ra tôi đã phải sống khác đi, tôi phải chiến thắng số phận, nhưng tôi đã không làm được.

    Anh chị tôi họ đã thoát ra khỏi cuộc đời tăm tối để tìm được hạnh phúc nhỏ nhoi cho riêng mình… Còn tôi, ba và mẹ tôi xứng đáng bị trừng phạt như thế.Câu chuyện cuộc đời tôi là vậy. Tôi sai nhiều lắm, tôi lầm lỡ cả cuộc đời, tôi đã đánh mất tất cả. Nếu cho tôi làm lại, tôi sẽ sống khác và không như vậy. Với một người nhiễm HIV giai đoạn cuối như tôi, tôi chỉ muốn được nhìn thấy mẹ tôi lần cuối. Và tôi có một lời chân thành muốn gửi đến các bạn trẻ rằng “Nếu chẳng may sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc, không đầy đủ …Hãy coi nó là bàn đạp là động lực để vươn lên.

    Đừng dễ dàng đầu hàng số phận như tôi, không có học hành thì bạn không làm được gì cả. Bạn sống sa đọa lầm lỡ chỉ bị người đời coi khinh mà thôi”.


    B.T.H
    http://www.doisongphapluat.com/doi-s...oi-a63002.html

  6. #6
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    Tâm sự của cô gái nhiễm HIV từng “chiều chuộng” hàng chục khách mỗi đêm
    28-10-2014 09:49 - Theo: xahoi.com.vn
    Lần sửa cuối bởi songchungvoi_HIV, ngày 28-10-2014 lúc 12:10.

  7. #7
    Thành Viên Smod Truong Xuan's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Bài viết
    56,881
    Cảm ơn
    596
    Được cảm ơn: 12,651 lần
    Chuyện hoàn lương của nữ mại dâm: Làm lại từ đầu vì con

    Thứ Ba, ngày 28/10/2014 19:10 PM (GMT+7)

    Hà, 29 tuổi, liên tục hỏi tôi 3 hay 4 lần gì đó “chị đã gặp nhiều người như em chưa?”. Tôi nói thật là chưa bao giờ. Đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với một người từng làm gái mại dâm.

    Tôi hơi lo lắng một chút khi Hà ngồi trước mặt. Trái ngược với giọng nói nhẹ, trẻ và khá ngọt khi hẹn qua điện thoại, cô trông già hơn chục tuổi, khuôn mặt gầy sát, đen sạm, má rỗ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào người đối diện. Cô đang hút thuốc, mắt nhìn thẳng vào tôi, còn tôi tự hỏi không biết chúng tôi có thể nói chuyện với nhau không.

    Tôi đành bắt đầu bằng những câu hỏi xã giao, kiểu sống ở đâu, với ai, nhà có gần đây không... Khi Hà bắt đầu nói chuyện, tôi thấy dễ chịu hơn. Người đàn bà có vẻ ngoài bất cần đời này không phải là một bức tường đóng kín, cô ấy là cánh cửa đang từ từ mở ra. Và tôi thấy một thế giới khác.

    Cô đơn trong gia đình

    “Sao mẹ không ăn cơm? Mẹ ăn cơm đi chứ!” - đứa con trai 7 tuổi của Hà tròn mắt hỏi, khi cả nhà đang ăn cơm thì Hà về. Như mọi lần, bố mẹ Hà im lặng, tiếp tục bữa ăn của mình, không nói lời nào.

    Hà sống cùng trong ngôi nhà này, nhưng là “sống cùng” theo nghĩa như vậy. Hà ăn riêng, ngủ riêng, hầu như không nói chuyện. Đi đi về về một phòng trên gác hai, nếu có ốm bệnh nằm đó thì mẹ Hà cũng mặc kệ. Kể cả con trai Hà, mọi việc ăn uống, chăm sóc, đưa đón… cũng đều do bố mẹ Hà đảm nhiệm. Hà không được ngủ với con, không được đưa con đi chơi. Có lần, Hà thèm tắm cho con quá, bảo con vào mẹ tắm cho, nhưng cô bị ngăn lại. Mẹ Hà bảo với cháu: “Không được để mẹ đụng vào người, lây bệnh!”.

    Hà bị nhiễm HIV, chắc là do một lần dùng chung kim tiêm nào đó mà cô cũng không nhớ rõ.“Không thể trách bố mẹ được. Ông bà là dân lao động, hiểu biết có hạn, với lại, ông bà đã già rồi vẫn phải nuôi con cho em”, cô nói.

    “Lấy chồng đã hại cuộc đời em!”, Hà kể. Hà lấy chồng năm 16 tuổi, một chàng trai hơn 2 tuổi, đã được bố mẹ cảnh báo trước là nghiện ngập. Trong một lần chồng thách thức “chơi không”, sẵn tính hiếu thắng trẻ con, cô chặc lưỡi “chơi thì chơi, sợ gì!”. Hà nghiện, chồng bị bắt đi cai, bố mẹ chồng đuổi cô ra khỏi nhà và cô bắt đầu đi làm gái.

    Hà cười cười và gật gật đầu khi tôi hỏi về việc lên giường với một người xa lạ, làm sao để chấp nhận và vượt qua cảm giác đó. “Đúng là rất ghê! Nhưng với một con nghiện thì mỗi sáng thức dậy điều đầu tiên xuất hiện trong đầu là “làm sao để có tiền mua thuốc? – cô giải thích- một ngày trung bình hết 500 nghìn tiền thuốc, lấy đâu ra, bằng cách nào?”.

    Tôi hỏi quãng thời gian đó, có lúc nào Hà nghĩ đến việc bỏ công việc này không. Hà lắc đầu, làm gì có lúc nào mà nghĩ! Nói ngắn gọn, cô chìm trong phê để quên đi cảm giác ghê và vượt qua cảm giác ghê để có tiền phê, trong 8 năm liền.

    Đàn ông tìm đến Hà họa hoằn mới có người hỏi chuyện, đó là những giây phút tủi thân hiếm hoi. Hà thấy cuộc đời mình sao đến nông nỗi này và muốn thay đổi. Nhưng cảm giác đó đi qua rất nhanh, bởi: “Làm sao để thay đổi, muốn bắt đầu lại phải có tiền và có vốn. Ai giúp mình? Không ai giúp cả!”.

    Thế nhưng, cách đây 6 năm, Hà đã tự nguyện đi cai nghiện. Hà muốn bỏ ma túy, bỏ nghề làm gái, bắt đầu lại từ đầu.

    Bởi vì có con

    Khi nhìn vào con, lần đầu tiên trong đời Hà muốn thay đổi. Hà nghĩ con mình bé dại, ông bà già không sống được bao lâu nữa, rồi con Hà cũng lớn lên và nhìn vào mẹ. Hà muốn con thấy mình là một bà mẹ bình thường, đi làm một công việc bình thường kiếm tiền nuôi con.

    Hà phát hiện mình nhiễm HIV chính vào lúc cô ở trại cai nghiện, quyết tâm từ bỏ tất cả, làm lại cuộc đời. Bố mẹ Hà muốn cô không bao giờ quay trở về nhà nữa, không được lại gần con nữa. Giây phút ấy, là lúc Hà cảm thấy thương chính mình nhất. Mọi thứ như đóng sập lại đúng lúc cô muốn bắt đầu, cô cảm thấy mình mất tất cả.

    Người đàn bà mà lúc mới gặp tôi nghĩ là đầu gấu, bây giờ mắt ươn ướt. Cô bảo khóc nhiều quá rồi nên bây giờ xúc động cũng không thấy nước mắt nữa, cho dù nhiều đêm tỉnh dậy thấy hai dòng nước lăn dài trên má.

    Ba năm nay, sau khi rời khỏi trại cai nghiện, Hà bỏ nghề cũ, đi bán trà đá buổi tối ở vỉa hè. Hà nghĩ, đằng nào thì cũng chết trước bố mẹ mình, may ra ở cùng con vài năm nữa, nhưng còn ngày nào thì sẽ cố gắng làm lụng, tích cóp, lo cho con được từng nào hay từng đó. “Mỗi ngày, em kiếm được khoảng 50 nghìn đồng. Những ngày đi làm đầu tiên sau 8 năm làm gái, em nhận ra rằng kiếm tiền khó khăn như thế nào. Trước đó, mỗi lần “đi khách” em cũng được 300 - 500 nghìn”, Hà nói. Nhưng cảm giác cầm trên tay đồng tiền đó, mua quần áo, đồ dùng học tập cho con bằng đồng tiền đó, với Hà rất khác trước. Hà cười rất tươi: “Ba tháng sau khi đi làm, em dẫn con đi tới nhà sách, mua cho con món đồ chơi đầu tiên. Hạnh phúc lắm. Đó là đồ chơi xếp hình giá 70 nghìn đồng”.

    Sau một buổi nói chuyện dài và buồn về quá khứ, tôi muốn hỏi một câu khiến cô vui lên: Hình ảnh nào, hay khoảnh khắc nào đó về con khiến em cảm thấy mạnh mẽ hơn, có động lực sống tiếp hơn? Hà mỉm cười: “Khi nhìn con học bài, em thấy tương lai của con còn phía trước, rằng ông bà đã già rồi, em phải kèm con học”.

    Hà nói, bây giờ không buồn nữa, cô đang đăng ký một lớp học nghề ở CSAGA, ước mong có một nghề ổn định để kiếm tiền nuôi con trong thời gian còn lại. Tôi nhìn khuôn mặt hi vọng của Hà lúc đó và nghĩ rằng thực ra chúng tôi không có gì xa lạ, chúng tôi đều giống nhau và giống tất cả những người làm cha làm mẹ trên thế gian này, đều có thể thay đổi vì con và cố gắng làm việc mỗi ngày để con mình có một tương lai tốt hơn.


    *Tên nhân vật đã được thay đổi

    Theo Hạnh Nguyên (Gia đình & Xã hội)

  8. #8
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    Hút chích, bán dâm, ba chị em hoa khôi lên truyền hình “kêu cứu”

    Thứ tư 12/11/2014 09:12
    Ba chị em ruột người Mỹ, từng là các hoa khôi học đường nhưng sa vào con đường ma tuý, mại dâm đã lên chương trình truyền hình Dr. Phill của đài American Tv để kêu gọi sự giúp đỡ.

    Chương trình truyền hình có sự tham gia của ba chị em hoa khôi này đang gây xôn xao dư luận Mỹ.

    Theo Daily mail, ba chị em ruột người Mỹ là Valeen 27 tuổi, Amanda 25 tuổi và Tiffany 22 tuổi đều đã từng là hoa khôi của trường cấp 3 mà họ theo học. Cả 3 đều từng có một tiền đô rất sáng lạn nhưng do dính vào ma túy, ba chị em đành bước chân vào con đường bán thân để lấy tiền mua ma túy về hút, chích. Gần đây, do thực sự túng quẫn vì cơn nghiện hành hạ và đã đến bước đường cùng, họ lên truyền hình cầu cứu.
    Ba chị em hoa khôi
    Theo tiết lộ của ba chị em trong chương trình, họ đều là những người nổi tiếng trong trường vì sự xinh đẹp, quyến rũ. Valeen được nhiều chàng trai trong trường ngưỡng mộ và theo đuổi.

    Tuy nhiên, chỉ một lần trượt chân vào ma túy, Valeen đã thành con nghiện và phải đi bán dâm để có tiền hút ma túy. Thậm chí Veleen còn bị tước bỏ quyền nuôi con do chích ma túy trước mặt chính con gái của mình.

    Cô chị hai tên Amanda từng theo học chuyên ngành Nha sĩ tại trường đại học, tuy nhiên Amanda đã đi theo vết xe đổ của Valeen. Amanda được Valeen rủ đi bán dâm để có tiền thỏa mãn cơn nghiện.
    Mẹ ruột của ba chị em rất xấu hổ vì ba cô con gái
    Cô út Tiffany xinh đẹp một lần nữa cũng không thoát khỏi ma lực của ma tuý. Cô nàng còn bị tống giam và bóc lịch, chỉ mới đây Tiffany mới được thả trong tình trạng các ven tĩnh mạch ở tay đã bị vỡ hết. Tiffany buộc phải chích vào các ven ở chân nếu lên cơn nghiện.

    Theo ước tính, cả ba chị em hoa khôi này đã sử dụng ma túy hơn 36.500 lần.
    Phóng viên truyền hình quay lại cảnh hút chích của các cô gái
    Các nhà sản xuất của Dr Phill đã đến nhà bố mẹ của ba chị em để quay lại cảnh chích ma túy và phỏng vấn bố mẹ của họ.Mẹ của họ, bà Linda cho biết, bà không dám nhìn vào các con gái mình, chúng đã làm bà xấu hổ.

    Để giải quyết vấn đề của các cô gái, phụ trách chương trình "Dr.Phil", Tiến sĩ tâm lý Phil đã đưa ra phương án theo hướng ba chị em hoa khôi nghiện ngập này sẽ được gửi đến các trại phục hồi chức năng để cai nghiện, với điều kiện họ đồng ý để đi đến các cơ sở khác nhau.
    Huyền Linh
    http://tiengchuong.vn/

  9. #9
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    Chuyện đời buồn của người đàn bà bán dâm với giá 20.000 đồng

    16-11-2014 06:59 - Theo: www.anninhthudo.vn

    Đã ngoài 50 tuổi, từng 7 lần phải vào trại phục hồi nhân phẩm nhưng người phụ nữ từng bán dâm ở tuổi 50 này vẫn không thể nào nhấc chân ra khỏi cái nghề nhơ nhớp ấy. Không chồng, không con, không mảnh giấy tờ hay tấc đất cắm dùi, người đàn bà ấy đã chua chát kể lại cuộc đời đầy nước mắt của mình.


    Chị N. T. S sau những tháng ngày "làm vợ khắp người ta"

    "Sống làm vợ khắp người ta"

    Trong vô vàn câu chuyện về những gái bán dâm, có những câu chuyện tự họ dựng nên, cũng có những câu chuyện là chính cuộc đời họ nhưng họ không muốn kể, không dám kể vì nó quá đỗi đau buồn. Nhưng một lần tình cờ, một người phụ nữ tuổi đã ngoài 50 đã lắng lòng tâm sự với tôi về "công việc" của mình, cả những ê chề tủi nhục, khiến đến bây giờ dù đã bỏ nghề sau 7 lần bị bắt vào trại giáo dục nhân phẩm vẫn có lúc ngẩn ngơ không dám nghĩ đến những ước mơ rất đỗi bình dị của mình.

    Câu chuyện về cuộc đời
    Nguyễn Thị Sáu, một gái bán dâm "hết thời" hiện đang cư ngụ tại khu vực xã Thủy Phù (thị xã Hương Thủy, Thừa Thiên Huế) có thể là chuyện lạ, một chuyện buồn, một nốt trầm trong cung bậc cảm xúc của người nghe, nhưng lại là điều rất đỗi bình thường, thậm chí là tẻ nhạt đối với gái bán dâm, chủ quán và đội quân bảo kê trên vùng đất nóng bỏng về tệ nạn mại dâm trên cung đường Quốc lộ 1A này.

    Trò chuyện với tôi, người phụ nữ này cứ một hai gọi tôi là "cán bộ", xưng "em" như cái cách xưng hô mà đã rất nhiều lần vào trại khiến Sáu đã quen: "cán bộ cứ gọi em là Sáu, vì em là con thứ 6 trong nhà. Đừng gọi tên thật của em nhé!" Nhìn thân hình rệu rã và đôi mắt đầy những vết chân chim của Sáu, không ai có thể nghĩ rằng, trước đây người phụ nữ cũng là một trong những gái bán hoa đắt giá, dập dìu khách vào ra. Nhưng rồi chính cái nghề tưởng chừng sẽ mang lại điều gì đó một thời cô mơ ước, lại chính là con dao hai lưỡi khiến cô suýt thân tàn ma dại như ngày hôm nay. Nếu nhìn vẻ bề ngoài sẽ không ai dám nghĩ đấy là gái bán dâm, vì dáng người gầy gò, cách ăn mặc quê mùa, ánh mắt lúc nào cũng cụp xuống và khuôn mặt già nua ở cái tuổi ngoài 50. Bây giờ, đã vào cái tuổi "hết đát" của cái nghề bán thân nuôi miệng, nhưng những ám ảnh còn lại của những ngày tháng ấy vẫn hiện rõ đối với Sáu.

    Giọng nặng trĩu và ngắt quãng, Sáu kể cho tôi nghe câu chuyện tình đầu, và đó cũng là nguyên nhân đẩy đưa Sáu vào con đường này. Sáu lớn lên trong sự thiếu thốn cả tình cảm lẫn vật chất. Sáu dường như không có điều kiện để giao lưu rộng rãi với bạn bè và cô cũng chưa khi nào nghĩ đến chuyện yêu đương, vì cô cần phải dành thời gian và tâm trí để dưỡng bệnh cho mẹ. Nói là dưỡng bệnh chứ thực ra cô cũng chỉ lo được miếng cơm hàng ngày chứ chưa bao giờ lo cho mẹ được viên thuốc. Vì ngày đó thì những giỏ cua, mớ cá đồng cũng chẳng thấm vào đâu với số tiền bạc trăm cho mỗi lần mẹ đi viện. Trong lúc đi làm thuê, Sáu đã gặp một chàng trai quê ngoài Bắc. Không bao lâu, trái tim Sáu bị rung động bởi sự săn sóc của người con trai ấy. Không một chút nghi ngờ hay đắn đo, cô đã tình nguyện hiến dâng cái ngàn vàng cho người yêu sau nhiều lần người yêu "đòi hỏi".

    Gần một năm sau, cái gì đến cũng phải đến, Sáu đã mang thai. Cô cảm thấy hạnh phúc khi nghĩ đến việc mình sẽ được làm mẹ và một đứa bé sẽ chào đời và cô đã bàn với người yêu việc đăng ký kết hôn để chuẩn bị cho việc sinh con. Nhưng sau nhiều lần bàn chuyện cưới xin, Sáu đều nhận được sự im lặng. Rồi đến một ngày đầy cay đắng khi sáng dậy người yêu đã bỏ đi biệt tăm, thay vào đó, một lá thư mặn đắng để lại trong chiếc giỏ xe của Sáu. Vừa giận bạn trai, vừa thương và lo cho mẹ, Sáu đã chặc lưỡi đưa chân, đề rồi chính cô đã phải tìm cho mình một lối thoát là trở thành một cô gái bán dâm.

    Sự nhục nhã thì làm gì có giá???

    Sáu chia sẻ: "Lần đầu tiên không bao giờ quên đối với em. Đấy là lần đầu tiên em "làm gái" cho một vị khách đã ngà rượu. Em đã nghiến răng để vượt qua cái lần đầu tiên ấy để được ông khách boa cho 50.000đ. Sau vài lần tiếp khách, em nghĩ rằng sẽ cố gắng làm một thời gian để kiếm tiền nuôi con và trả nợ cho mẹ. Đến một lúc nào đó thì cô sẽ "bỏ nghề. Nhưng rồi chẳng hiểu vì sao em cứ trượt mãi trên con đường ấy! và không thể nhấc chân ra được. Có lẽ tất cả các cô gái bán dâm đều vậy, ý định sẽ bỏ nghề nhưng cuộc đời đã không chấp nhận các cô nên đều quay lại con đường cũ. Hiếm có những người may mắn và đủ bản lĩnh để vượt ra được.

    Để mẹ già và mọi người không phát hiện ra, Sáu thường phải hẹn khách đến một địa điểm nào đó, bởi cô sợ bị bắt thì xấu hổ lắm. Kể từ đó, Sáu dấn thân vào nghề. Mấy chục năm hành nghề, Sáu đã 7 lần bị bắt và bị đưa đi trại phục hồi nhân phẩm. Nhưng chỉ được một thời gian Sáu lại ra đứng đường, rồi lại bị bắt. Vòng quay số phận cứ thế luẩn quẩn mãi.

    Ngồi trò chuyện với tôi, Sáu vẫn đầy đủ cảm nhận để khóc và thổ lộ hết những ê chề của phận người đàn bà từng một thời lạc lối. Câu chuyện sau một lúc e dè thì người phụ nữ này cũng nói chuyện cởi mở hơn. Bằng sự ngắt quãng pha lẫn với những tiếng nức nở khiến tôi cảm thấy ngậm ngùi thay cho những thân phận làm hoa giữa đường như thế. Mẹ Sáu năm nay hơn 80 tuổi và đã yếu lắm. Mẹ sinh được có Sáu anh chị em, cha của Sáu đã ly dị mẹ rồi lấy vợ khác. Giọng chùng xuống và như nghẹn lại, Sáu giải thích: "Ở nhà nghèo khó quá, nên mới hơn 20 tuổi em đã phải bươn ra ngoài đường mà sống, rồi bập vào cái nghề này lúc nào không hay. Ngày xưa có nhan sắc thì còn đông khách. Chứ sau này già rồi, da nhăn nheo rồi thì họa hoằn lắm mới có người hỏi tới nên cái giá của em cũng rẻ mạt lắm!".

    Theo lời người phụ nữ này kể, sau mấy lần bị truy quét, Sáu vẫn đứng đường, nhưng cái giá ban đầu giờ chẳng còn nữa vì người ta chê già, chê xấu. có những lần tàu nhanh, Sáu chỉ lấy 20.000 đồng đủ cho một đĩa cơm bình dân lót dạ buổi tối. "Có lẽ việc bán dâm là lối thoát duy nhất trong lúc ấy để em có thể được nuôi con và chăm sóc người mẹ già mang bệnh tật, những ngày ấy, em nghĩ người ta coi thường mình quá nên mới mặc cả. Nhưng sau rồi em nghĩ lại: Sự nhục nhã thì làm gì có giá cả? Mình có may mắn thì kiếm được nhiều tiền, không may thì phải đánh đổi nhân phẩm với đồng tiền rẻ mạt thôi..." Sáu giãi bày.

    Nghiệp chướng đời người

    Giữa một gái quê bán dâm và vị khách mua dâm rồi bùng tiền bo. Ai mới là người đáng chê trách? Câu hỏi ấy cứ xoáy mãi và suy nghĩ của tôi khi nghe những lời tâm sự rất thật lòng của Sáu. Thời son trẻ Sáu có ngoại hình xinh đẹp, lại cao ráo, dễ thương nên khách tìm đến với Sáu rất đông, phần lớn là cánh lái xe đường dài, một số thanh niên quanh vùng và có cả những công nhân xa nhà đang làm việc tại địa phương. Sáu cho biết: "mấy chục năm vùi đầu vào vùng lầy này, ngay cả mẹ em cũng không biết em làm cái nghề này đâu. Nhưng có lần em về thăm, thấy có tiền mà cụ không tiêu đến. Cụ bảo để tiền đó sau này cụ chết thì còn có cái mà làm đám tang, đỡ phải nhờ hàng xóm láng giềng hay vay mượn mà mang nợ. Nghe cụ nói thế em buồn lắm!". Mấy chục năm trong nghề, đến bây giờ Sáu vẫn hoàn toàn tay trắng.

    Những khoản tiền tủi nhục từ việc bán thân xác ấy chỉ giải quyết được một phần trước mắt nhu cầu của cuộc sống. Thực tế đã có không ít gái bán hoa nơi đây thân tàn ma dại khi đánh đổi cả cuộc sống của mình, mà Sáu dẫu không phải là một điển hình thì cũng là nạn nhân. Sau những tháng ngày tiếp khách vô độ, những trận đánh của bảo kê khi phát hiện Sáu lén đi khách lẻ, hay "biển thủ" tiền đi khách… đã dần vắt kiệt sinh lực của người phụ nữ này. Để đến giờ có lúc Sáu như người ngẩn ngơ, thi thoảng có ai đó hỏi giật là cô không nhớ nổi mình bao nhiêu tuổi, quê hương bản quán ở đâu và tên thật là gì.

    Cách đây hơn 2 năm, cuộc đời Sáu sau biến cố bị bắt khi đang bán dâm đã có nhiều đổi thay. Sáu không còn làm công việc nhơ nhớp ấy nữa mà xin đi làm thuê làm mướn để nuôi sống bản thân mình, dù tiền công chẳng được bao nhiêu. Sáu bảo từ đó cho đến giờ chẳng còn mong ước cuộc sống giàu sang sung túc từ cái nghề ấy nữa. Sáu đã không suy nghĩ, không quá khứ, không hiện tại và cả tương lai nữa. Mỗi ngày, cô chỉ thui thủi quanh quẩn quét dọn, lau chùi, làm những việc chủ nhà sai bảo để kiếm cơm ăn. Cuộc sống Sáu đã chọn khiến cô phải trả giá bằng cả cuộc đời mình, bằng sự ê chề và tủi nhục, bằng cả những thảng thốt giật mình hằng đêm. Bây giờ, sau bao nhiêu năm "làm vợ" cho người, Sáu không có một tài sản gì lận lưng, không chồng, không con, đến mảnh giấy tùy thân cũng chẳng có. Chẳng biết tương lai của cô sau này sẽ ra sao?



  10. #10
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    Tự sự của người phụ nữ từng 'làm gái' 17 năm

    Thứ Ba, 25/11/2014
    Tôi bán trinh để kiếm tiền nuôi những đứa em rách rưới đói khát, khác cha khác cả mẹ, chẳng chút máu mủ gì với đời tôi! Tôi bán trinh vì ba tôi đã bỏ rơi má tôi, má tôi bỏ rơi chúng tôi, những đứa em khác cha khác mẹ cùng khổ dồn vào đời tôi, lẽ nào tôi sẽ bỏ rơi chúng nó? Từ đó cuộc đời tôi gắn với nghề làm gái.

    Chị Trương Thị Hồng Tâm - nhân vật trong bài viết (Ảnh do nhân vật cung cấp)
    Tôi sinh năm 1956, tôi tên là Tâm.
    Tôi có sáu bà má. Má cả, các dì ghẻ và cả má đẻ, người đã ruồng rẫy bỏ mặc tôi khi tôi không còn có thể đi làm gái điếm, bán thân xác đổi lấy tiền cho bà nữa!
    Tôi có bốn ông cha, cha đẻ với vài cha dượng, có người đã chết lúc nào tôi cũng không hề hay biết!
    Tám tuổi, em trai chết cứng ngay trong tay tôi, mà hồi đó tôi còn chưa biết cái chết nghĩa là gì!
    Mười bốn tuổi, tôi đã lăn lộn khắp Sài Thành. Dân chơi ma túy khu Lê Lai hay gái vũ trường quận Nhất đều quen mặt biết tên tôi. Nhưng khi đó, tôi chơi với dân anh chị song tôi chưa đi làm gái. Tôi xà quần với đám cô hồn nhưng tôi chưa hề nghiện ngập. Không ai hay biết tôi là trinh nữ duy nhất trong đám bụi đời ấy.
    Nhưng tôi chỉ giữ được tới năm mười bảy tuổi. Tôi bán trinh để kiếm tiền nuôi những đứa em rách rưới đói khát, khác cha khác cả mẹ, chẳng chút máu mủ gì với đời tôi! Tôi bán trinh vì ba tôi đã bỏ rơi má tôi, má tôi bỏ rơi chúng tôi, những đứa em khác cha khác mẹ cùng khổ dồn vào đời tôi, lẽ nào tôi sẽ bỏ rơi chúng nó? Từ đó cuộc đời tôi gắn với nghề làm gái.
    Cuộc sống hai mươi năm lặn lội dưới tận đáy cặn rác rưởi của Sài Gòn khiến tôi đánh mất tất cả những gì tốt đẹp còn sót lại trong tâm hồn và thân xác. Bây giờ thì tôi đã biết chết là gì, chết hóa ra là thứ sung sướng hơn sống như thế này!
    Ba mươi bảy tuổi, tôi lần đầu tiên phải vật vã với cay đắng và nhục nhã để tìm lại những thứ gì tôi đã bị cướp mất khỏi cuộc đời này: niềm tin, tình yêu thương, niềm khao khát sống, hình dạng một con người. Giờ thì tôi biết cái chết là một cõi khác. Chết, thật dễ! Sống một cách tử tế thì khó hơn rất nhiều!
    Hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi chính là những ngày tháng Sài Gòn giải phóng. Tôi được xuống đường cùng các anh chị sinh viên Sài Gòn biểu tình, đi giữa đường hô vang khẩu hiệu, giương cờ và biểu ngữ. Không ai biết tôi là một cô gái điếm, một con nghiện ma túy, một kẻ sống trong bóng tối. Tôi cảm giác tôi cũng là một con người được đi giữa đám sinh viên, tự do, mạnh mẽ và sung sướng, đi dưới nắng mặt trời, ngẩng mặt lên nhìn mọi người. Tôi như trở thành một con người khác hẳn.
    Nhưng đời tôi chỉ có vài ngày hạnh phúc. Sau đó là bóng tối. Những đêm bắt khách quanh đường Lê Lợi, những cuộc bắt bớ. Những ngày tháng kéo lết từ trại phục hồi nhân phẩm tới trường giáo dưỡng, từ trại Xuân Lộc qua Thủ Đức, hết năm này qua năm khác. Những cuộc trốn trại bị cưỡng hiếp, những chuyến gian nan quay về thành phố để… lại ra vỉa hè làm gái.
    Tôi cũng từng có người thương, tôi cũng từng thương một người. Những thứ đó đã biến mất hoàn toàn trong bóng tối của cuộc đời tôi. Năm 1990, khi đó đã 34 tuổi, tôi vẫn đang làm gái điếm quanh quẩn nội đô Sài Gòn, tôi gặp một tình nguyện viên của Ủy ban phòng chống AIDS. Từ đó tôi không đi khách và xa ma túy để trở thành tình nguyện viên tuyên truyền. Vì thế, má tôi đã chính thức đuổi tôi đi khỏi đời má.
    Giá có thể kể thì cuộc đời tôi là một tiểu thuyết dài tập, trùng điệp những nỗi khổ đau ngay từ khi tôi chưa sinh ra. Má tôi hắt tôi ra khỏi gầm cầu thang chung cư mà hai mẹ con đang sống. Má tôi chửi, mày không kiếm được đồng nào thì mày đi chết đi! Nhìn con nhà người ta đi khách kìa, kiếm tiền cho má nó cờ bạc kìa!
    Tôi khóc, tôi nói má ơi con đã làm điếm trọn một nửa cuộc đời của con rồi. Giờ đáng lẽ má phải mừng cho con chứ, hay má có phải má đẻ của con không? Tôi vừa khóc, vừa ra đi giữa cơn mưa tầm tã của Sài Gòn và cơn sốt. May còn có các tình nguyện viên, có nhà Mở, có nhà Hạnh phúc, có anh Francisco Hùng…
    Tôi đã dành phần đời còn lại của tôi để làm một người đàn bà lương thiện. Tôi đã gặp biết bao nhiêu số phận còn khổ đau hơn cuộc đời tôi gấp nhiều lần. Có nhiều cô gái điếm mắc AIDS, trao đứa con vào tay tôi nuôi, lần sau gặp lại, cô ấy đã chỉ còn là một nấm mồ mới đắp. Trong số những đứa trẻ con – sản phẩm của ma túy và mại dâm Sài Gòn – tôi nhớ nhất một đứa con gái, ngang ngược khó bảo, bất cần ngông ngênh.
    Nhưng nó không ma túy mại dâm và chết như bố mẹ nó. Nó tự sắm cho đời nó một cái xe đẩy, chiều chiều ra Hồ Con Rùa bán bò bía. Đời không ai bắt nạt được nó, xã hội bẩn thỉu hay tươi sáng, nó cũng không bị nhuộm màu. Trong tay tôi, cũng có những đứa trẻ lìa đời vì AIDS. Tôi nhận nuôi biết bao đứa trẻ bị bố mẹ bỏ rơi vì tù tội và HIV. Từ khi tôi nuôi chúng, không ai cho tôi thuê nhà cả. Tôi phải trọ một căn phòng tồi tàn cách Sài Gòn hơn hai mươi cây số, phải đi qua xóm đạo ngoại ô, băng qua nghĩa địa mới tới chỗ tôi ở.
    Cũng không ai thuê tôi giúp việc nhà nữa, họ sợ người mẹ nuôi các con bị HIV thì sờ vào đồ đạc nhà họ cũng không được. Tôi từng thử bán gạo. Một tháng đã lỗ hết sạch vốn. Chỉ vì cứ nhìn thấy người đói, người bệnh đi qua là tôi xúc gạo cho họ. Mà một ngày, biết bao nhiêu cảnh khổ đi qua con đường Sài Gòn, đi qua chỗ tôi ngồi.
    Nhưng cay đắng nhất là sau mười mấy năm nuôi các con nhiễm HIV, năm 2009, tôi đã xét nghiệm dương tính với HIV. Trong nhà có một con bị bệnh nặng, khi con qua đời, thì tôi đã nhiễm virus HIV trong lúc chăm con… Đau đớn làm sao, gần hai mươi năm làm điếm và hút chích thì lại may mắn không lây bệnh Si-đa, nhưng khi tôi làm người tử tế thì lại bị nhiễm HIV. Cái giá phải trả để một con điếm được sống như một con người sao mà đau đớn thế!
    Tôi không biết tôi sẽ sống được bao năm nữa. Tôi không biết ngày mai khi tôi chết, tôi có được chôn như một người Sài Gòn hay không. Vì cho đến hôm nay, tôi đã lạy van nhiều nơi, thưa đơn khắp mọi cửa, cũng không hề được cấp Chứng minh nhân dân. Tôi là một người vô thừa nhận ở Việt Nam. Sao má đặt tên tôi là Tâm làm chi. Giá không có chữ Tâm, tôi đã đâu phải sống giữa những bi kịch trùng điệp của đời mình?
    Nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức để được sống, như một con người, không phụ lòng ai cả. Tôi luôn nhớ lại giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời tôi. Khi còn trẻ, tôi đã được đi giữa những sinh viên Sài Gòn, ngẩng mặt hô to yêu nước, mà không ai nhận ra tôi là một con nghiện, một con điếm, một kẻ bị đạp xuống tận đáy.

    Năm 2013, chị Trương Thị Hồng Tâm là một trong 20 gương mặt vượt lên số phận để giao lưu với Nick Vujicic tại Việt Nam, đã được truyền hình trực tiếp trên VTV.
    Đây là câu chuyện về cuộc đời chị Trương Thị Hồng Tâmđược nhà văn Trang Hạ ghi lại. Chị Tâm đã từng đi 'làm gái' trong nửa cuộc đời mình- nay là tình nguyện viên của Ủy ban phòng chống AIDS, chị nhận nuôi nhiều em nhỏ bị nhiễm HIV.

  11. #11
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    Hành trình tìm ‘thượng đế’ của gái bán dâm di động

    06-12-2014 07:51 - Theo: www.xaluan.com

    Khoác trên mình bộ quần áo của dân công sở hay áo dài thướt tha, xài đồ hàng hiệu nhóm “chân dài” chạy xe tay ga liên tục lượn lờ để “săn mồi" trên các tuyến phố giữa Sài thành.


    Ảnh minh họa
    Đoạn đường gái mại dâm chọn "bắt khách" dài chưa đầy 2 km, lại là nơi giáp ranh giữa quận 5 và quận 10 nên công tác triệt phá, truy quét gặp vô vàn khó khăn. Sau thời gian theo dõi, PV nhận ra những cô gái ấy không hề "thanh lịch" như ngoại hình. Đằng sau sự đoan trang, kiêu sa là những cử chỉ mời chào, "khoe hàng" đến suồng sã.

    Thời gian "đổ bộ" vào khoảng 13h hàng ngày, khoác trên mình những bộ đồng phục công sở hoặc áo dài thướt tha, tất cả các cô gái đều bịt khẩu trang kín mít, khi khách yêu cầu kiểm tra nhan sắc, họ mới gỡ ra. Giải thích về điều này, bác Sáu một xe ôm gần đó cho chúng tôi biết: "Tụi nó ăn vận, che mặt như thế phần là "ngụy trang", che đậy sự chú ý của công an, phần nữa đánh vào thị hiếu thích "hàng sạch" của khách làng chơi. Đồng thời, cũng giấu đi được vết tàn nhang, già nua trên khuôn mặt".

    Cưỡi trên những chiếc xe tay ga hàng hiệu như Spacy, Air Blade, SH, hành trình bắt đầu từ công viên Hòa Bình, đội quân chân dài điều khiển xe chạy chậm dọc trục đường Hùng Vương khoảng 2 km rồi quay về nơi xuất phát. Hành động đó được lặp lại tuần hoàn cho đến khi có "thượng đế" cắn câu. Phạm vi hoạt động của đội quân "chân dài di động" không mở rộng sang địa bàn khác.

    Dù nhiều cô gái "quá đát" di chuyển cả buổi không có khách nhưng vẫn không dám "đánh lẻ", bởi phía sau lưng các chân dài là sự giám sát chặt chẽ của đội cảnh giới, bảo kê, má mì. Số tiền mỗi gái "bán hoa" kiếm được vì thế cũng được "chia năm sẻ bảy".
    Đội quân chân dài tại công viên Hòa Bình.

    Hình thức tiếp cận con mồi của nhóm "cave sang trọng" khá tinh vi. Chỉ cần điều khiển xe quan sát qua gương chiếu hậu, chúng có thể phân loại các đối tượng có khả năng thích "ăn bánh trả tiền". Tuy nhiên, cũng tùy vào nhan sắc mà gái bán dâm chọn cho mình "thượng đế" phù hợp. Từ những cô gái 9X, non tơ, khuôn mặt xinh đẹp, số đo ba vòng cân đối, đến thế hệ gái dạt,
    U40, thậm chí U50...

    "Cò kè bớt một thêm hai"

    "Khách hàng" các cô gái trẻ, có chút nhan sắc hướng tới là các quý ông lịch thiệp, sang trọng, chạy xe tay ga đắt tiền. Mỗi khi "chấm" được mục tiêu các cô gái liền cho xe bám theo bắt chuyện, thậm chí ép cả xe "thượng đế" vào lề đường. Câu cửa miệng từ các "gái ăn sương" chỉ đơn giản "Đi chơi không anh? Đi chơi giá rẻ thôi…". Bằng bản năng nghề nghiệp, các cô gái dễ dàng nhận ra "nhu cầu" của khách từ phản ứng.

    Nếu gặp phải những người đàn ông đứng đắn, đám chân dài tỏ ra lịch sự lặng lẽ rút lui để giữ "hình ảnh". Với khách hàng có ý dò xét, gái mại dâm bắt đầu tung tuyệt chiêu của mình. Nhiều cô không ngần ngại tháo khẩu trang quảng cáo nhan sắc, thậm chỉ có cô có những hành động "khiêu khích" trắng trợn.

    Khi đôi bên "tìm được tiếng nói chung", cả hai sẽ bắt đầu bước vào công đoạn ngã giá. Đối với những cô đang thì xuân sắc, một "cuốc tàu nhanh" có giá 300.000-400.000 đồng, tiền nhà nghỉ khách chịu, nếu khách đồng ý "qua đêm", mức giá được đội lên cả triệu đồng.
    Nếu chỉ nhìn qua không ai nghĩ những những phụ nữ này là gái bán hoa.

    Đội ngũ gái U40, U50 tự ý thức được vấn đề thời thế nên biết chọn cho mình mục tiêu phù hợp và mức giá cũng "bèo" hơn rất nhiều. Nhóm "quá đát" không ngần ngại tiếp cận cả những vị khách "bình dân", thậm chí cả những vị "bô lão" cũng bị các ả đưa vào tầm ngắm. Cứ thế, những cuộc săn đón, những tiếng "cò kè" diễn ra liên tục trên cung đường Hùng Vương từ 13h cho tới đêm muộn.

    Theo quan sát của PV, các gái làng chơi tại đây ít khi "săn" những đối tượng thanh niên, trai tráng. Thắc mắc hỏi ông Sáu, chúng tôi được giải thích: "Các cô ấy muốn giảm thiểu tối đa mức rắc rối. Đám khách trẻ tuổi có thể chịu chơi và chịu chi nhưng lại bày ra lắm trò bệnh hoạn. Họ cũng là nhóm khách có nguy cơ xù tiền lớn nhất. Không chủ động tìm khách trẻ nhưng nếu vị nào có nhu cầu là họ đáp ứng ngay".

    Cũng theo ông Sáu, hoạt động mại dâm tại đây vào thời điểm ban ngày chỉ là mang tính "nghi binh", thăm dò. Các cô gái chấp nhận "chạy xe không" (lỗ tiền xăng) để "chào hàng".

    Công viên Hòa Bình, khi phố lên đèn là một thế giới hoàn toàn khác. Nhóm chân dài sang trọng ban ngày "thoát xác" hiện về nguyên hình những ả "gái ăn sương" chính hiệu. Không quần áo công sở, không khẩu trang che mặt, thay vào đó là những mảnh áo dây mỏng tang, trễ nải, phơi bày "nội thất" đồ sộ, khuôn mặt lòe loẹt phấn son.

    Vẫn được giữ nguyên hành động săn mồi của họ, nhóm chân dài có lúc tăng hẳn về số lượng, chạy xe thành "đội hình" để bắt khách. Bằng kinh nghiệm nghề nghiệm, mỗi cô gái không dừng xe ở bất cứ địa điểm cố định nào quá 5 phút. Đây thực ra là chiêu thức nhằm đội phó với lực lượng truy quét tội phạm mại dâm trên địa bàn.

    Theo quan sát của PV, trong đội quân cave "sang trọng" đón khách ở khu vực công viên Hòa Bình luôn được quản lý chặt chẽ bởi một "má mì". Thị luôn có mặt sau chiếc xe của một cô gái trẻ đẹp với mục đích giám sát.

    Đây cũng là chiếc xe duy nhất trong nhóm chân dài có tới 2 người. Thị tham gia trực tiếp vào công tác bắt khách, ngã giá của cô gái. Khi cô gái này tìm được "thượng đế" sẽ bỏ thị lại bên đường để cùng với khách về "bãi đáp".



  12. #12
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    Phụ nữ mại dâm Mozambique học cách “coi trọng sinh mạng hơn tiền bạc”

    Thứ hai 15/12/2014 11:47

    Trước tỷ lệ nhiễm HIV ngày càng gia tăng tại Mozambique, một tổ chức cộng đồng nước này đã dạy phụ nữ mại dâm coi trọng sinh mạng của mình trước hết, sau đó mới đến tiền bạc.

    Giáo dục những người hành nghề mại dâm Mozambique này về lây nhiễm HIV là một thách thức lớn.Đói nghèo ở quốc gia châu Phi này là chất xúc tác khiến người ta có xu hướng sinh hoạt tình dục không an toàn nơi đây.
    Một phụ nữ hành nghề mại dâm tại trạm xăng
    Theo một báo cáo mới đây của Liên Hợp Quốc, Mozambique có số người nhiễm HIV cao thứ 5 trên thế giới và 4% dân số nước này nhiễm virus chết người này. Tổng số người nhiễm virus trong các bé gái vị thành niên là 7%, con số này tăng lên 15% ở phụ nữ tuổi 25.


    Báo cáo cũng cho thấy các khu vực có tỷ lệ người nhiễm HIV cao (bao gồm cả thủ đô Maputo) là dọc theo các tuyến hành lang vận tải của nước này sang Nam Phi, Swaziland, và Malawi. Những nơi này thường gắn liền với tăng trưởng kinh tế nhanh và mức độ di cư và di chuyển dân cư cao, tất cả các yếu tố này tạo điều kiện cho việc mua bán dâm.


    Trước tình hình lây nhiễm HIV, Abavamo, một tổ chức cộng đồng địa phương dạy cho phụ nữ coi trọng trước hết là sinh mạng mình, sau đó mới đến tiền bạc. Mục đích của Abavamo là giáo dục và tăng quyền cho những người bán dâm ở Mozambique.


    Esperanza Malumbe, người sáng lập ra một tổ chức cho hay, nhiều người bán dâm vẫn chấp nhận quan hệ tình dục không an toàn nếu khách làng chơi đề nghị trả tiền gấp đôi. “Họ nói với tôi rằng: Cà chua trên sạp không thể chọn người mua”.


    Một cuộc khảo sát năm 2012 cho thấy gần 1/3 gái mại dâm ở Maputo được phỏng vấn là dương tính với HIV, và 48% những người trả lời phỏng vấn cho biết họ thiếu kiến thức toàn diện về lây nhiễm HIV.


    Malumbe nói: “Không có tổ chức nào nữa đang giúp đỡ cho những phụ nữ bị định kiến này... Người ta nói rằng các phụ nữ này chả biết gì ngoài việc quan hệ tình dục, bởi vì họ mù chữ. Tôi nói với họ rằng thân thể họ là kế sinh nhai của họ, và vì vậy họ phải chăm sóc bản thân. Cánh đàn ông chắc chắn sẽ không nâng niu họ”.


    Trong suốt 2 năm qua, đêm nào Malumbe cùng các đồng nghiệp đi xung quanh trạm xăng và nói chuyện với các chị em bán dâm đang đợi khách. Để giành được sự tin tưởng của họ, Malumbe giả vờ cũng là gái làng chơi.


    Abavamo không chỉ phát bao cao su (cả loại nam giới dùng và loại nữ giới dùng) mà còn dạy họ cách yêu cầu nam giới chấp nhận sinh hoạt tình dục an toàn.


    Hồi đầu tháng 11/2014, chính phủ Mozambique ra thông cáo báo chí công bố các phát hiện mới trong một cuộc khảo sát mới đây đối với các công nhân mỏ và các tài xế. Cuộc khảo sát đã ủng hộ các nỗ lực của tổ chức Abavamo trong việc giáo dục những người bán dâm về nhu cầu lo cho chính sức khỏe của mình.


    Cuộc điều tra trên cho thấy cứ 3 trong 4 tài xế không bao giờ dùng biện pháp phòng ngừa. Nhiều người không biết mình có nhiễm HIV hay không, và có tới 84% số người biết thì đã dương tính HIV.


    Chị Shuna 50 tuổi tuyên bố, giờ thì chị sẽ không tàn phá sức khỏe của mình vì khách hàng nữa. Sau khi ly dị, không có bằng cấp gì, chị cho biết bán dâm là cách duy nhất nuôi sống đứa con 6 tuổi của mình.
    Chị nói thêm, nếu không được tổ chức Abavamo hướng dẫn, nhiều phụ nữ ở đây có thể đã HIV dương tính sau một đêm.


    Julia, 20 tuổi, hành nghề trên các con phố của thủ đô Maputo từ hồi năm 2012 nói: “Nếu khách không chịu đeo bao cao su, tôi sẽ bỏ đi ngay”.


    Tuy nhiên, giáo dục các phụ nữ mại dâm Mozambique về các hiểm nguy từ tình dục không an toàn có thể vẫn là thách thức chính của tổ chức này. Bất chấp nhận thức mới về HIV và AIDS, vẫn còn một khoảng cách lớn giữ hiểu biết và sự thay đổi trong hành vi.
    Gia Toại

    Theo The Guardian

  13. #13
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    Những cô gái mại dâm trình độ thạc sỹ ở Thụy Sỹ

    Thứ ba 16/12/2014 16:23

    Thụy Sỹ có lẽ thuộc những nơi hiếm trên thế giới, nơi mà không ít gái mại dâm thực ra đang theo học cao học ở nơi khác và thậm chí có thể nói đến 7 ngoại ngữ.

    Ở Ý dù mại dâm được coi là hợp pháp nhưng hoạt động kinh doanh mại dâm có tổ chức như mở nhà thổ, quán bar có dịch vụ tình dục lại là bất hợp pháp. Chính vì vậy đối với những người có nhu cầu với dịch vụ này, họ vẫn chịu không ít hạn chế. Nhưng chỉ băng qua bên kia biên giới thôi là đến ngay được thiên đường mại dâm Thụy Sỹ.

    Hiện nay, ngành công nghiệp tình dục Thụy Sỹ có khoảng 20 nghìn gái mại dâm, đóng góp ước 3,5 tỷ USD, tương đương 0,5% GDP Thụy Sỹ. Hành vi mua dâm với người dưới 18 tuổi bị coi là bất hợp pháp từ năm 2013 và khách bị bắt sẽ bị bỏ tù và phạt tiền nặng. Đối với đàn ông Thụy Sỹ, việc tìm đến gái mại dâm được coi như bình thường, kết quả thống kê cho thấy cứ 5 người được hỏi thì 1 người cho biết đã tìm đến dịch vụ này ít nhất 1 lần trong đời.

    Mại dâm hợp pháp nhưng gái ra đường chào mời khách hoặc đứng cửa sổ, cửa ra vào khêu gợi khách lại là bất hợp pháp. Vì thế nên ở Thụy Sỹ, mọi hoạt động kinh doanh tình dục diễn ra phía sau cánh cửa luôn im lìm đóng kín. Không ít người tự hỏi, điều gì xảy ra đằng sau các cánh cửa nhà chứa im lìm đó và liệu có phải gái mại dâm ở Thụy Sỹ đều học vấn kém?

    Những câu chuyện sau đây được kể lại bởi một nhóm phóng viên, người đã đi vào nhà chứa ở Lugano, khu vực nằm ngay biên giới Thụy Sỹ và Ý, một trong những nơi đầu tiên cung cấp dịch vụ mại dâm đa dạng sau khi Thụy Sỹ hợp pháp hóa mại dâm.

    Câu chuyện phía sau cánh cửa luôn đóng kín

    Sau màn chào hỏi phía cửa ngoài, chúng tôi đi vào quầy tiếp tân của nhà chứa. Đây là nhà chứa trong chuỗi nhiều nhà chứa được quản lý theo mô hình gia đình ở Thụy Sỹ. Ông chủ nhà chứa đã đi vắng, chỉ còn lại cô con gái 19 tuổi đứng quản lý. Diandra, cô chủ 19 tuổi, kể chuyện cho chúng tôi: “Khách đi vào sảnh, trả phí, phí đó đã bao gồm một đồ uống, và sau đó gái chạy ra xếp hàng cho khách chọn.” Cô chia sẻ cho chúng tôi kinh nghiệm chọn gái: “Hãy xem tất cả các cô gái rồi mới chọn, đừng bao giờ chọn ngay cô đầu tiên, bởi đó thường là cô xấu và ế khách nhất.”

    Ở Thụy Sỹ, gái mại dâm muốn hoạt động sẽ phải đăng ký, và theo luật chỉ có duy nhất gái có quốc tịch thuộc Liên minh châu Âu. Cho đến năm 2011, gái ở Thụy Sỹ đến từ khắp nơi trên thế giới (chủ yếu Nam Mỹ và Đông Âu) và dù họ hoạt động bất hợp pháp bởi không thể đăng ký khi không có quốc tịch thuộc Liên minh châu Âu, cảnh sát Thụy Sỹ vẫn làm ngơ. Từ năm 2012, bởi cảnh sát truy quét mạnh tay, chỉ còn lại những cô gái mang quốc tịch Rumani.

    Hoạt động của ngành công nghiệp tình dục, tất nhiên, cũng chịu ảnh hưởng trực tiếp từ sự thăng trầm của nền kinh tế, và ở Thụy Sỹ, cụ thể hơn là ngành tài chính. Cô chủ 19 tuổi chia sẻ: “Tất cả gái mại dâm ở đây đều được cấp visa, thế nhưng chúng tôi vẫn gặp rắc rối. Giá thuê phòng quá cao, nhưng chúng tôi không thể hạ giá được, khi càng khó kiếm khách ở trong hơn, gái tràn ra đường tìm khách, điều đó là bất hợp pháp. Cảnh sát lại sờ gáy chúng tôi.”

    Khi chúng tôi vào đến phòng chọn gái hạng sang nhất và được cho phép chọn bất kỳ cô nào chúng tôi muốn, chúng tôi đề nghị được nói chuyện với một số cô. Không giống gái mại dâm một số nước châu Á, ở đây, gái mại dâm khá thẳng thắn.

    Paola, một gái mại dâm 27 tuổi, chia sẻ: “Tôi làm tất cả các dịch vụ, và chẳng bao giờ cảm thấy ngại ngần nữa, mãi tôi cũng quen rồi. Công việc là công việc và có làm mới có tiền.” Và dù nhiều khách hàng thân thiết là người Ý, cô nói sẽ chẳng bao giờ cô đến Ý cả, bởi: “Người Ý sang Thụy Sỹ hào phóng hơn người Ý ở Ý nhiều.”

    Những cô gái mại dâm giỏi giang

    Emily đến từ một nước ở Nam Mỹ. Cô đang theo học thạc sỹ ở Ý và đưa theo mẹ và con gái đi từ Nam Mỹ đến Ý để sống. Hàng ngày cô vẫn theo học thạc sỹ tài chính ở Ý, thế nhưng những buổi không đến lớp, đó là khi cô bắt tàu đến Lugano để làm gái mại dâm. Đều đặn một tuần 3 hoặc 4 buổi như vậy.

    Bạn bè của Emily thường không hiểu cô đi đâu mà không bao giờ tham gia các hoạt động giải trí cuối tuần của họ, nhưng Emily thường không trả lời. Emily chia sẻ về cảm xúc của mình: “Tôi từng gào khóc vì nhục nhã, tôi thấy kinh tởm bản thân mình, nhưng chi phí cuộc sống quá cao, không làm lấy gì để sống. Tôi thấy ghê tởm một số người đàn ông, nhưng công việc vẫn là công việc, họ là thượng đế, họ có quyền.” Cuộc nói chuyện của chúng tôi thường xuyên bị ngắt quãng khi Emily phải nói chuyện với cô giáo của con gái vì người nhà đến đón cháu muộn.

    Còn đối với Sophie, cuộc sống dù không quá khó khăn nhưng cô vẫn đi làm nghề này. Cô có bằng cử nhân kinh tế và có thể nói đến 7 thứ tiếng, cô từng đi làm ở một số công ty trong khoảng thời gian nhất định nhưng rồi nhận ra cô cần nhiều tiền hơn thế: “Tôi thấy những công việc cũ quá nhàm chán, còn tôi lại muốn quá nhiều, tôi sẽ chỉ làm vài năm thôi và sau đó sẽ trở lại với công việc cũ.”

    Những năm gần đây, khủng hoảng nợ và khủng hoảng kinh tế châu Âu mang đến Thụy Sỹ thêm nhiều những gái mại dâm có bằng đại học, đặc biệt những người đến từ khu vực Đông Âu. Thậm chí không ít phụ nữ có học thức đến từ Tây Ban Nha cũng phải đến Thụy Sỹ làm nghề này khi mà tỷ lệ thất nghiệp ở Tây Ban Nha đã lên 26%, tức là cứ 4 người thì có 1 người thất nghiệp. Số phụ nữ Tây Ban Nha gửi đơn đăng ký làm gái mại dâm ở Thụy Sỹ tăng vọt năm 2012. Hiệp ước Schengen giúp cho người liên minh châu Âu tự do di chuyển trong khối để tìm việc và gái mại dâm cũng có quyền tự do tương tự như thế. Kinh tế càng khó, cạnh tranh càng cao và phá giá càng nhiều và rủi ro bệnh tật với các cô gái cũng vì thế tăng cao hơn.

    Gái mại dâm nơi đây cũng phải đối đầu với rủi ro bị hành hạ, đánh đập và bị bắt cóc bởi bọn buôn người. Khi khó tìm khách, gái nào cũng tranh nhau ra đường.

    Chính phủ Thụy Sỹ đã phải tìm ra cách mới để bảo vệ cho gái mại dâm, đó là những căn nhà an toàn nằm tập trung tại một khu tập trung xa trung tâm, những hộp an toàn này được trang bị đầy đủ phòng tắm, các thiết bị phòng tránh bệnh tật và không có camera giám sát để khách không sợ hãi. Các cô gái mại dâm cũng có phương tiện bảo vệ riêng để kêu cứu khi cần. Gái phải nộp 43 franc/năm cho phí thường niên và 5 franc/ngày tiền thuế cho thành phố.

    Vậy có thể thấy, dù ở xứ thiên đường, nơi giàu nhất thế giới và được làm việc hợp pháp, được có bảo hiểm và lương hưu, nhưng cuộc sống của gái mại dâm Thụy Sỹ cũng không mấy sáng sủa hơn, cạnh tranh vô cùng khắc liệt, không tránh khỏi quy luật đào thải, rủi ro từ tội phạm buôn người cũng như tác động tồi tệ của khủng hoảng kinh tế.
    Theo Tri thức trẻ

  14. #14
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    "Bánh mì" - chuyện những gã trai bán dâm ở Sài Gòn

    20-12-2014 10:07 - Theo: giadinh.net.vn

    GiadinhNet- Khuya, đường phố người ta dễ bắt gặp những "chàng" nam nhi ăn mặc bảnh bao, đi thong dong trên các con đường rợp bóng mát. Đôi lúc, họ làm như tình cờ ngồi nghỉ sau những gốc cây, trên ghế đá hoặc bờ rào công viên, nhưng đôi mắt cứ "lúng liếng" qua liếc lại….

    Họ chính là những "bánh mì", tên mà dân chơi đặt cho nam giới chuyên "người ngựa", để phân biệt với gái mại dâm (gọi là bánh bèo").

    Ở TP HCM, tính sơ sơ cũng có cả trăm "bánh mì". Số lượng đối tượng này có xu hướng ngày càng tăng lên. Địa bàn hoạt động của họ là công viên trước Dinh Thống Nhất, đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, trong các quán cà phê ở khu Thanh Đa, nhất là tại Công viên Văn Lang (quận 5, TP HCM) và một số con đường khác...

    Họ thuộc nhiều thành phần: kẻ thất nghiệp, công nhân, người buôn bán, sinh viên... và có cả những nhóm đồng tính luyến ái.

    Jenny Thành, một "bánh mì" 26 tuổi, ngoại hình dễ nhìn, tại Công viên Văn Lang, cho biết anh ta ở huyện Ô Môn (Cần Thơ), lên TP.HCM đã 4-5 năm nay. Lúc đầu đi bán áo quần, sau thấy việc "bán bánh" khá nhàn và kiếm tiền mau lẹ hơn, nên Jenny vào thế giới "bánh mì" và lún sâu vào đấy lúc nào không hay...

    23h tại đường Nguyễn Bình Khiêm (quận 1), đoạn gần đường Nguyễn Hữu Cảnh, có khoảng hơn chục "bánh mì" ẩn sau các gốc cây hoặc đi xe đạp, xe máy, lượn đi lượn lại, mắt đảo liên tục. Một "men" độ chừng 21-22 tuổi, khuôn mặt thư sinh đang ra giá 270 ngản/giờ (bao trọn gói) và yêu cầu khách dùng phương tiện đưa mình đến nhà trọ trên đường Điện Biên Phủ".

    "Men" này cho biết là sinh viên năm thứ hai, do không kiếm được chỗ dạy kèm và nghe lời rủ rê của các tay anh chị, kèm thêm một chút tò mò, nên đã ra đứng đường gần một năm nay. Cũng giống như "gái gọi", các "bánh mì" sẵn sàng đáp ứng nhu cầu của khách khi có... "má nào đó hú".


    Một "bánh mì" (giữa), hiện nguyên hình là một tên cướp khi bị bắt .

    Nhiều "bánh mì" cho biết có hôm họ tiếp 3-4 khách. Đối tượng khách gồm cả ta lẫn tây, nam có, nữ có. Đặc biệt là những phụ nữ tuổi trung niên đã ly dị hoặc độc thân không chịu nổi sự cô đơn... Những cô gái trẻ cũng có nhưng hiếm hơn. Hầu hết họ là những người thừa tiền, thiếu... tình.

    Theo lời các "bánh mì" thì không ít lần gặp cảnh bị các bà "sung và vã" quá, họ phải... bỏ của chạy lấy người. Thượng uý Nguyễn Thanh Quang-Cảnh sát trật tự trực tại góc đường Lê Duẩn-Đinh Tiên Hoàng, cho biết: "Càng về khuya, các đối tượng mua bán dâm hoạt động trên các tuyến đường trọng điểm càng sôi động. Tiếp xúc trực tiếp với các đối tượng nam này là… quá khó. Theo tôi, chỉ có hai cách: một là nhờ bà xồn xồn nào đó ăn nói ngọt ngào, hai là... phải xuống đứng đường luôn."

    Anh Cảnh cho biết thêm: "Các bà có nhu cầu thường đi taxi sát lề đường chọn hàng, thoả thuận giá cả xong là tới khách sạn hoặc tha về phòng trọ ngay...".

    Bên cạnh đó, khách có nhu cầu mua "bánh mì" còn thông qua các cò, đám xe ôm dắt mối. Cò tự ngã giá với khách, sau đó đi kiếm "bánh mì" đến giao tận nơi rồi lấy một khoản hoa hồng 30-50%, có khi đến hơn 70%. Thông thường, khách hàng rất ít khi "xơi bánh mì" về nhà riêng vì sợ… kinh dị (vợ hay chồng thấy là… xỉu).

    Toản, một "bánh mì" kể rằng có lần khi anh và một phụ nữ đang "mặn nồng" thì người chồng (là một chủ doanh nghiệp) đột ngột xuất hiện sau những chuyến công tác triền miên. Thế là anh ta phải nhanh chân chuồn để tránh cho "thằng chả" cho mình những nhát dao oan nghiệt. Một trong nhưng "mối bánh mì" nữa là những chàng sinh viên hành nghề, đấm bóp, giác hơi, tẩm quất dạo.

    Thử hỏi, nửa đêm có một quý bà nào đó kêu vô nhà (chồng đi vắng), phải mát-xa, đấm lưng, bóp đùi trong khung cảnh "bả" gần như trần truồng trong bộ váy ngủ mỏng tanh? "Chịu đời sao thấu", thôi đành nhắm... chịu chết vì cơm áo, gạo tiền.

    Theo như lời của Thành, "bán bánh mì" không bao giờ… sướng. Bởi lẽ, một đêm chỉ được khoảng 5 "xị" đến "1 chai" (500 ngàn đến 1 triệu). Nhưng các "bả" đòi hỏi dữ lắm, đôi khi còn bạo hành, đánh đập, chửi bới nhiều lắm. Thành thú thật: "Bán bánh mì một đêm, ăn phở cả tháng cũng chưa lại sức.". Nhưng thật hơn là, theo như lời Thành, có rất nhiều sinh viên 18-19 tuổi, từ thôn quê lên thành phố, muốn biết… mùi đời nên hùng hục lao vào. Chỉ một tuần sau là biết, khi đó sắc diện võ vàng, tay chân lẩy bẩy, "cầm cái muỗng, múc miếng phở cũng… không… xuôi".

    Theo báo cáo của Liên hợp quốc về bình đẳng giới năm 2011 thì đại bộ phận nữ hoạt động mại dâm là quan hệ với người khác giới (94,5%), trong khi đó hơn một nửa số nam giới hoạt động mại dâm chỉ quan hệ với người cùng giới (51,3%) và 37% có quan hệ với cả hai giới. Ủy ban phòng chống AIDS đã đánh giá tỉ lệ lây nhiễm ở đồng tính nam cao hơn gấp 20 lần so với đối tượng mại dâm nữ và ma túy. Theo báo cáo tiến độ phòng, chống HIV/AIDS năm 2012, tỉ lệ nhiễm HIV trong những người nam quan hệ tình dục với nam ở TP.HCM là 16%, cứ 5 nam quan hệ đồng giới thì có 1 người nhiễm bệnh xã hội.

    Một cán bộ Sở TB-LĐ và XH cho biết, với những hình thức mại dâm này, thì có biết cũng đành chịu chết. Không tài nào xử lý được. Vì, người mua: đa phần là các "bà chủ" giàu có, nhà toàn là biệt thự biệt lập nên có xông vào bắt thì phải trải tra bao nhiều lần cửa, đánh động búa xua. Hai là: "Mấy người sinh viên, thanh niên đấm lưng, bóp đùi, bóp hông mấy bả, ai có hành vi "cấu thành tội gi mà bắt.". Hơn nữa, khung hình phạt và chế tài và thông báo với địa phương… cũng chưa có gì rõ ràng và thống nhất trên tất cả các địa bàn, nên rất… khó xử lý.
    Nguyên Quốc



  15. #15
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    Nỗi niềm khó nói của trai đứng đường Sài Gòn

    Chủ nhật 21/12/2014 16:23

    Đêm khuya, trên đường phố TP.HCM, người ta dễ bắt gặp những chàng thanh niên ăn mặc bảnh bao, đi thong dong trên các con đường rợp bóng mát. Đôi lúc, họ làm như tình cờ ngồi nghỉ sau những gốc cây, trên ghế đá hoặc bờ rào công viên, nhưng đôi mắt cứ lúng liếng qua liếc lại…



    Họ chính là những người hành nghề mại dâm nam.

    Ở TP.HCM, tính sơ sơ cũng có cả trăm “bánh mì”. Số lượng này có xu hướng ngày càng tăng lên. Địa bàn hoạt động của họ là công viên trước Dinh Thống Nhất, đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, trong các quán cà phê ở khu Thanh Đa, nhất là tại Công viên Văn Lang (quận 5, TP.HCM) và một số con đường khác... Họ thuộc nhiều thành phần: người thất nghiệp, công nhân, người buôn bán, sinh viên, người hành nghề tẩm quất, giác hơi dạo... và có cả những nhóm đồng tính.

    Jenny Thành, một “bánh mì” 26 tuổi, ngoại hình dễ nhìn, tại công viên Văn Lang, cho biết, anh ta ở huyện Ô Môn (Cần Thơ), lên TP.HCM đã 4-5 năm nay. Lúc đầu đi bán áo quần, sau thấy việc “bán bánh” khá nhàn và kiếm tiền mau lẹ hơn, nên Jenny vào thế giới "bánh mì" và lún sâu vào đấy lúc nào không hay...23h, tại đường Nguyễn Bình Khiêm (quận 1), đoạn gần đường Nguyễn Hữu Cảnh, có khoảng hơn chục “bánh mì” ẩn sau các gốc cây hoặc đi xe đạp, xe máy, lượn đi lượn lại, mắt đảo liên tục. Một người độ chừng 21-22 tuổi, khuôn mặt thư sinh đang ra giá 270.000 đồng một giờ (bao trọn gói) và yêu cầu khách dùng phương tiện đưa mình đến nhà trọ trên đường Điện Biên Phủ.


    Một mại dâm nam đang hành nghề trên đường phố

    Anh này cho biết là sinh viên năm thứ hai, do không kiếm được chỗ dạy kèm và nghe lời rủ rê của các tay anh chị, kèm thêm một chút tò mò, nên đã ra đứng đường gần một năm nay. Cũng giống như gái gọi, các thanh niên này sẵn sàng đáp ứng nhu cầu của khách khi có má mì nào đó alo.

    Nhiều người cho biết, có hôm họ tiếp 3-4 khách. Đối tượng khách gồm cả ta lẫn Tây, nam có, nữ có. Đặc biệt là những phụ nữ tuổi trung niên đã ly dị hoặc độc thân không chịu nổi sự cô đơn. Những cô gái trẻ cũng có nhưng hiếm hơn. Hầu hết họ là những người thừa tiền, thiếu tình. Theo lời các thanh niên này, không ít lần họ gặp cảnh gặp phải các bà “sung” quá, họ phải "bỏ của chạy lấy người".

    Jenny Thành chia sẻ: “Làm nghề này không bao giờ… sướng. Bởi lẽ, một đêm chỉ được khoảng 500.000 đồng đến một triệu đồng nhưng các bà ấy đòi hỏi dữ lắm, đôi khi còn bạo hành, đánh đập, chửi bới”. Có rất nhiều sinh viên 18-19 tuổi, từ thôn quê lên thành phố, muốn biết mùi đời nên hùng hục lao vào, chỉ một tuần sau là biết, khi đó sắc diện võ vàng, tay chân lẩy bẩy.

    Bên cạnh đó, khách có nhu cầu mua dâm nam còn thông qua các cò, đám xe ôm dắt mối. Cò tự ngã giá với khách, sau đó đi kiếm những đối tượng này đến giao tận nơi rồi lấy một khoản hoa hồng 30-50%, có khi đến hơn 70%. Thông thường, khách hàng rất ít khi về nhà riêng vì sợ vợ hay chồng thấy.

    Toản, một thanh niên hành nghề này kể rằng có lần khi anh và một phụ nữ đang mặn nồng thì người chồng (là một chủ doanh nghiệp) đột ngột xuất hiện sau những chuyến công tác triền miên. Thế là anh ta phải nhanh chân chạy bán sống bán chết.
    Theo Vnexpress

  16. #16
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    Campuchia: Ác mộng của thiếu nữ bị ép bán dâm

    Chủ nhật 21/12/2014 15:14
    Dylan, 17 tuổi, cô chỉ là một trong số hàng ngàn trẻ em bị đẩy tới con đường trở thành gái mại dâm ở Campuchia. May mắn được thoát khỏi nhà thổ, nhưng những hình ảnh bị lạm dụng tình dục khi còn là một đứa trẻ sẽ không bao giờ phai nhạt trong tâm trí cô gái trẻ này.

    Gái mại dâm tại một góc phố ở thủ đô Phnom Penh, Campuchia

    Dylan cho biết, khi còn nhỏ, cô sống cùng ông nội ở một làng quê tại Campuchia.

    Cũng giống như bao đứa trẻ khác, cô lớn lên trong vòng tay bao bọc của người ông hết mực thương yêu mình.

    Cuộc đời cô đã thay đổi hoàn toàn khi 12 tuổi, một người phụ nữ đã tới và hỏi Dylan có muốn làm công nhân tại một nhà máy may không.

    Dylan nhớ lại: “Tôi đã đồng ý đi theo bà ta. Tuy nhiên người đàn bà này đã bán tôi cho một nhà thổ ở thủ đô Phnom Penh.

    Tôi cảm thấy mình đã bị lừa. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ đi tìm việc làm.

    Tôi chưa bao giờ tưởng tượng nổi mình có thể bị bán như vậy.

    Cô cho biết có rất nhiều em trai và em gái khác ở nhà thổ này.

    Dylan đã nghe lỏm được 2 tên ma cô nói chuyện với nhau, một trong những tên đó nói cô có giá là 150 USD.

    “Trái tim tôi thắt lại và tôi tự hỏi mình rằng liệu tôi có kết thúc cuộc đời mình ở địa ngục này không” - Cô gái trẻ bồi hồi kể lại.

    Sự hăm dọa

    Tại đây, Dylan đã chứng kiến rất nhiều cặp đôi đi vào và đi ra khỏi những căn phòng.

    Một nỗi sợ hãi trào dâng trong lòng. Cô bắt đầu thấy tuyệt vọng.

    Sau đó, một nhóm người đàn ông đã đi vào phòng của Dylan và nói rằng cô có một vị khách.

    Những người đàn ông này cũng bảo cô nên làm gì, họ nói: “Đừng lo lắng, mày sẽ biết mày phải làm gì.

    Nếu như mày không biết thì mày sẽ làm cho tới khi nào biết thì thôi.

    Trước sự chống cự và gào thét của cô gái nhỏ, những người đàn ông này đã lôi Dylan ra khỏi phòng. Họ gí một khẩu súng vào đầu cô.

    Dylan ra sức cầu xin, tuy nhiên chủ nhà chứa nói: “Mày là gái điếm và mày tới đây làm việc như một gái điếm.

    Bị bỏ đói

    Chủ nhà chứa đe dọa, Dylan sẽ bị bắn nếu như cô chống cự.

    Người đàn ông này đã sai tay chân mang dây cáp điện tới trói cô lại và bỏ đói cho tới khi cô chấp nhận tiếp khách.

    Cô gái trẻ bị nhốt trong một cái lồng ở bên dưới nhà thổ trong những ngày tiếp theo. Cô chỉ được phép ra ngoài cho tới khi có một vị khách đến.

    Cô cho biết, một số khách khá quan tâm và tử tế với cô, còn những người khác thì không hề.

    Dylan hãi hùng nhớ lại: “Nếu tôi từ chối yêu cầu đặc biệt của khách, họ sẽ đánh tôi và báo với chủ nhà thổ.

    Sau đó sẽ là trận đòn của chủ nhà thổ, ông ta còn ra lệnh cho những cô gái khác trong nhà thổ đánh tôi.

    Những trận đòn đó tác động đến tâm lý tôi một cách mạnh mẽ, và nó vẫn còn ám ảnh tôi tới tận bây giờ”.

    Dylan cho biết cô còn thấy ghê tởm với chính bản thân mình, khi nhận ra mình chỉ là một nô lệ tình dục, không được phép làm bất cứ điều gì nếu không có sự cho phép của chủ.

    Có những lúc tưởng như chỉ có cái chết mới đưa cô thoát khỏi địa ngục này.

    Giải thoát

    Sau khi chủ nhà chứa bị bắt, Dylan mới nhận ra rằng mình đã được giải thoát.

    Phía trước mắt Dylan hiện còn cả một chặng đường dài, cô không biết tương lai của mình rồi sẽ ra sao, nhưng thoát khỏi địa ngục trần gian đó, được coi như là một lần chết đi sống lại của cô gái trẻ.

    Dylan tâm sự: “Tôi cảm thấy phải có nghĩa vụ nói với mọi người rằng họ nên làm mọi điều có thể để ngăn chặn bản thân, và những người khác có nguy cơ trở thành nạn nhân của mại dâm cũng như kể lại tất cả những điều mà tôi phải trải qua.

    Kết cục cuối cùng của bạn sẽ thật sự khủng khiếp, thậm chí bạn có thể tượng tượng đó là địa ngục.

    Theo BBC

  17. #17
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    Chiêu trò "móc túi" của gái bán dâm quá "đát"

    Thứ Hai, 22/12/2014 10:50:30 GMT+7
    Đằng sau những tấm biển hiệu quán cà phê, mát-xa, gội đầu thư giãn, có những cô gái bán dâm thuộc vào hàng thải loại, không nghiện heroin thì cũng HIV/AIDS. “Thượng đế” nào chẳng may sa chân vào những chốn này, lúc quay ra khó lòng mà giữ được nguyên vẹn, ít nhất là bị móc túi theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Có người vì bức xúc sửng cồ lên thì phải gánh hậu quả, bị đám bảo kê “tẩn” cho sứt đầu, mẻ trán…


    “Lên đời” để chăn… gà


    Ở khu vực bến Bính và dọc tuyến sống cảng cửa Cấm, Nguyễn Thị Thu Huyền, sinh 1982, đã từng “lẫy lừng” một thời với thành tích “bán thân nuôi miệng”. Khi tuổi tác đã cao, nhan sắc tàn tạ, không còn đủ sức hấp dẫn cánh thủy thủ dưới sông nước, Huyền lên bờ tìm cách làm ăn mới… Với mác thiếu phụ, Huyền hàng ngày đóng vai người đi tập thể dục quanh khu vực bờ hồ Tam Bạc và dải trung tâm thành phố, mục đích là tìm cách làm quen với cánh đàn ông cùng đi tập thể dục có ý muốn tìm… của lạ.




    Ảnh minh họa



    Không khó khăn lắm để người từng trải như Huyền tìm được một con mồi. Chỉ sau vài ngày “rắc thính”, ông P.T.C, sinh 1945, ở khu tập thể công nhân An Dương, quận Lê Chân, người hàng ngày đi thể dục quanh bờ hồ Tam Bạc, đã bị hớp hồn bởi người đàn bà phốp pháp với vẻ mặt gợi tình. Huyền không ngần ngại nhận lời của ông C. đến nhà nghỉ Thảo Nguyên trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm để “vui vẻ”. Xong việc, Huyền khéo léo gợi ý ông C. “ra mắt” bạn gái số tiền 1 triệu đồng.


    Lục hết trong túi còn 200 nghìn đồng, ông C đưa nhưng Huyền không đồng ý, lộ nguyên hình một gái bán dâm chuyên nghiệp, bắt ông C phải để lại chiếc xe máy tại nhà nghỉ về nhà lấy tiền đưa cho Huyền. Thấy Huyền bù lu bù loa, ông C sợ mang tiếng nên vội đi xe ôm về nhà vay mượn người quen được 500 nghìn đồng đưa cho Huyền, nhưng chị ta vẫn chưa thỏa mãn mà còn lèo lá lấy thêm chiếc ĐTDĐ nhãn hiệu Nokia của ông C.


    Không dừng lại ở đó, tiếp tục bịa ra lý do sau khi quan hệ với ông C, bị lây bệnh(?!), Huyền đến thông báo và yêu cầu ông phải đưa tiếp 1 triệu đồng để thị đi chữa bệnh… Thấy vậy, ông C hớt hải đi vay người quen được 700 nghìn đồng đưa cho Huyền. Mỗi lần “quay” được tiền của ông C, Huyền lại “nướng” vào ma túy và tiêu xài hết. Để tiếp tục moi được tiền của ông già háo sắc, khi gặp lại ông C ở bờ hồ Tam Bạc, Huyền lại khống chế ông bắt trả nốt “nợ” từ cuộc “vui vẻ” đầu tiên. Ông C trình bày rằng mình không có tiền thì Huyền đã lăng mạ, túm cổ áo đe doạ hành hung ông. Biết không còn cách nào khác để thoát khỏi kẻ ma cô, ông C bí mật trình báo cơ quan công an bắt quả tang khi Huyền đang nhận tiền của ông.




    Một má mì chăn dắt gái bán dâm quá date bị Công an Kiến An bắt giữ




    Còn “má mì” Nguyễn Thị Vần, sinh 1958, ở tổ Đẩu Phượng, phường Văn Đẩu, quận Kiến An, lại tính toán và tìm cho mình cách kinh doanh món hàng “tươi sống” khác biệt. Tận dụng mảnh đất đang ở, Vần xây một dãy nhà trọ, gom gái bán dâm thải loại từ một số quán karaoke trong nội thành về làm việc cho mình. Không đưa về nhà nuôi, Vần để các gái bán dâm này thuê nhà trọ ở nơi khác, khi có khách mới điều đến nhà trọ của mình để phục vụ. Mục đích của Vần là để qua mắt đám khách làng chơi, đó không phải là chuyên nghiệp mà chỉ là phụ nữ lao động khó khăn về kinh tế, “tranh thủ” kiếm thêm thu nhập.



    Với kiểu hoạt động khá độc này, động mãi dâm Vần nhanh chóng trở nên… có tiếng. Cánh đàn ông rửng mỡ, háo sắc ở Kiến An và khu vực lân cận còn rỉ tai nhau rằng đến nhà nghỉ Nhỡ Vần sẽ tìm được cảm giác khác lạ, hiếm có ở nơi nào. “Hàng” ở đây không đẹp nhưng là “rau sạch” bởi hầu hết là chị em đi… làm thêm chứ không phải là dân chuyên nghiệp. Nhiều khi khách đến còn vô tình gặp phải nhân viên vừa đi làm vội về đi khách nên vẫn còn vương chút bụi đường trên người.


    Và những vụ lột đồ trắng trợn


    Ở khu vực Quán Toan, quận Hồng Bàng hoặc trên nhiều tuyến đường khác như: Nguyễn Văn Linh, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Thiên Lôi…, những quán cà phê đèn mờ, mát - xa, gội đầu thư giãn mọc lên như nấm. Bên trong những cái được gọi là… quán, thực chất là những ngôi nhà lúp xúp có những cô gái bán dâm quá “đát” không nghiện heroin thì cũng HIV/AIDS mặt mũi trát đầy son phấn ngồi từ sáng đến đêm hướng ra ngoài đường vẫy khách. Cả ngày, thậm chí đến vài ngày cũng chẳng có khách vào. Thế nhưng, “thượng đế” nào chẳng may có sa chân vào những chốn này thì lúc quay ra khó lòng mà giữ được nguyên vẹn.




    Ảnh minh họa



    Còn nhớ, cách đây không lâu, trên đường Hồng Bàng, phường Sở Dầu, quận Hồng Bàng, đã xảy ra vụ án mạng nghiêm trọng. Nạn nhân được xác định là anh Phạm Huy C, sinh 1978, ở xã Tân Phong, huyện Kiến Thụy. Kết quả điều tra của cơ quan công an, trước đó anh Phạm Huy C. cùng bạn là Vũ Văn D, sinh 1969, ở xã Lê Thiên, huyện An Dương, đến quán đấm lưng thư giãn do Lều Thị Hương, sinh 1990, ở 1C34 Trại Chuối, quận Hồng Bàng, làm chủ.




    Sau khi thanh toán tiền, anh C cùng bạn đi về đến Quán Toan rẽ vào mua chân gà thì phát hiện mất 300 nghìn đồng. Lúc này C và D quay lại quán đòi lại tiền nhưng Hương từ chối nên bị C tát vào mặt. Thấy vậy, một số đối tượng có quan hệ với Hương liền dùng gậy gỗ, chai thủy tinh, gạch vỡ, mảnh bê tông tấn công khiến C thiệt mạng.


    Cơ quan công an đã xác định đối tượng trực tiếp đâm anh C là Nguyễn Thanh Phương, sinh 1983, ở số 15/226 Hai Bà Trưng, phường An Biên, quận Lê Chân), cùng một số tên đồng bọn khác. Tất cả các đối tượng này đều nghiện ma túy nặng. Riêng Lều Thị Hương mặc dù không có chồng nhưng có 1 con trai hiện đang ở Trung tâm nuôi dưỡng trẻ HIV/AIDS…


    Một vụ việc tương tự cũng đã từng xảy ra tại khu vực Quán Toan. Qua công tác nắm tình hình, cơ quan công an phát hiện tại quán gội đầu thư giãn ở số 12 Hồng Bàng có nhiều dấu hiệu hoạt động không bình thường. Khi phát hiện một vị khách đi vào mát-xa, lực lượng công an bất ngờ xuất hiện yêu cầu kiểm tra giấy tờ những người có mặt trong quán. Khi móc ví để lấy giấy tờ thì vị khách nọ phát hiện số tiền hơn 4 triệu đồng cùng điện thoại để trong túi đã… không cánh mà bay. Lúc này, từ trong quán, 1 thanh niên vội vã đi ra như chạy trốn đã bị lực lượng công an đón lõng bắt giữ. Đối tượng khai nhận là Nguyễn Trung Thành, sinh 1990, ở phường Đông Khê, quận Ngô Quyền, đã lợi dụng sở hở trộm cắp toàn bộ số tiền, điện thoại của vị khách kia.


    Trước những chứng cứ không thể chối cãi, chủ quán Lưu Thị Nhung, sinh 1992, ở Đại Đức, huyện Kim Thành, tỉnh Hải Dương, khai nhận: Sau khi hết thời làm nhân viên ở động mại dâm trong nội thành, thị gặp Thành và cặp kè ăn nằm với nhau như vợ chồng. Để có tiền ăn tiêu, Thành và Nhung bàn nhau mở quán mát-xa với mục đích trộm cắp tài sản của khách. Thành bố trí cho Nhung làm nhiệm vụ mát-xa cho khách nhưng đồng thời phải lả lướt, đưa tình làm cho khách “phê” đến mức không còn biết gì.


    Lúc này Thành ở bên ngoài lẻn vào lục túi quần mở ví lấy tiền và tài sản giá trị khác rồi rút êm. Sau đó, có thể Nhung sẽ báo hết giờ hoặc giả vờ kêu có công an đến kiểm tra khiến cho khách vội vàng đứng dậy mặc quần áo tháo chạy. Đến khi về nhà rồi mới phát hiện thì mọi việc đã… quá muộn. Thành và Nhung còn thừa nhận, với thủ đoạn này, bọn chúng đã thực hiện trót lọt hàng chục vụ với số tiền lên đến hàng chục triệu đồng.


    Vụ việc đã bị phanh phui, nhiều đối tượng bị bắt giữ, xử lý nghiêm về hành vi vi phạm pháp luật. Nhưng đây cũng là lời cảnh tỉnh cho những người đàn ông háo sắc, đừng vì ham “của lạ” mà sa vào thú vui thấp hèn, để rồi rước họa vào thân.

    Theo Trần Văn (An Ninh Hải Phòng)

  18. #18
    Thành Viên Smod Truong Xuan's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Bài viết
    56,881
    Cảm ơn
    596
    Được cảm ơn: 12,651 lần
    Những góc tối trong 'công nghiệp tình dục' Australia

    Chủ nhật 11/01/2015 11:52
    "Anh thích cô gái thế nào? Cho tôi tiêu chuẩn đi... Vâng, tôi có 1 em tóc vàng rất dễ thương. Trẻ trung, (thân hình) cỡ 8, ngực cỡ D. Anh sẽ không thất vọng đâu".

    Ảnh minh họa

    Tờ Telegraph của Australia vừa thực hiện một phóng sự công phu về những góc khuất trong ngành "công nghiệp tình dục" ở nước này, nơi mà nhiều cô gái bị đối xử như những nô lệ thời hiện đại. Xin giới thiệu bài viết này với bạn đọc, để qua đó chúng ta có thể đưa ra cái nhìn cảm thông với những thân phận của các cô gái hành nghề mại dâm: "Anh thích cô gái như thế nào? Cho tôi vài tiêu chuẩn đi... Vâng, tôi có một cô em tóc vàng rất dễ thương. Trẻ trung, (thân hình) cỡ 8, ngực cỡ D. Anh sẽ không thất vọng đâu".

    "Thiên đường" của gái bán dâm


    Đó là 2 giờ sáng ngày Chủ Nhật, trong một căn phòng phía sau Langtrees, nhà thổ nổi tiếng nhất Tây Australia. Lana, người điều hành điện thoại, đặt máy điện thoại xuống rồi quay sang máy tính. Cô di chuột tới một bức ảnh hồ sơ, chụp một bộ ngực cỡ lớn. "Bridgette Blue. Cô ấy 23 tuổi", Lana lẩm nhẩm rồi nhướn mày. "Hoàn toàn tự nhiên đấy (chưa bơm ngực)."


    Chẳng mấy chốc, Bridgette đã xuất hiện ở cửa. Cô đeo khuyên tai bằng vàng sáng lấp lánh, tô son môi đỏ rạng rỡ, đánh phấn đậm để che đi làn da không được đẹp lắm. Đôi mắt cô được kẻ vẽ kỹ lưỡng và mái tóc dài, vàng óng như búp bê của cô rủ xuống đôi vai trần. Với giá 495 AUD (khoảng 400 USD), mỗi giờ, Bridgette sẽ tới tận nhà hoặc khách sạn mà khách hàng đang ở để mua vui cho họ.


    Bên ngoài, tại sảnh chính của nhà thổ, có khoảng 17 người phụ nữ khác, phần lớn là dân Australia, bên cạnh dân châu Á, châu Phi, châu Âu, đang ngồi chờ được khách gọi đi hoặc đón khách bước vào từ ngoài phố. Họ ngồi trên những chiếc ghế bành lộng lẫy, trò chuyện với nhau, thi thoảng nhấm nháp những thanh chocolate. Tất cả các hoạt động này diễn ra dưới tiếng nhạc "A Hard Day’s Night" của The Beatles. Perth, một trong những thành phố nằm ở nơi hẻo lánh nhất của Trái đất, đã trở nên giàu có nhờ sự bùng nổ của hoạt động khai khoáng, kéo dài cả vài thập kỷ ở Australia.


    Trong nhiều năm trước đây, thành phố với 1,9 triệu dân này nổi tiếng với các bãi biển cát trắng và những ngày nắng kéo dài bất tận. Nhưng giờ đây, khi nhiều người trở nên giàu hơn, các tòa cao ốc bắt đầu mọc lên ở quận kinh doanh, các quán bar thời thượng và nhà hàng sang trọng cũng xuất hiện.


    Tuy nhiên đã có một mặt tối trong sự giàu có này. Các nhà thầu khoán thường bay tới Tây Australia để kiếm tiền nhanh. Họ làm việc mỗi đợt kéo dài nhiều tuần tại các địa điểm xa bờ hoặc trong các khu mỏ biệt lập. Bởi họ có ít cơ hội tìm kiếm mối quan hệ yêu đương, nếu còn độc thân, hoặc phải xa vợ, nếu đã lập gia đình, nên nhiều người tìm tới gái bán dâm. Một cô gái trong nghề đã tả về những người này như sau: “Họ trẻ trung, ngốc nghếch, có rất nhiều tiền và chẳng ngại gì với việc đi nhà thổ."

    Nhà thổ lâu đời và đắt tiền nhất


    Ở đây, báo chí địa phương đầy các mẩu quảng cáo của gái bán dâm. Một số thu phí chỉ 40 USD mỗi giờ và thường sử dụng băng ghế sau trong xe của họ làm địa điểm hành nghề. Langtrees, một trong những nhà thổ lâu đời nhất và đắt tiền nhất ở thành phố, thuộc nhóm cao cấp hơn. Nơi này nằm cách Crown Perth chỉ vài giờ chạy xe. Crown Perth là một tổ hợp giải trí kiểu Las Vegas, gồm một sòng bạc hoạt động 24/24, các khách sạn tiêu chuẩn quốc tế, một hộp đêm, nhiều nhà hàng và quán bar.


    Với một cánh cửa kín đáo dẫn tới một con phố tối tăm, Langtrees trông có vẻ không giống một nhà thổ hạng sang. Tuy nhiên đàn ông tìm tới đây sẵn lòng chi bộn tiền. Với khoản phí lên tới 400 USD cho mỗi giờ vui vẻ, một nửa sẽ chảy thẳng về nhà thổ. Một nửa còn lại được đặt vào một phong bì để khách hàng đưa trực tiếp cho cô gái mua vui cho họ. Các hoạt động "phụ trội" trong mỗi thương vụ mua bán dâm đều gây tốn thêm không ít tiền. Các menu để trên một số bàn uống rượu của nhà thổ này đều nêu rõ mức giá của từng dịch vụ "phụ trội", với giá từ 50 USD cho mỗi dịch vụ.


    Trong một đêm mùa hè ẩm ướt, một người đàn ông mập mạp đeo kính ngại ngùng loanh quanh gần quầy tiếp tân của nhà thổ. Thấy thái độ của ông này, cô gái tiếp tân nhanh chóng dẫn ông đi giới thiệu với một cô gái làng chơi. Không lâu sau đó, một nhóm thanh niên gốc Ireland có vẻ đã say xỉn, đi vào trong nhà thổ. Theo chân họ là 2 chàng trai trong độ tuổi 20, đều bật thiệp và điển trai. Họ nhanh chóng bị các cô gái bốc lửa và dạn dĩ trong nhà thổ quấn lấy.


    Langtrees, với chi nhánh trải rộng trên đất Australia, tự hào vì bầu không khí khêu gợi và đầy sự thoải mái trong sảnh chính tại các nhà thổ của họ. Các cô gái với những bộ đồ bốc lửa, khoe nhiều phần da thịt, đi giày cao gót đứng thành hàng đều tăm tắp để khách hàng tự do lựa chọn. Tất cả các cô gái đều có hồ sơ trên mạng Internet, nêu rõ độ tuổi, kích cỡ ngực, màu tóc, chiều cao. Một số khoe ra gương mặt của họ, số khác thì không. Nhưng thường thì cánh đàn ông không xem xét các cô gái qua mạng. Thay vào đó, họ đi cùng bạn và sau vài ly thì tìm tới nhà thổ, trò chuyện với các cô gái, trước khi lên lầu.


    "Không ai biết tôi làm việc này"


    "Toàn bộ trải nghiệm là vậy", Sue, người phụ trách hoạt động của nhà thổ Langtrees ở Perth, cho biết. "Nơi này mang tới cơ hội để các chàng trai được thư giãn." Thư giãn, có thể. Nhưng khi xét tới khía cạnh kinh doanh, có thể thấy mọi thứ đã được nhà thổ điều hành rất quy củ. Các phòng riêng tư được đặt tên như Double Delight (Vui sướng nhân đôi) và Golden Dreams (Những giấc mơ vàng), đầy các hình vẽ dạng bích họa, mô tả nhiều cảnh quan hệ xác thịt. Khi cánh cửa đóng lại, cô gái sẽ đề nghị khách hàng đi tắm. Chỉ sau khi kiểm tra kỹ và thấy khách hàng không bị nấm, lậu hoặc bị viêm nhiễm ở bộ phận sinh dục (nếu nghi ngờ, cô gái có thể gọi xuống dưới lầu để được tư vấn), hoạt động "vui vẻ" mới diễn ra.

    Ở Tây Australia, ngành công nghiệp tình dục hoạt động trong một vùng xám của luật pháp. Nơi đây mua bán dâm không bị coi là bất hợp pháp. Tuy nhiên mọi thứ có liên quan tới nó, như các nhà thổ và hoạt động dắt gái, lại bị đặt ra ngoài vòng pháp luật. Trong nhiều năm, nhà chức trách đã làm ngơ trước những nhà thổ như Langtrees. Và giống như các thợ mỏ, gái bán dâm đã đổ tới Perth từ khắp nơi, một số từ các vùng xa xôi tận châu Âu hoặc Nam Mỹ. Họ tới vì nhu cầu mua dâm cao và mang theo ước vọng có thu nhập lớn. Được biết tới với tên các cô gái "bay ra, bay vào", họ làm việc cật lực, ăn và ngủ ngay trong nhà thổ. Nhiều người thuê giường tầng và một hòm chứa đổ, bên cạnh việc trả 50 USD mỗi đêm để làm việc trên sàn nhà thổ. Về cơ bản, họ chỉ thuê lại thương hiệu Langtrees.

    Chính khoản phí mua vui lớn đã khiến Langtrees trở nên có giá. Mỗi cô gái bán dâm làm việc theo các ca dài 9 giờ có thể kiếm được tới 7.000 USD mỗi tuần. Các cô gái đầu bảng có thể kiếm gấp đôi thế. "Không có chính trị, tranh cãi gì cả. Họ ở đây chỉ để làm việc", Sue nói. “Eliza Champagne,” một cô gái tóc nâu xinh xắn với tóc búi ra phía sau, đang ngồi nhâm nhi ly cà phê trên ghế bành. Eliza, 25 tuổi, chia đôi thời gian của cô, với một nửa dành cho các ca trực tại một bệnh viện, nơi cô đang làm y tá, và nửa còn lại trong vai trò một cô gái làng chơi cao cấp. Ít ai biết rằng, là một người mê cưỡi ngựa, cô đang có kế hoạch mở một cửa hàng bán đồ thể thao.


    Dù có xuất thân từ một gia đình trung lưu - cha của cô là một nhân vật đang nắm trọng trách trong chính quyền - cô khá độc lập. "Tôi không thể chịu được việc người ta cho mình tiền", cô nói. Giờ thì Eliza không cần người khác phải cho tiền. Khi mới 18 tuổi, trong lần đầu làm gái làng chơi cao cấp, Eliza đã kiếm được 4.500 USD. Cô đang sống ở Perth cùng người yêu đang làm việc trong ngành công nghiệp khai mỏ. Cô giấu kín, không hé môi về khoản tiền kiếm thêm này với gia đình và cả bạn bè. “Không ai biết tôi làm việc này. Công việc rõ ràng sẽ để lại nhiều tai tiếng. Chẳng có gì đáng tự hào khi nói bạn đã ngủ với chừng này đàn ông mỗi ngày. Với tôi, đó chỉ là công việc", cô nói.

  19. #19
    Thành Viên Smod Truong Xuan's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Bài viết
    56,881
    Cảm ơn
    596
    Được cảm ơn: 12,651 lần
    Thân phận tủi nhục những cô gái bán dâm ở Australia

    Thứ hai 12/01/2015 14:27
    Tờ Telegraph của Australia vừa thực hiện một phóng sự công phu về những góc khuất trong ngành "công nghiệp tình dục" ở nước này, nơi mà nhiều cô gái bị đối xử như những nô lệ thời hiện đại. Trong bài viết về góc khuất của ngành công nghiệp tình dục ở Australia, tờ báo này cũng đã đi sâu vào thân phận của những cô gái đang hành nghề trong ngành này, mà thân phận mỗi người là một bi kịch khác nhau.

    Đầy rủi ro và các màn chơi bẩn


    Eliza gần đây cho một bạn trai thân nhất của cô biết rằng cô là gái làng chơi. Điều đầu tiên anh bạn hỏi là :"Cậu đứng ở đường nào?". Eliza cho biết người bạn tưởng cô là gái bắt khách dọc đường rồi cười lớn: "Tôi chỉ quan hệ với khoảng 50% các khách hàng yêu cầu được vui vẻ với mình. Tôi mang tới trải nghiệm giống như một bạn gái. Tôi không phải là ngôi sao khiêu dâm. Tôi không rên rỉ và cho kẻ khác làm từ phía sau mình. Tôi sử dụng tên giả khi giao dịch, nhưng sẽ cho biết tên thật của mình. Đàn ông thích thực tế và những người phụ nữ với thân phận thực sẽ dễ khiến họ lên đỉnh."


    Ảnh minh hoạ

    Trong một căn phòng khác, Alina, một cô gái người Nga, đang nghỉ ngơi. Cô chỉnh lại phần tóc đuôi ngựa và chiếc váy bó sát thân màu hồng trước khi cắn một miếng bánh Big Mac. “Thông tin mang tính kỳ thị, cho rằng tất cả chúng tôi đều nghiện rượu, ma túy, có bạn trai dẫn khách kiêm bảo kê, là không đúng" - cô nói.

    Trước đây Alina làm việc tại một tiệm mỹ phẩm Christian Dior, với thu nhập 20 USD mỗi giờ. Nhưng khi bạn trai bỏ rơi cô và đứa con mà họ có với nhau, cô đã phải chật vật kiếm sống và phải nhờ vào trợ cấp của chính quyền. "Lúc ấy, tôi thấy mình như một kẻ ăn mày vậy" - cô chia sẻ.

    Giờ cuộc sống đã khác hẳn. Alina đã có thể đi nghỉ, mua đồ tiêu dùng xa xỉ và khi không làm việc ở Langtrees, cô đã có thể sống đầm ấm bên đứa con ở Sydney. "Tôi đã tự thưởng cho mình một chiếc túi Louis Vuitton và các đôi giày Louboutin" - cô nói khi lau nước sốt dính trên miệng - "Con tôi sẽ có mọi thứ."

    Tuy nhiên tiền bạc tới cùng những hy sinh, mất mát. Alina kể rằng cô từng bị một gã đàn ông vừa ra khỏi tù và đang phê ma túy đè xuống giường. Gã định quan hệ với cô khi không mang bao cao su. "Đó là hiếp dâm" - cô nói. Sự cố ấy không khiến cô sợ hãi. "Bạn về nhà với 1.000 (USD) trong tay và bạn có một đêm tuyệt vời. Tại sao không nhỉ?" - cô bày tỏ.

    Không phải ai cũng có chung quan điểm với Alina. "Điều tệ nhất (trong nghề bán dâm) là sự bí mật và các đêm muộn. Đôi khi bạn phải ở lại đây cho tới tận 9 giờ sáng" - Laticia, 27 tuổi, cho biết - "Các khách hàng lớn tuổi tôn trọng chúng tôi hơn. Những gã trẻ thì nghĩ rằng lẽ ra họ không phải chi tiền và phải được quan hệ miễn phí. Một gã gần đây còn nói với tôi rằng: "Liệu chúng ta có thể làm nhanh không, vì vợ tôi sắp trở về sau khi đi mua sắm". Một số gã đàn ông thật không có giới hạn nào cả."

    Đôi khi các khách hàng tỏ ra quá quắt, Laticia sẽ cảm thấy cô như bị luật pháp bỏ rơi. "Cảnh sát sẽ nhún vai bỏ đi và không can thiệp ngay khi họ biết bạn là gái bán dâm. Họ chẳng quan tâm. Chắc họ cho rằng đó là lỗi của bạn khi làm nghề này" - cô chia sẻ.

    Các cô gái bán dâm ở Langtrees nói rằng họ chưa từng bị khách hàng cư xử một cách bạo lực và nhà thổ cũng chỉ thuê các cô gái được phép làm việc ở Australia. Nhưng hiếp dâm, buôn người thành nô lệ tình dục và bệnh lây nhiễm qua đường tình dục là chuyện rất thường xảy ra trong ngành công nghiệp tình dục ở Australia. Sự cạnh tranh dữ dội giữa các cô gái cũng dẫn tới hậu quả.

    Khi Sasha, một cô gái chuyển giới, bắt đầu có đông khách hàng, các cô gái khác đã ghen tức. Một số rỉ tai với các khách hàng rằng Sasha không phải phụ nữ "thực sự". Ban quản lý Langtrees, sợ rằng Sasha sẽ tiếp tục bị công kích, đã đề nghị cô ra đi.

    Bán dâm là bán một phần tâm hồn

    Sue điều chỉnh camera an ninh để kiểm tra mọi thứ trong nhà thổ. Xong việc, cô châm lửa một điếu thuốc rồi ngả người ra ghế. Người phụ nữ trung tuổi này có 4 đứa con, trông dạn dày sương gió nhưng vẫn dễ mến. Sue gọi các cô gái là "cục cưng" và luôn lắng nghe vấn đề của họ. Trong một buổi tối gần đây, một cô gái đã xin nghỉ sớm để về tắm trong muối Epsom - việc quan hệ quá nhiều đã khiến cô bị đau. Sue hiểu sự đau đớn đó. Trước đây cô cũng từng làm việc trên các sàn nhà ở Langtrees. “Chồng tôi và tôi thực sự muốn sống tiếp cuộc đời của chúng tôi" - cô chia sẻ.

    Sue coi việc quan hệ tình dục, với giá 400 USD mỗi giờ, là một môn nghệ thuật. Cô tôn trọng những người phụ nữ dưới trướng mình và đổi lại, muốn họ "trình diễn" tốt. Tuy nhiên nhiều vấn đề vẫn xuất hiện trong nhà thổ mà cô đang quản lý. Hiện nay các bồn cầu ở Langtrees đều trang bị đèn cực tím để phát hiện ma túy. Sue nói rằng nhà thổ tuyệt đối cấm sử dụng ma túy.

    Sue cũng nói rằng các cô gái có quyền không quan hệ với khách vào phút chót. "Tôi luôn dặn các cô gái rằng lời đầu tiên họ phải nói với khách hàng (nếu vị khách có hành vi khó chịu) là: "Cưng à, em không thích thế đâu. Không". Lần thứ 2, cô gái nên ngồi thẳng dậy và nói kiên quyết: "Tôi đã bảo là không. Nếu anh còn làm thế lần nữa thì chấm dứt quan hệ. Lần thứ 3, họ chỉ việc quấn khăn lên người, bước ra ngoài và trả khách phong bì chứa tiền. Khi một cô gái nói "không" thì có nghĩa là không. Đàn ông thường biết cư xử. Khi không mặc gì trên người, họ trở nên dễ bị tổn thương" - Sue cho biết.


    “Langtrees là nơi sống được. Chúng tôi thấy nhiều thành công nhưng cũng thấy không ít thất bại" - Sue nói - "Gần đây tôi mới mất một cô bạn thân. Chuyện đã ngoài sức chịu đựng của cô ấy. Cô ấy đã treo cổ tại một công viên ở Perth" - Sue kể rồi ngừng lại, trước khi nói thêm - "Ngày hôm nay, một cô gái 36 tuổi đã tới đây và xin làm việc. Chúng tôi đã từ chối và bảo cô ấy là nên suy nghĩ kỹ. Chúng tôi luôn ngừng hợp tác với các cô gái. Đây là điều rất quan trọng bởi anh biết không, mỗi lần các cô gái ngủ với người lạ, họ cũng đang bán đi một phần tâm hồn của mình.


  20. #20
    Thành Viên Smod Truong Xuan's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Bài viết
    56,881
    Cảm ơn
    596
    Được cảm ơn: 12,651 lần
    Cuộc mưu sinh chật vật của gái mại dâm Bangladesh

    Chủ nhật 19/04/2015 15:52

    Nghèo đói, bị gia đình ruồng bỏ, nhiều phụ nữ Bangladesh buộc phải bán dâm, dù họ bị đối xử "như súc vật", theo lời một chủ tịch hiệp hội mại dâm.


    Mại dâm ở Bangladesh được luật pháp công nhận từ năm 2000. Bangladesh có phần lớn dân số theo đạo Hồi. Mặc cho những điều luật nghiêm ngặt, nhiều phụ nữ buộc phải trở thành lao động tình dục vì đói nghèo. Trong ảnh, một gái bán dâm đang lả lơi cùng khách trong hành lang hẹp và tối của nhà thổ. So với các cô gái trẻ, gái mại dâm lớn tuổi hơn thường phải chật vật để tồn tại do không có khách chọn.

    Gái mại dâm thường bị bạo hành. Tuy nhiên hiện giờ, họ bắt đầu hoạt động có tổ chức. Một nhóm có tên gọi Hiệp hội mại dâm Faridpur được thành lập ở quận Faridpur, gần thủ đô Dhaka của Bangladesh. Những tổ chức như thế này ra đời nhằm thiết lập một "liên minh" giữa những lao động tình dục với nhau, giúp bảo vệ bản thân họ trước tình trạng lạm dụng. Tại quận Faridpur, nhiều phụ nữ bị gia đình ruồng bỏ phải sống và làm việc trong nhà chứa.

    Mại dâm trẻ em ở đất nước này đang nở rộ. Trong nhiều nhà thổ ở Bangladesh, không khó để bắt gặp các bé gái từ 7 đến 13 tuổi cũng tham gia vào công việc bán thân xác kiếm tiền.

    Rojina từng là một công nhân may. Cô bị phát hiện có quan hệ với một thành viên trong gia đình. Trong cơn giận dữ, người thân đâm cô gần chết trước khi tống ra khỏi nhà. Không có nơi nào để đi, Rojina buộc phải chuyển nghề bán dâm kiếm sống. Cô thường gửi những đồng tiền ít ỏi kiếm được về cho gia đình, với hy vọng sẽ được tha thứ.

    Gái mại dâm đứng tập trung lấy nước trong một nhà thổ. Thu nhập từ công việc "đi khách" không nhiều, chỉ vừa đủ để họ mua đồ ăn và sống trong những ngôi nhà tồi tàn.

    Sau khi bị cưỡng hiếp, Lima, 15 tuổi, bị ép làm gái mại dâm. Mỗi ngày, cô tiếp từ 7 đến 12 khách.

    Cha của Julie, lao động chính trong nhà, bị tàn phế sau một tai nạn giao thông. Julie đồng ý làm việc cho nhà thổ để có tiền nuôi gia đình.

    Ảnh chụp một gái mại dâm đang trốn sau lưng khách. Những tín đồ Hồi giáo bảo thủ công khai chỉ trích các lao động tình dục. Năm 2010, họ còn đốt một nhà thổ làm hai phụ nữ bị thương. Một gái mại dâm tên là Hasina vẫn còn nhớ ngày hôm đó. "Chúng tôi mất tất cả và phải nhảy xuống sông. Chúng tôi thậm chí còn chẳng có quần áo mà mặc và buộc phải sống suốt hơn một tháng ngoài đường", Hasima kể. Không ai bị bắt sau vụ đốt nhà thổ ấy.

    Các hiệp hội gái mại dâm tiến hành nhiều cuộc biểu tình đòi quyền bình đẳng và đang bắt đầu chứng tỏ sự hiện diện của mình.

    Ít ra là tới nay, gái mại dâm cuối cùng cũng được phép chôn cất trong nghĩa trang, dù ở một lô đất riêng biệt. "Xã hội dùng chúng tôi để thỏa mãn nhu cầu con người của họ nhưng lại đối xử với chúng tôi như súc vật", chủ tịch Hiệp hội mại dâm Faridpur, Ahya Begum, 37 tuổi, nói.

    Theo The Diplomat
    http://tiengchuong.vn


Trang 4 của 5 Đầu tiênĐầu tiên ... 2345 CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •