Mặc dù bệnh này ko còn là bản án tử nữa nhưng cũng là bản án trung thân đúng ko mọi người
Điều quan trọng nhất của người sống chung HIV là tinh thần.Bạn phải chấp nhận và sống lạc quan,đây mới là liều thuốc hửu hiệu nhất,nó còn hơn cả thuốc ARV.
Bạn cứ lấy hình ảnh của chị này mà sống,dù chị ấy mang trong người HIV hơn 20 năm mà vẫn sống có ích cho xã hội và gia đình.Chị cũng là ca phát hiện đầu tiên ở Việt Nam vào tháng 12 năm 1990.
Chủ đề: Người Việt Nam đầu tiên nhiễm HIV giờ sống ra sao?
Và còn rất và rất nhiều anh chị em dù có HIV vẫn sống tốt :
Chủ đề: Chúng tôi không đầu hàng HIV và chúng tôi vẫn sống có ích cho đời.
Và đặc biệt hơn là 3 Smod nhà ta vẫn sống có ích cho xã hội điển hình là ở diendanhiv.vn.
songchungvoi_HIV , Truong Xuan , Nguyen Ha
Bạn đang lo lắng về HIV cần tư vấn bạn ĐT hoặc thời gian phơi nhiễm HIV sắp hết 72 giờ. Bạn ĐT hoàn toàn miễn phí cho:Tuanmecsedec: 098.2727.393.
Tư Vấn Zalo : (0982727393) Tuanmecsedec
Giấy chứng nhận tham vấn số : 041/UB AIDS - TV do ủy ban phòng chống HIV/AIDS TPHCM cấp ngày 15/5/2009.
Nguyen Ha (31-10-2015)
Biết là vậy rồi nhưng mình cảm thấy bị gò bó quá ko còn tự do thoải mái lúc nào làm gì cũng phải nghĩ đến sức khoẻ
mình còn trẻ nang dong mà lúc nào cũng phải ntnay chẳng khác nào các cụ già
Chắc chị ko hiểu , arv nó ảnh hưởng đến nội tạng như thế nào , những người sống dc lâu như chị , như anh songchunghiv , ko phải là nhiều đâu ạ , nhiễm HIV nghĩa là phải bỏ hết các thói quen xấu , đồng ý nó tốt cho bản thân , nhưng đã là con người , nếu tốt hết thì có chăng đang ở cõi cực lạc của a di đà phật , là con người , vẫn phải nuông chiều bản thân , điều này đối với HIV mà nói chỉ có lợi cho bản thân nó , từ nay ta ko còn dám thức khuya làm việc , ko còn dám quá sức mà 1 người bình thường trong 1 hời gian dài có lẽ đó ko phải vấn đề , chỉ cần họ ngừng thì đâu lại vào đó , còn người nhiễm HIV , chỉ cần sức khỏe đi xuống , thì thế nào ? Và luôn canh cánh lo lắng , vì tất cả các loại thuốc vào cơ thể mà ko phải tự nhiên nó sẽ bào mòn 1 thứ ji đó cũa cơ thể , đến 1 lúc nào đó , cơ quan đó chết , ta chết , ko phải vì HIV, mà vì chính loại thuốc điều trị HIV
Vẫn biết đã nhiễm HIV nghĩa là trong quá khứ ta đã tạo 1 tội lỗi ji đó , giờ là lúc đền tội , nhưng quá tự tin khi mình nhiễm bệnh , thấy "bình thường" khi mình có H , đó chỉ là sự an ủi để tâm bớt dằn vặt đau khổ hơn mà thôi , 1 phần nào đó tiết chế bản thân , ko còn như ác quỷ , con người trước kia có thể ta từng là . Như 1 bạn ở trên nói , HIV ko còn là án tử , mà chính là 1 bản án chung thân , anh/chị có đồng ý ko ạ
Em biết a Tuấn , chị , a songchungHIV luôn tìm mọi cách động viên mọi người , để họ sống tốt hơn, điều này quả là công đức vô lượng . Tuy nhiên , nên nhìn vào thực tế vẫn hơn , chỉ là , thay vì buồn khổ tuyệt vọng , nên tự nhủ với bản thân rằng : ta trả nợ cho tội lỗi của ta đấy thôi , chẳng ai tự nhiên mà mắc nợ thế này cả , em cũng đang làm như thế . Tuy nó ko thể chữa lành căn bệnh này , nhưng nó sẽ góp 1 phần nào đó , để khi em có nằm xuống , thì cũng bớt sợ hãi , sợ nỗi sợ của tâm chứ ko phải của thân . Đó là suy nghĩ của riêng em ạ
Lần sửa cuối bởi Nghiep_Chuong, ngày 31-10-2015 lúc 18:24.
Songchung không bát bỏ niềm hy vọng vào 1 loại thuốc chữa dứt HIV từ các bạn, nhưng các bạn hiểu 1 nhưng ko hiểu 10, các bạn luôn biết rằng HIV luôn biến tướng chủng, nếu dã sử có thuốc chữa đi, các bạn cứ thế thoải mái sống thác loạn, thì HIV càng biến tướng, lúc đó dù có thuốc đi nữa thì cũng vô tác dụng, trừ khi nào con người ý thức được hàng vi của mình thì tự khắc HIV sẽ dừng lại
Có 6 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 6 khách)