Kết quả 1 đến 20 của 90

Chủ đề: Cuộc sống cơ cực của gái bán dâm

Hybrid View

  1. #1
    Thành Viên Smod Truong Xuan's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Bài viết
    56,881
    Cảm ơn
    596
    Được cảm ơn: 12,651 lần
    Ngã rẽ số phận của cô gái bị 110 người đàn ông hãm hiếp trong 22 giờ

    Thứ tư 20/01/2016 10:23

    Cuộc sống tủi nhục trong 6 năm trời ở các động mại dâm có lẽ là ký ức kinh hoàng nhất trong cuộc đời của cô gái 25 tuổi đáng thương Megan Stephens.

    Megan Stephens (tên nhân vật đã được thay đổi), 25 tuổi là một cô gái sinh ra và lớn lên tại Anh, trong một gia đình không hạnh phúc. Cha mẹ chia tay từ năm cô 4 tuổi, Stephens sống với người mẹ thường xuyên say xỉn của mình và không nhận được nhiều sự quan tâm từ mẹ. Tuy vậy trong mắt cô bé, mẹ cô vẫn là một người phụ nữ tốt khi bà tỉnh táo.

    Megan Stephens là bút danh mà cô gái 25 tuổi sử dụng để nói về cuộc đời của mình trong cuốn hồi ký mang tên “Mua và bán”.

    Ngã rẽ số phận năm 14 tuổi


    Biến cố cuộc đời Stephens bắt đầu vào năm 14 tuổi, khi cô theo mẹ đi nghỉ tại một thị trấn ven biển ở Hy Lạp. Tại đây, Stephens đã gặp một chàng trai 22 tuổi tên Jak trong một quán bar. Cô thừa nhận, đã tuyệt vọng trong cuộc sống thiếu tình yêu và cần sự quan tâm nên đến với Jak trong cơn say mù quáng.

    Mẹ Stephens không quá quan tâm đến chàng trai có “đôi mắt lạnh lùng" Jak nhưng bà cũng không ngăn cản mối quan hệ. Bà để Stephens thoải mái yêu đương, trong khi mình cũng đang say mê với ông chủ quán bar tên Nikos.

    Vật lộn với quá khứ của chính mình, Stephens tin rằng chính mẹ cô đã không có lời khuyên thích hợp cho cô vào thời điểm đó nên dẫn đến một kết cục đau buồn cho số phận.

    Vào cuối kỳ nghỉ, Stephens đã thuyết phục mẹ cho mình ở lại Hy Lạp để có thể dành nhiều thời gian yêu đương với Jak. Chỉ trong vài ngày, Jak đã nói hắn yêu Stephens và cũng tâm sự rằng mẹ hắn bị ung thư nên cần rất nhiều tiền để trả viện phí, mà hắn thì không đủ khả năng lo cho mẹ.

    Stephens bị bán hết từ tay chủ chứa này sang chủ chứa khác, tiếp hàng nghìn lượt khách trong 6 năm địa ngục

    Ngay sau đó, Jak đã đưa Stephens về sống trong căn hộ ở Athens. Hắn ta đã thuyết phục Stephens làm vũ công múa cột trong một quán bar và nói rằng cô chỉ cần làm việc đó cho đến khi đủ tiền trả viện phí cho mẹ anh ta.

    “Tôi ghét mỗi phút khi tôi phải nhảy ở quán bar, tôi không bao giờ nhìn vào khuôn mặt của những tên đàn ông đang nhìn tôi”, Stephens nhớ lại. Tuy nhiên cô cũng nói rằng cô cảm thấy tự hào vì mình đã cứu giúp được mẹ của Jak, người mà cô từng dành trọn trái tim.

    Nhưng sự thật Stephens đã lầm… Sau hai tuần, Jak đưa Stephens đến một quán bar khác và giới thiệu một người đàn ông tên Leon với cô: “Đây là ông chủ mới của em”. Họ nói tiếng Hy Lạp với nhau và Leon đưa cho Jak một cục tiền giấy. Mãi đến sau này, Stephens mới hiểu đó là tiền bán thân xác của cô.

    Stephens tin tưởng người yêu mình cho đến phút chót, ngay cả khi Jak đưa cô đến một tòa nhà cao tầng và cô bị một người đàn ông làm nghề luật sư khóa vào một căn phòng tối tăm không có cửa sổ.

    Tại đây, Stephens đã bị hãm hiếp trong đau đớn tủi nhục mà không thể chống cự. Cay đắng đầu đời của Stephens được đổi bằng tờ tiền 50 Euro từ gã luật sư đáng ghê tởm.

    Lững thững bước ra khỏi căn phòng, Stephens nghĩ rằng Jak sẽ sốc trước những gì đã xảy ra với cô. Nhưng không, anh ta chỉ nói xin lỗi và hứa rằng anh ta sẽ tiết kiệm tiền để mua một ngôi nhà và một chiếc xe hơi.

    Stephens hoang mang với những gì bạn trai nói, đặc biệt khi tên ma cô khốn nạn lấy số tiền của cô và đề nghị cô có thể tiếp tục làm điều đó một lần nữa. “Như hiểu ra tất cả, tôi khóc điên dại và muốn nói chuyện với mẹ mình, nhưng anh ta không cho phép”, Stephens nói.

    Anh ta đã chở cô bằng xe máy lên ngọn đồi bên kia thành phố. Tại đây, Jak đánh đập, túm tóc ném Stephens xuống đất và dùng một hòn đá đập vào đầu, bất chấp cô kêu khóc đòi gọi điện về nhà. Jak đã bỏ Stephens ở lại một mình trong bóng tối hàng giờ đồng hồ.

    Vì lo sợ Jak sẽ rời bỏ nên Stephens đã nhận hết lỗi về mình, cô buộc phải sống trong cảnh phụ thuộc và cầu xin tình yêu. “Tôi đã thực sự tin rằng những gì xảy ra đều là lỗi của tôi. Tôi đã quá phụ thuộc vào anh ta cả cuộc sống vật chất và tình cảm”, Stephens nhớ lại.

    Hai ngày sau khi bị đưa đi bán dâm cho vị luật sự, Stephens bắt đầu phải làm việc như một gái điếm thực thụ. Cô phải di chuyển hết từ khách sạn này sang khách sạn khác và phải quan hệ tình dục với 8 đến 10 người đàn ông mỗi ngày.

    Bất chấp Jak đối xử tồi tệ với mình như thế nào nhưng Stephens vẫn một mực tin rằng anh ta yêu cô và làm tất cả chỉ vì tương lai của hai người sau này. Ngay cả khi Stephens phát hiện có thai 10 tuần, tên lưu manh cũng đá thậm tệ vào bụng khiến cô bị sẩy thai ở tuổi 14.

    Sau 6 tháng sống như ngục tù ở Athens và đứng đường bán dâm một thời gian ngắn ở Ý, Stephens đã bị sang tay cho một người đàn ông tên Elek.

    Tên này đã tống Stephens vào một nhà chứa, nơi cô được trả 20 Euro cho 5 phút quan hệ. Chỉ trong đêm đầu tiên tại đây, Stephens đã phải tiếp đến 50 khách và chuỗi ngày tháng sau đó với cô quả là một cực hình.

    Stephens nhớ rằng có một lần, cô buộc phải ngủ với 110 người đàn ông trong 22 giờ đồng hồ và ngã bệnh vì kiệt sức. Chủ chứa đã cho cô nghỉ vài ngày, trước khi bắt lặp lại tần suất bán dâm 50 lượt/ngày.

    Cuối cùng Elek cũng bán Stephens cho một tay ma cô mới là Cristoph và cô lại tiếp tục làm việc như một gái điếm chuyên nghiệp khi mới hơn 14 tuổi.

    Dù được nói chuyện với mẹ nhưng Stephens buộc lòng phải nói dối cô vẫn ổn và sống đầy đủ. Trong thực tế, Stephens bị đánh đập hàng ngày và bị mắc giang mai vì quan hệ tình dục không có bao cao su để được nhận thêm tiền.

    Nỗi sợ hãi đeo bám


    Có lẽ cuộc sống của Stephens cứ kéo dài trong bùn lầy tối tăm nếu một ngày cô không cố gắng tự tử ở tuổi 20. Stephens đã được đưa vào bệnh viện điều trị trong 3 tháng, cô nhận được lòng tin từ các bác sĩ. Họ đã liên lạc với mẹ cô và cuối cùng 2 mẹ con cũng được đoàn tụ sau 6 năm xa cách.

    Dù không đổ lỗi cho mẹ nhưng Stephens nói rằng tình cảm của mẹ con họ không thực sự gần gũi. “Thành thật mà nói, tôi không thấy được tình thương ở mẹ tôi. Chúng tôi đã nói chuyện nhưng không bao giờ gần gũi nhau”, Stephens nhắc về mẹ.

    Trở về Anh, Stephens đã làm bạn với rượu và không ngừng đổ lỗi cho bản thân vì những gì đã xảy ra. Cuối cùng tâm trạng của cô gái cũng tốt hơn khi cô thường xuyên đi nhà thờ và gặp người yêu hiện tại.

    Bây giờ Stephens đang hạnh phúc với bạn trai và họ đang mong chờ đứa con của họ ra đời vào tháng 3 tới đây. “Đây là lần đầu tiên tôi thực sự say mê cá tính của một ai đó. Đó là điều tuyệt vời, nó giúp tôi rất nhiều. Việc mang thai cũng cho tôi cảm giác cần phải có trách nhiệm hơn với cuộc sống”, Stephens nói.

    Stephens cũng hy vọng sẽ thành lập một tổ chức từ thiện giúp đỡ các nạn nhân bị buôn bán và lạm dụng tình dục như cô. “Đó là điều tận trái tim tôi muốn làm, nó là đam mê của tôi”. Tuy nhiên, Stephens cũng thừa nhận cô vẫn vô cùng sợ hãi khi tên bạn trai cũ Jak vẫn đang tìm cách liên lạc tìm kiếm cô.

    “Tôi đã nghĩ đến việc nhờ cậy đến pháp luật nhưng tôi sợ hãi khi phải đề cập đến tên thật của mình. Tôi vẫn cảm thấy rùng mình mỗi khi bước chân xuống đường phố”.

  2. #2
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    Con đường sa ngã của một gái nhảy "bất đắc dĩ"

    Thứ năm 18/02/2016 09:00


    Từng làm gái nhảy ở vũ trường trên đất Hải Phòng, thấy tiền công quá bèo bọt, không đủ chi tiêu, Thủy rời quê ra Thủ đô kiếm sống với 3 vai, gái nhảy, gái bán dâm, kiêm môi giới mại dâm. Giờ đây, nghĩ lại những tháng ngày đã qua, cô mới nghiệm ra rằng: Cuộc đời này luôn có luật nhân quả. Giờ đây, đã đến lúc Thủy phải trả giá.



    Giọt nước mắt muộn mằn


    Khi tôi gặp để nghe em kể về cuộc đời mình, em lại khóc. Những giọt nước mắt đã rơi từ nhiều ngày qua kể từ lúc bị bắt khi đang hành nghề trong một khách sạn. Em bảo, những ngày này em nghiệm ra rằng, có lẽ đã đến lúc em phải trả giá cho những sai lầm của mình. Liệu em có cơ hội nào để làm lại không?

    Trong mấy chị em, Thủy là người xinh xắn và nhanh nhẹn nhất. Cô gái sinh năm 1993 nhưng đã có hơn 4 năm hành nghề mại dâm kiêm môi giới bán dâm. Khi tôi ngỏ ý muốn biết vì sao em lại hành nghề bán dâm thì mắt em đẫm lệ. Em bắt đầu kể cho tôi nghe về cuộc đời mình.

    Em sinh ra trong một gia đình có hoàn cảnh khá phức tạp, mẹ em đã trải qua 2 đời chồng với 4 đứa con. Mới vào học lớp 9 được 3 tuần thì em bỏ học. Nhà nghèo, gia đình đông anh em, em muốn kiếm tiền phụ giúp mẹ nuôi hai đứa em nhỏ ăn học. Em cũng cố gắng lắm nhưng công việc bưng bê, phục vụ chẳng kiếm được bao tiền, chẳng đủ nuôi bản thân em với những nhu cầu của một cô gái đang đến tuổi làm đẹp chứ mơ gì đến có tiền mang về phụ giúp mẹ.





    Thấy những cô gái làm nghề vũ công dưới ánh đèn sân khấu sao mà rạng rỡ và hào nhoáng thế, lại được bạn bè rỉ tai: “Mày xinh thế, nếu biết nhảy nữa thì sẽ kiếm được nhiều tiền”. Nghe vậy, em đăng ký theo học một lớp dạy nhảy ngắn hạn và chính thức bước chân vào con đường làm gái nhảy. Em nhảy không được đẹp lắm, lại khù khờ chẳng biết đến kỹ nghệ ngồi bàn, moi tiền bo của khách thế nên chỉ có đồng lương eo hẹp của chủ sàn trả cho. Hàng tháng, nhận chừng 5 triệu đồng, số tiền ấy chẳng hơn đồng lương hồi em làm phục vụ bàn là bao. Là gái nhảy, em phải đầu tư váy áo, phấn son, trang trải cuộc sống. Đã có lúc em thấy bế tắc, loay hoay không biết xoay xở thế nào với cuộc đời.

    Nghẹn ngào, cô gái một thời lầm lỡ kể trong nước mắt: “Lần ấy, đứa bạn cùng nghề rủ em ra Hà Nội. Nó bảo trên đấy kiếm sống dễ hơn, đàn ông chịu chơi hơn, bo sộp hơn nên chúng em dạt lên đây. Hơn nữa em cũng nghĩ lên Thủ đô làm gì ở đâu thì mẹ cũng chẳng hay. Đó là giải pháp nhanh chóng nhất, tốt nhất để gom tiền giúp mẹ và chuẩn bị cho tương lai của những đứa em bằng số tiền tiết kiệm bán “vốn tự có”. Tại Hà Nội, chúng em chung tiền thuê một căn phòng riêng biệt để tiện công việc đi tối về khuya của một gái nhảy. Chi phí ở Hà Nội đắt đỏ hơn Hải Phòng rất nhiều buộc em phải lao vào kiếm tiền bằng mọi cách để trụ lại. Trong một đêm hết show diễn, có vị khách trẻ rủ em qua đêm với mức giá rất cao. Em gật đầu và bắt đầu bước chân vào nghề gái gọi. Làm vũ nữ như em trước sau gì chẳng có kết cục này. Đó là quy luật tất yếu của nghề, em biết trước nên dễ dàng đón nhận. Những ngày đầu “đi khách”, em cũng sợ lắm. Nghĩ tới những người đàn ông say khướt mà phải ngoan ngoãn chiều để mong kiếm được những đồng tiền từ túi họ khiến em sợ hãi”.

    Con đường sa ngã


    Em vẫn trải lòng với tôi trong thổn thức. Em bảo, mấy tháng đầu nỗi sợ hãi còn theo vào tận trong giấc ngủ, cứ hễ đi ngủ là em lại giật mình thon thót. Nhưng rồi em cũng quen dần với việc mình trở thành món đồ trong tay đám đàn ông, em dần biết dùng thân xác của mình để kiếm tiền. Cuộc sống lúc này dễ thở hơn nhiều, mỗi tháng em kiếm được gần hai chục triệu đồng từ tiền đi nhảy và đi khách. Dư dả một chút em lại gom tiền về gửi cho mẹ để nuôi mấy đứa em. Tuy nhiên, lúc nào em cũng lo sợ một ngày mọi chuyện vỡ lở hẳn mẹ em sẽ đau lòng lắm, dù có hư hỏng cỡ nào em vẫn thương mẹ nhất. Mẹ là người đàn bà bất hạnh. Hai lần lập gia đình đều lỡ dở, mẹ lại gồng gánh nuôi mấy chị em ăn học. Nhưng rồi, những đồng tiền bo của khách đã khỏa lấp đi hết nỗi sợ hãi. Em thèm khát tìm kiếm sự đổi đời.

    Em biết nghề này không trụ được lâu và biết rằng nếu không sớm từ bỏ em cũng sẽ có kết cục như ngày hôm nay. Em đã cố kiếm thật nhiều tiền, để có cơ hội là từ bỏ nó, nhưng không ngờ ngày này lại đến quá sớm. Cách đây vài tháng em định hùn vốn mở shop quần áo với một người bạn, nhưng lại thấy buôn bán vào thời điểm này không được thuận lợi lắm, lỗ nhiều hơn lãi, nên em tạm hoãn kế hoạch lại. Giá như em biết điểm dừng thì cuộc đời đã rẽ sang một lối khác?

    Câu chuyện bị ngắt quãng bởi những tiếng nấc nghẹn ngào, em bưng mặt khóc rưng rức. Em bảo, giờ em hối hận lắm, không biết ở nhà mẹ và bà ngoại đã biết chuyện của em chưa, không biết hai người có chịu nổi cú sốc này không, hai đứa em sẽ nghĩ sao về chị nó. Em mong mọi người đừng thông báo về nhà. Em sợ mẹ em không chịu được, nhỡ có bề nào thì tội của em nhân lên bội phần.

    Cuộc đời bao gian truân. Mỗi người phải tự kiếm cho mình một cái nghề để sống nhưng có những cô gái lười lao động, không có trình độ, ham thích những thú vui tầm thường nên đã tự lao đầu vào con đường tội lỗi và tự coi đó là cái nghề - “nghề làm gái”. Thủy là một trong những cô gái như thế nhưng nghe chuyện của Thủy, tôi thương em hơn là khinh ghét. Vì thực ra, kiếm tiền và làm giàu trên thân xác của mình là một công việc bạc bẽo. Trong tột cùng nỗi đau và tủi nhục, em không muốn ai tìm gặp mình, cũng không muốn thân phận mình bị nhiều người đàm tiếu. Nhất là những người thân, không muốn họ phải vì em mà chịu nỗi nhục.

    Kể câu chuyện cuộc đời Thủy, tôi chỉ muốn góp thêm một cái nhìn nhân văn về một phận người. Mong xã hội hãy nhân ái với em, hãy cho em một con đường hoàn lương để hòa nhập với cộng đồng.

    Nẻo về nào cho em?


    Trong những đợt công tác mấy năm trước, có dịp tiếp cận các số phận “bèo dạt mây trôi”, tôi đã hỏi rất nhiều cô gái sau khi được ra khỏi trại phục hồi nhân phẩm, em sẽ làm gì? Nhiều người thẳng thắn thừa nhận rằng, em sẽ lại đi bán mình. Tôi đắng lòng quay đi. Biết là không dễ dàng biến một cô gái đã từng lạc lối thành người lương thiện, sa ngã có năm bảy đường, nhưng con đường nào dẫn các cô về với nẻo lương thiện? Kiếm tiền và làm giàu bằng thân xác của mình là một công việc bạc bẽo, đã có bao nhiêu cô gái hoàn lương sau những tháng năm bán mình gom lấy những đồng tiền để mua cuộc sống sung sướng? Họ đáng thương, đáng giận hay đáng trách?

    Sự xấu hổ, dằn vặt là cái giá mà Thủy phải trả cho quá khứ lỗi lầm của mình. Dù đã quá muộn và chẳng dễ dàng thay đổi được số phận nhưng tôi tin em sẽ thanh thản và được tha thứ. Kiếm tiền chưa bao giờ là chuyện dễ, ở các thành phố lớn, mưu sinh còn vất vả hơn thế. Những cô gái như Thủy đã bị cuộc sống xô đẩy đến kết thúc không có hậu, may mắn cho Thủy là em đã được giải thoát sớm khỏi vũng nhơ tội lỗi. Cuộc đời mỗi chúng ta đều có thể xảy ra những lỗi lầm đáng tiếc, nhưng điều quan trọng là biết nhận thức và sửa những lỗi lầm ấy. Những cô gái trót dính chàm, khát khao hoàn lương chắc chắn cuộc đời các cô ngày mai sẽ sang trang mới.

    * Tên nhân vật đã thay đổi
    Theo ĐS&PL

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •