Trang 1 của 3 123 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 20 của 56

Chủ đề: Tôi sẽ viết gì đó ở đây

  1. #1
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    11-01-2018
    Bài viết
    24
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 4 lần

    Tôi sẽ viết gì đó ở đây

    Khi gõ những dòng này, tôi vẫn ko tin mình có h.
    Đôi lúc tôi cố gắng nằm xuống. Hoang tưởng rằng mình sẽ ngủ 1 giấc để rồi tỉnh dậy, biết đâu mọi thứ chỉ là cơn ác mộng và tôi sẽ trở lại bình thường.

    H đã đang gần như giết chết mọi thứ trong tôi, lòng kiêu hãnh, sự tự tin và cả tương lai phía trước.

    Tôi là một Du học sinh. Hiện đang học tập tại nước ngoài. Sống tự lập. Hoà nhập tốt và có việc làm thêm tốt đủ để trang trải sinh hoạt mọi thứ. Tôi còn đang nộp đơn xin được thường trú vĩnh viễn. Đang hy vọng. Đang yêu đời. Luôn nói cười tự tin với mọi thứ xung quanh. Tôi còn được đánh giá là thông minh sáng dạ, ngoại hình ở mức khá nữa. Luôn có sẵn những anh chàng sẵn lòng theo đuổi đưa rước tôi đi chơi khắp những địa điểm ở đất nước xinh đẹp này, còn tôi đơn giản chỉ mặc sức mà kén cá chọn lựa...

    Bởi tôi ít tin vào tình yêu ở giới này. Tôi thích tự do ko thích ràng buộc. Tôi tự tin rằng mình có cơ bản tốt, có ngoại hình và học vấn tốt, tôi có thể tự lập được không bao giờ thích ràng buộc với ai...
    Vậy mà...

    Đúng vào ngày đầu tiên của năm mới 1/1/2018, tôi xét nghiệm máu sau vài tuần thấy không khoẻ viêm họng nổi hạch và hay đau đầu. Cũng có lúc tôi nghĩ chắc mình đang bị virus gì đó (tất nhiên tôi chưa từng nghĩ đến HIV) ... và được chẩn đoán: strongly positive.

    Ngày 2/1, tôi được bệnh viện gọi lại khẳng định và cho thuốc uống. Phác đồ Truvada + Raltegravir.

    Mọi thứ diễn tiến nhanh như một cơn ác mộng đang thả dốc.

    Tâm trạng tôi đặc quánh. Tôi không tin. Tôi nghẹn thở. Tôi phát rồ. Tôi ko thể bình tĩnh. Tôi phát cáu. Tôi nói bác sĩ có bị điên ko!?

    HIV!? I got hiv!? Hãy nói cho tôi biết đây là đâu!? Tôi đang ở đâu!? Tôi đang làm gì!? Mọi thứ trở nên quá điên rồ!

    Tôi oà khóc. Tôi ngã quỵ.

    Chắc có lẽ cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên được giây phút đó. Thậm chí đến bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn có cảm giác tởm lợm và buồn nôn.

    Tôi nhớ lại hành vi nguy cơ. Tháng 9 tôi có về VN chơi và đã quan hệ với 1 cậu nhóc cấp 3. Trong cơn hứng ko kiềm lại được tôi đã ko dùng bao (vị trí Top. Thực ra tôi là Vers).

    Đó là lần duy nhất tôi ko dùng bcs và hiển nhiên gánh hậu quả quá nặng.

    Một chuỗi ngày tâm lý tôi hoang mang giằng xé với triệu ngàn câu hỏi. Tự hỏi. Tự trả lời. Tự nói. Tự nhủ. Tự khóc. Tự cả cười.

    Hôm nay là 12/1. Hơn 10 ngày mà tôi như xác không hồn. Tôi sút 4 kí lô. Nghỉ tập gym ( dù trước đây tôi tập nhẹ duy trì slim fit). Tôi bỏ ăn. Ăn nuốt không vô. Đang holiday nên tôi chưa phải nhập học nên chỉ đi làm thêm. Mà vừa làm là lại chảy nước mắt...

    Tương lai của tôi. Mạng sống của tôi. Gia đình tôi. Anh chị tôi. Ai chấp nhận đây!?

    Trời ơi mọi thứ như ở đáy vực. Nói với gia đình hay không nói với gia đình!?

    Chia sẻ với ai!?

    Khi nào tôi chết!?

    Chuyện học hành!? Chuyện giấy tờ xin thường trú!?

    Về VN biết sống ra sao!?

    Phường xã ở vn có biết!? Thuốc thang mua thế nào!? Kỳ thị!?

    Trời ơi chính ngay cả bản thân tôi trước đó còn kỳ thị (chỉ trong suy nghĩ. Còn trước mặt tôi vẫn bình thường) với người nhiễm H cơ mà!? Thì làm sao tôi chấp nhận được bản thân tôi!?

    Tôi về nhà. Bữa ăn cơm chung với chị gái ( hiện tôi đang sống với người chị ở đây) tôi còn ko dám gắp chung đĩa đồ ăn. Tôi có lây cho người nhà không! Trời ơi. Tôi đang kỳ thị chính tôi!

    Tôi phải làm sao đây!? Nếu cái chết là điều kỳ diệu nhất mà ông trời đang bạc đãi tôi. Thì tôi chết cho ổng vừa lòng chăng!?

    Tôi lao vào tìm hiểu tất cả về HIV. Đến mức ngay lúc này hài hước mà nói rằng tôi có cảm giác như mình sắp thành chuyên gia về lĩnh vực này mất rồi...

    Sáng nay 12/1. Bệnh viện gọi tôi quay lại. Cho tôi nói chuyện với 1 cô bé người Việt - trong nhóm giúp đỡ người có H.
    Tôi nói: Em yên tâm. Anh ổn. Chia sẻ giúp đỡ tâm lý 1 bệnh nhân với những câu như anh không sao anh bình thường tương lai sẽ chữa được bla bla bla, em không cần nói làm gì, anh biết đó chỉ là 1 nghiệp vụ giúp bệnh nhân có H ổn định tinh thần. Anh không tin. Anh sẽ chết dần chết mòn. Mọi viễn cảnh trong tương lai chỉ là lừa dối. Mọi tác dụng của ARV chỉ là kiềm hãm cốt chỉ làm giảm tỉ lệ lây bệnh cho người khác. 10 năm 20 năm sống khoẻ chỉ là 1 cách nói.
    Em không cần khuyên gì anh đâu. Anh ổn. Ổn ở đây là chấp nhận chứ không hy vọng. Vốn dĩ trước đây khi chưa nhiễm H, anh cũng chỉ mong mình sống tầm 40 tuổi thôi là anh hài lòng rồi. Anh không thích sống thọ. Là gay mà. Già nua xấu xí. Ai chăm!? Ai yêu!? Anh lại là người sợ xấu. Anh không muốn mình tàn tạ vì già xấu. Nên giờ may mắn bị H, cũng chỉ là cộng hưởng nhưng không ảnh hưởng.
    Chỉ duy nhất 1 điều anh không ổn, là anh có được quyền giữ bí mật!? Anh ko muốn gia đình anh biết. Thứ nhất, anh không muốn họ vì thương anh mà suy sụp. Thứ hai, có thương cỡ nào, nhưng ẩn sâu cũng là sự kỳ thị. Anh là người nhạy cảm. Anh không muốn tổn thương vì 1 thái độ dù là không cố ý của những người trong gia đình. Chẳng hạn họ vẫn yêu thương anh. Nhưng có chắc họ dám uống ly nước mà anh vừa uống!? Có chắc họ sẽ hồn nhiên mà nằm vào chỗ mà anh vừa nằm!? Có chắc là họ vui vẻ khi mình bế hay nựng con họ!?
    Dù rằng H ko lây qua những tiếp xúc đó. Nhưng trước kia chính anh còn ko dám uống chung 1 ly nước với người có H, huống hồ là...
    Anh có thể chấp nhận anh có H. Nhưng anh không chấp nhận nổi sự thương-hại-kỳ-thị...

    Vài tuần nữa tôi sẽ về VN ăn Tết với gia đình.
    Tôi không ngờ rằng đây có lẽ là một cái Tết đau buồn nhất trong tâm tưởng tôi mang...

    Rồi tôi sẽ lại quay lại đất nước này. Sẽ tiếp tục học. Nhưng tương lai sẽ ko biết được. Có thể tôi sẽ về lại VN... sẽ chết dần mòn với những viên thuốc chứa đầy tác dụng phụ ác nghiệt...

    Hiện bên đây, theo tôi biết sau vài lần kiểm tra xét nghiệm nữa, họ sẽ cho tôi uống GENVOYA (free toàn bộ). Một loại thuốc mới ít tác dụng phụ... nhưng chẳng may nếu tôi “bị” trả về VN, thì làm sao có tiền mà mua nổi!?

    Nếu thay đổi sang phác đồ 1F thì có ảnh hưởng gì không!? Giá cả bao nhiêu!? Tôi ko muốn thông qua BHYT vì nghiễm nhiên thông báo cho cả xã cả phường. Họ ác nghiệt lắm. Họ sẽ thông báo cho làng cho xóm...

    Trước tháng 9 tôi có xn 1 lần và âm. Nên tôi khẳng định nguy cơ của tôi là tháng 9 và trong lần quan hệ không bcs đó.

    Chỉ mới 4 tháng thôi sao CD4 của tôi thấp thế này!? Chỉ có 270!? Có quá kinh khủng không!? (Tải lượng virut sau 10 ngày uống thuốc hình như là 474)

    Ngay lúc này đây không biết là tôi đang bi quan hay lạc quan nữa. Ổn hay không ổn cũng chỉ là đang lừa dối chính mình!?
    Đang lừa dối chính mình. Lừa dối chính mình....

  2. #2
    Nhóm Cần Tư Vấn Minh1208's Avatar
    Ngày tham gia
    29-11-2017
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    diendanhiv.vn
    Bài viết
    107
    Cảm ơn
    24
    Được cảm ơn: 4 lần
    Trích dẫn Gửi bởi Jordan Xem bài viết
    Khi gõ những dòng này, tôi vẫn ko tin mình có h.
    Đôi lúc tôi cố gắng nằm xuống. Hoang tưởng rằng mình sẽ ngủ 1 giấc để rồi tỉnh dậy, biết đâu mọi thứ chỉ là cơn ác mộng và tôi sẽ trở lại bình thường.

    H đã đang gần như giết chết mọi thứ trong tôi, lòng kiêu hãnh, sự tự tin và cả tương lai phía trước.

    Tôi là một Du học sinh. Hiện đang học tập tại nước ngoài. Sống tự lập. Hoà nhập tốt và có việc làm thêm tốt đủ để trang trải sinh hoạt mọi thứ. Tôi còn đang nộp đơn xin được thường trú vĩnh viễn. Đang hy vọng. Đang yêu đời. Luôn nói cười tự tin với mọi thứ xung quanh. Tôi còn được đánh giá là thông minh sáng dạ, ngoại hình ở mức khá nữa. Luôn có sẵn những anh chàng sẵn lòng theo đuổi đưa rước tôi đi chơi khắp những địa điểm ở đất nước xinh đẹp này, còn tôi đơn giản chỉ mặc sức mà kén cá chọn lựa...

    Bởi tôi ít tin vào tình yêu ở giới này. Tôi thích tự do ko thích ràng buộc. Tôi tự tin rằng mình có cơ bản tốt, có ngoại hình và học vấn tốt, tôi có thể tự lập được không bao giờ thích ràng buộc với ai...
    Vậy mà...

    Đúng vào ngày đầu tiên của năm mới 1/1/2018, tôi xét nghiệm máu sau vài tuần thấy không khoẻ viêm họng nổi hạch và hay đau đầu. Cũng có lúc tôi nghĩ chắc mình đang bị virus gì đó (tất nhiên tôi chưa từng nghĩ đến HIV) ... và được chẩn đoán: strongly positive.

    Ngày 2/1, tôi được bệnh viện gọi lại khẳng định và cho thuốc uống. Phác đồ Truvada + Raltegravir.

    Mọi thứ diễn tiến nhanh như một cơn ác mộng đang thả dốc.

    Tâm trạng tôi đặc quánh. Tôi không tin. Tôi nghẹn thở. Tôi phát rồ. Tôi ko thể bình tĩnh. Tôi phát cáu. Tôi nói bác sĩ có bị điên ko!?

    HIV!? I got hiv!? Hãy nói cho tôi biết đây là đâu!? Tôi đang ở đâu!? Tôi đang làm gì!? Mọi thứ trở nên quá điên rồ!

    Tôi oà khóc. Tôi ngã quỵ.

    Chắc có lẽ cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên được giây phút đó. Thậm chí đến bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn có cảm giác tởm lợm và buồn nôn.

    Tôi nhớ lại hành vi nguy cơ. Tháng 9 tôi có về VN chơi và đã quan hệ với 1 cậu nhóc cấp 3. Trong cơn hứng ko kiềm lại được tôi đã ko dùng bao (vị trí Top. Thực ra tôi là Vers).

    Đó là lần duy nhất tôi ko dùng bcs và hiển nhiên gánh hậu quả quá nặng.

    Một chuỗi ngày tâm lý tôi hoang mang giằng xé với triệu ngàn câu hỏi. Tự hỏi. Tự trả lời. Tự nói. Tự nhủ. Tự khóc. Tự cả cười.

    Hôm nay là 12/1. Hơn 10 ngày mà tôi như xác không hồn. Tôi sút 4 kí lô. Nghỉ tập gym ( dù trước đây tôi tập nhẹ duy trì slim fit). Tôi bỏ ăn. Ăn nuốt không vô. Đang holiday nên tôi chưa phải nhập học nên chỉ đi làm thêm. Mà vừa làm là lại chảy nước mắt...

    Tương lai của tôi. Mạng sống của tôi. Gia đình tôi. Anh chị tôi. Ai chấp nhận đây!?

    Trời ơi mọi thứ như ở đáy vực. Nói với gia đình hay không nói với gia đình!?

    Chia sẻ với ai!?

    Khi nào tôi chết!?

    Chuyện học hành!? Chuyện giấy tờ xin thường trú!?

    Về VN biết sống ra sao!?

    Phường xã ở vn có biết!? Thuốc thang mua thế nào!? Kỳ thị!?

    Trời ơi chính ngay cả bản thân tôi trước đó còn kỳ thị (chỉ trong suy nghĩ. Còn trước mặt tôi vẫn bình thường) với người nhiễm H cơ mà!? Thì làm sao tôi chấp nhận được bản thân tôi!?

    Tôi về nhà. Bữa ăn cơm chung với chị gái ( hiện tôi đang sống với người chị ở đây) tôi còn ko dám gắp chung đĩa đồ ăn. Tôi có lây cho người nhà không! Trời ơi. Tôi đang kỳ thị chính tôi!

    Tôi phải làm sao đây!? Nếu cái chết là điều kỳ diệu nhất mà ông trời đang bạc đãi tôi. Thì tôi chết cho ổng vừa lòng chăng!?

    Tôi lao vào tìm hiểu tất cả về HIV. Đến mức ngay lúc này hài hước mà nói rằng tôi có cảm giác như mình sắp thành chuyên gia về lĩnh vực này mất rồi...

    Sáng nay 12/1. Bệnh viện gọi tôi quay lại. Cho tôi nói chuyện với 1 cô bé người Việt - trong nhóm giúp đỡ người có H.
    Tôi nói: Em yên tâm. Anh ổn. Chia sẻ giúp đỡ tâm lý 1 bệnh nhân với những câu như anh không sao anh bình thường tương lai sẽ chữa được bla bla bla, em không cần nói làm gì, anh biết đó chỉ là 1 nghiệp vụ giúp bệnh nhân có H ổn định tinh thần. Anh không tin. Anh sẽ chết dần chết mòn. Mọi viễn cảnh trong tương lai chỉ là lừa dối. Mọi tác dụng của ARV chỉ là kiềm hãm cốt chỉ làm giảm tỉ lệ lây bệnh cho người khác. 10 năm 20 năm sống khoẻ chỉ là 1 cách nói.
    Em không cần khuyên gì anh đâu. Anh ổn. Ổn ở đây là chấp nhận chứ không hy vọng. Vốn dĩ trước đây khi chưa nhiễm H, anh cũng chỉ mong mình sống tầm 40 tuổi thôi là anh hài lòng rồi. Anh không thích sống thọ. Là gay mà. Già nua xấu xí. Ai chăm!? Ai yêu!? Anh lại là người sợ xấu. Anh không muốn mình tàn tạ vì già xấu. Nên giờ may mắn bị H, cũng chỉ là cộng hưởng nhưng không ảnh hưởng.
    Chỉ duy nhất 1 điều anh không ổn, là anh có được quyền giữ bí mật!? Anh ko muốn gia đình anh biết. Thứ nhất, anh không muốn họ vì thương anh mà suy sụp. Thứ hai, có thương cỡ nào, nhưng ẩn sâu cũng là sự kỳ thị. Anh là người nhạy cảm. Anh không muốn tổn thương vì 1 thái độ dù là không cố ý của những người trong gia đình. Chẳng hạn họ vẫn yêu thương anh. Nhưng có chắc họ dám uống ly nước mà anh vừa uống!? Có chắc họ sẽ hồn nhiên mà nằm vào chỗ mà anh vừa nằm!? Có chắc là họ vui vẻ khi mình bế hay nựng con họ!?
    Dù rằng H ko lây qua những tiếp xúc đó. Nhưng trước kia chính anh còn ko dám uống chung 1 ly nước với người có H, huống hồ là...
    Anh có thể chấp nhận anh có H. Nhưng anh không chấp nhận nổi sự thương-hại-kỳ-thị...

    Vài tuần nữa tôi sẽ về VN ăn Tết với gia đình.
    Tôi không ngờ rằng đây có lẽ là một cái Tết đau buồn nhất trong tâm tưởng tôi mang...

    Rồi tôi sẽ lại quay lại đất nước này. Sẽ tiếp tục học. Nhưng tương lai sẽ ko biết được. Có thể tôi sẽ về lại VN... sẽ chết dần mòn với những viên thuốc chứa đầy tác dụng phụ ác nghiệt...

    Hiện bên đây, theo tôi biết sau vài lần kiểm tra xét nghiệm nữa, họ sẽ cho tôi uống GENVOYA (free toàn bộ). Một loại thuốc mới ít tác dụng phụ... nhưng chẳng may nếu tôi “bị” trả về VN, thì làm sao có tiền mà mua nổi!?

    Nếu thay đổi sang phác đồ 1F thì có ảnh hưởng gì không!? Giá cả bao nhiêu!? Tôi ko muốn thông qua BHYT vì nghiễm nhiên thông báo cho cả xã cả phường. Họ ác nghiệt lắm. Họ sẽ thông báo cho làng cho xóm...

    Trước tháng 9 tôi có xn 1 lần và âm. Nên tôi khẳng định nguy cơ của tôi là tháng 9 và trong lần quan hệ không bcs đó.

    Chỉ mới 4 tháng thôi sao CD4 của tôi thấp thế này!? Chỉ có 270!? Có quá kinh khủng không!? (Tải lượng virut sau 10 ngày uống thuốc hình như là 474)

    Ngay lúc này đây không biết là tôi đang bi quan hay lạc quan nữa. Ổn hay không ổn cũng chỉ là đang lừa dối chính mình!?
    Đang lừa dối chính mình. Lừa dối chính mình....
    Tôi không biết phải viết gì đây?
    Mong rằng từ nay mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với bạn

  3. #3
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    11-01-2018
    Bài viết
    24
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 4 lần
    Cám ơn bạn @minh1208

  4. #4
    Thuộc Nhóm Thành Viên Hoang Tưởng. bluewiskey's Avatar
    Ngày tham gia
    15-03-2017
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    can tho
    Bài viết
    140
    Cảm ơn
    30
    Được cảm ơn: 5 lần
    K bik lúc đó mình có đủ can đảm viết giống bạn k nữa. Đọc bùn quá bạn ơi

  5. #5
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    27-12-2017
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    bac ninh
    Bài viết
    11
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn: 2 lần
    cuộc đời đôi khi ta học cách chấp nhận bạn àg. cứ vui vẻ lên mà sống thôi. ngày mai àg ko ai nói trc đc điều gì.đầy người khoẻ mạnh bỗng dưng gặp biến cố rồi ra đi.đầy người sống với bệnh tật nhưng sống được đến già.nên mình cứ lạc quan lên mà sống!

  6. #6
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    08-12-2017
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    an giang
    Bài viết
    41
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 0 lần
    Bạn đang làm mình cũng bi quan theo, buồn quá bạn ơi, nhưng sống như thế này đâu còn ý nghĩa gì nữa, đôi khi chúng ta nên đặt niềm tin vào một cái gì đó cho dù là viễn vong để hy vọng mà bạn. Arv sẽ kiềm hãm được, nhiều người đã điều trị 7 8 năm cd4 vẫn cao, đó là thật tế mà, buồn rầu lo lắng chỉ làm ta giã từ cuộc sống này sớm hơn, sống ko chì vì bản thân mà còn vì những người thương yêu mình nữa, cố vượt qua bạn nhe.

  7. #7
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    16-12-2017
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp HCM
    Bài viết
    38
    Cảm ơn
    8
    Được cảm ơn: 2 lần
    Cố lên bạn ơi. Hy vọng tạo động lực cho ta sống tiếp
    Sống thật ý nghĩa trong những thời gian còn lại mặc dù không biết nó ngắn hay dài.
    Cùng nhau cố lên nhé

  8. #8
    Thành Viên Chính Thức tôi ơi đừng tuyệt vọng's Avatar
    Ngày tham gia
    28-02-2014
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    thành phố mang tên Bác
    Bài viết
    2,496
    Cảm ơn
    6,482
    Được cảm ơn: 649 lần
    đời thay đổi khi chúng ta thay đổi
    cố gắng lên bạn
    "em hồn nhiên rồi em sẽ bình yên..."

  9. #9
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    11-01-2018
    Bài viết
    24
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 4 lần
    Cám ơn mọi lời khuyên chân thành. Mình sẽ tập vui vẻ mà sống. Uống thuốc cứ nghĩ uống vitamin....

  10. #10
    Thành Viên Chính Thức
    Ngày tham gia
    13-10-2017
    Giới tính
    Đồng Giới Nam
    Đến từ
    Việt Nam
    Bài viết
    200
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn: 17 lần
    Mọi chuyện sẽ qua sau vài tháng tháng nữa. Đó là điều ai cũng phải trải qua khi phát hiện mình đã bị bệnh. Bạn là 1 người thông minh đọc những lời bạn viết mình thấy có mình trong đó những hy vọng những thất vọng những kỳ thị... Và giờ sau gần 2 năm mình đã lấy lại cân bằng, cân bằng trong cuộc sống nhưng nụ cười dù vô tư nhưng vẫn ẩn chứa nỗi đau, nỗi đau chỉ có mình mình hiểu.

  11. #11
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    13-12-2017
    Giới tính
    Đồng Giới Nam
    Đến từ
    HCM
    Bài viết
    9
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 0 lần
    Mình nhận dc mail của bạn rồi nè. Nhưng mình sau khi đọc xong những tâm sự của bạn...mình chỉ muốn chia sẻ là: Chỉ khi nào ko còn thương hại và kỳ thị chính bản thân mình thì mọi người sẽ ngưng kỳ thị và thương hại bạn. Nếu mình vẫn còn những suy nghĩ đó thì mình ko thể bắt buộc người ta hành động khác đi được ^^.

  12. #12
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    16-12-2016
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Mẹ
    Bài viết
    15
    Cảm ơn
    5
    Được cảm ơn: 0 lần
    Chào bạn, mình không dám đưa ra lời khuyên gì cả vì thật sự bạn là người thông minh và đã tìm hiểu kĩ về những ảnh hưởng của H rồi. Cá nhân mình cũng đã từng trải qua giai đoạn hết sức tồi tệ như vậy, nhưng mình chỉ cho phép bản thân buồn và bi luỵ short-term thôi, thật ra thì mình có một khoảng thời gian cứ đêm đến là sẽ khóc rất nhiều cho mệt như kiểu bất tỉnh nhân sự rồi chìm vô giấc ngủ. Nhưng rồi mình nhận ra, cuộc sống hoàn toàn không như game, gameover thì không thể nào reset mà bắt đầu lại, tu biết bao nhiêu kiếp thì mới được hình hài và cuộc sống như thế này, vậy dại khờ chi mà cứ bi luỵ hoài phải không nè? Sống một ngày thì lỗ mất một ngày, vui một ngày thì lời thêm một ngày. Kệ we were born to die, cứ tận hưởng những ngày tháng êm đềm phía trước. Mà cũng lạ, từ ngày biết có bệnh mình cảm thấy cuộc sống thay đổi theo hướng tích cực, mình nhẹ nhàng và gần gũi với gia đình hơn, công việc cũng trôi chảy hơn. Đôi khi mình phải có sai, có vấp ngã để bà đời bả dạy mình lại, tập cho mình cách bước đi thận trọng hơn mà nôm na hiểu rằng đó là trưởng thành đó. Chúc bạn mau vượt qua biến cố này nha. Nếu cần tâm sự thì email mình nhuoclac123@gmail.com chắc có lẽ hoàn cảnh tụi mình cũng một chín một mười đó :)

  13. #13
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    11-01-2018
    Bài viết
    24
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 4 lần
    Cám ơn mọi lời an ủi động viên. Mình hiểu là ko ai trong số chúng ta muốn mình có h hết. Đó là điều quá sức đau thương mà chúng ta ai cũng đều có “cơ may” được trải nghiệm...
    Nhưng với mình lúc này tập chấp nhận là một điều vô cùng tàn nhẫn...
    Mình chỉ là một đứa trong mềm ngoài cứng. Những ngày tháng đơn độc chống đối lại bênh tật sẽ ra sao...
    Mới cách đây tầm 2 tuần mình còn nói “yêu” với mẹ: mẹ thấy con ngoan ko!? Ko ăn chơi ko cờ bạc ko trai gái ko đàn đúm ko nhậu nhẹt ko hút chích... sao con trai của mẹ ngoan thế...
    Mà nay sự thật lại quá đau lòng...

  14. #14
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    08-12-2017
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    an giang
    Bài viết
    41
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 0 lần
    Đọc tâm sự của bạn, mình thấy mình trong đó, chỉ vì một phút nông nỗi mà bạn trai mình sa ngã lây sang mình, cũng đã từng hỏi mình đã làm sai điều gì, sống ác với ai bao giờ đâu mà ông trời lại trừng phạt mình như vậy, nhưng rồi mình cũng phải học cách chấp nhận, dù khó khăn thế nào, sống tiếp và tin tưởng vào arv, cuộc sống sẽ rồi gặp những khó khăn nhưng mình nghĩ khó khăn nhất là mình bỏ cuộc, mình tự tiềm kiếm những ý nghĩa để mình sông tiếp và mình nhận ra nguồn động lực đó chính là gia đình, là mẹ mình. Hãy cố gắng bạn nhé, đừng tự cô lập và kỳ thì chính bản thân mình nữa, bạn thử đặt trường hợp những người bạn yêu thương có H bạn có kỳ thị họ không hay thông cảm giúp đỡ và chia sẽ. Nỗi buồn rồi sẽ qua, hãy cho đi thật nhiều làm thật nhiều điều ý nghĩa, mình tin bằng một cách nào đó bạn sẽ nhận lại được những gì mà đã cho đi. Hãy trân quý cuộc sống này bạn nhé.

  15. #15
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    11-01-2018
    Bài viết
    24
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 4 lần
    Trích dẫn Gửi bởi hoangtuan640 Xem bài viết
    Đọc tâm sự của bạn, mình thấy mình trong đó, chỉ vì một phút nông nỗi mà bạn trai mình sa ngã lây sang mình, cũng đã từng hỏi mình đã làm sai điều gì, sống ác với ai bao giờ đâu mà ông trời lại trừng phạt mình như vậy, nhưng rồi mình cũng phải học cách chấp nhận, dù khó khăn thế nào, sống tiếp và tin tưởng vào arv, cuộc sống sẽ rồi gặp những khó khăn nhưng mình nghĩ khó khăn nhất là mình bỏ cuộc, mình tự tiềm kiếm những ý nghĩa để mình sông tiếp và mình nhận ra nguồn động lực đó chính là gia đình, là mẹ mình. Hãy cố gắng bạn nhé, đừng tự cô lập và kỳ thì chính bản thân mình nữa, bạn thử đặt trường hợp những người bạn yêu thương có H bạn có kỳ thị họ không hay thông cảm giúp đỡ và chia sẽ. Nỗi buồn rồi sẽ qua, hãy cho đi thật nhiều làm thật nhiều điều ý nghĩa, mình tin bằng một cách nào đó bạn sẽ nhận lại được những gì mà đã cho đi. Hãy trân quý cuộc sống này bạn nhé.

    Tình hình của bạn và bạn trai bạn sau 1 tháng dùng thuốc thế nào rồi!? Cd4 có tăng ko!? Bạn của bạn ổn chưa!? Còn sốt ko!? Còn bị sút kí ko!?

  16. #16
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    08-12-2017
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    an giang
    Bài viết
    41
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 0 lần
    Bạn trai mình do cd4 thấp 175 nên phải uống thêm cotrim và inh, tác dụng phụ nhiều nhưng đã giảm nhiều rồi bạn, nhưng vẫn lên 1kg. Còn mình cd4 425 chỉ uống arv, thấy ăn ngon miệng, ko mắc thêm bệnh gì hết, hai đứa sống chung đôi lúc gặp sích mích cãi nhau, nhưng trong thâm tâm luôn cùng cố gắng vì nhau, động viên phải lạc quan, chú trọng ăn uống, giờ giấc. Hơn hết mình vẫn luôn tự động viên bản thân, ko tránh được suy nghĩ tới nó nhưng mình vẫn có niềm tin, cố gắng lên bạn nhe, mình lên tận 2kg lận đó hihi

  17. #17
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    11-01-2018
    Bài viết
    24
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 4 lần
    Trích dẫn Gửi bởi hoangtuan640 Xem bài viết
    Bạn trai mình do cd4 thấp 175 nên phải uống thêm cotrim và inh, tác dụng phụ nhiều nhưng đã giảm nhiều rồi bạn, nhưng vẫn lên 1kg. Còn mình cd4 425 chỉ uống arv, thấy ăn ngon miệng, ko mắc thêm bệnh gì hết, hai đứa sống chung đôi lúc gặp sích mích cãi nhau, nhưng trong thâm tâm luôn cùng cố gắng vì nhau, động viên phải lạc quan, chú trọng ăn uống, giờ giấc. Hơn hết mình vẫn luôn tự động viên bản thân, ko tránh được suy nghĩ tới nó nhưng mình vẫn có niềm tin, cố gắng lên bạn nhe, mình lên tận 2kg lận đó hihi
    Quá tốt rồi. Chúc các bạn mau khoẻ và yêu đời nhé. Dạo này mình ốm quá sút mấy kg lô. Nghỉ tập gym nên tay chân teo lại. Tết này mình về vn ăn Tết rồi nên cũng phải cố gắng chăm sóc bản thân thôi...

  18. #18
    Thành Viên Chính Thức tôi ơi đừng tuyệt vọng's Avatar
    Ngày tham gia
    28-02-2014
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    thành phố mang tên Bác
    Bài viết
    2,496
    Cảm ơn
    6,482
    Được cảm ơn: 649 lần
    đúng rồi đó bạn
    cố gắng lên jordan ơi

  19. #19
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    08-12-2017
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    an giang
    Bài viết
    41
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 0 lần
    Cố gắng tuân thủ điều trị 100%. mạnh mẽ vượt qua bạn nhe, chúc bạn vui khoẻ

  20. #20
    Thành Viên Chính Thức
    Ngày tham gia
    14-09-2016
    Đến từ
    Tphcm
    Bài viết
    151
    Cảm ơn
    40
    Được cảm ơn: 10 lần
    Trích dẫn Gửi bởi Jordan Xem bài viết
    Khi gõ những dòng này, tôi vẫn ko tin mình có h.
    Đôi lúc tôi cố gắng nằm xuống. Hoang tưởng rằng mình sẽ ngủ 1 giấc để rồi tỉnh dậy, biết đâu mọi thứ chỉ là cơn ác mộng và tôi sẽ trở lại bình thường.

    H đã đang gần như giết chết mọi thứ trong tôi, lòng kiêu hãnh, sự tự tin và cả tương lai phía trước.

    Tôi là một Du học sinh. Hiện đang học tập tại nước ngoài. Sống tự lập. Hoà nhập tốt và có việc làm thêm tốt đủ để trang trải sinh hoạt mọi thứ. Tôi còn đang nộp đơn xin được thường trú vĩnh viễn. Đang hy vọng. Đang yêu đời. Luôn nói cười tự tin với mọi thứ xung quanh. Tôi còn được đánh giá là thông minh sáng dạ, ngoại hình ở mức khá nữa. Luôn có sẵn những anh chàng sẵn lòng theo đuổi đưa rước tôi đi chơi khắp những địa điểm ở đất nước xinh đẹp này, còn tôi đơn giản chỉ mặc sức mà kén cá chọn lựa...

    Bởi tôi ít tin vào tình yêu ở giới này. Tôi thích tự do ko thích ràng buộc. Tôi tự tin rằng mình có cơ bản tốt, có ngoại hình và học vấn tốt, tôi có thể tự lập được không bao giờ thích ràng buộc với ai...
    Vậy mà...

    Đúng vào ngày đầu tiên của năm mới 1/1/2018, tôi xét nghiệm máu sau vài tuần thấy không khoẻ viêm họng nổi hạch và hay đau đầu. Cũng có lúc tôi nghĩ chắc mình đang bị virus gì đó (tất nhiên tôi chưa từng nghĩ đến HIV) ... và được chẩn đoán: strongly positive.

    Ngày 2/1, tôi được bệnh viện gọi lại khẳng định và cho thuốc uống. Phác đồ Truvada + Raltegravir.

    Mọi thứ diễn tiến nhanh như một cơn ác mộng đang thả dốc.

    Tâm trạng tôi đặc quánh. Tôi không tin. Tôi nghẹn thở. Tôi phát rồ. Tôi ko thể bình tĩnh. Tôi phát cáu. Tôi nói bác sĩ có bị điên ko!?

    HIV!? I got hiv!? Hãy nói cho tôi biết đây là đâu!? Tôi đang ở đâu!? Tôi đang làm gì!? Mọi thứ trở nên quá điên rồ!

    Tôi oà khóc. Tôi ngã quỵ.

    Chắc có lẽ cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên được giây phút đó. Thậm chí đến bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn có cảm giác tởm lợm và buồn nôn.

    Tôi nhớ lại hành vi nguy cơ. Tháng 9 tôi có về VN chơi và đã quan hệ với 1 cậu nhóc cấp 3. Trong cơn hứng ko kiềm lại được tôi đã ko dùng bao (vị trí Top. Thực ra tôi là Vers).

    Đó là lần duy nhất tôi ko dùng bcs và hiển nhiên gánh hậu quả quá nặng.

    Một chuỗi ngày tâm lý tôi hoang mang giằng xé với triệu ngàn câu hỏi. Tự hỏi. Tự trả lời. Tự nói. Tự nhủ. Tự khóc. Tự cả cười.

    Hôm nay là 12/1. Hơn 10 ngày mà tôi như xác không hồn. Tôi sút 4 kí lô. Nghỉ tập gym ( dù trước đây tôi tập nhẹ duy trì slim fit). Tôi bỏ ăn. Ăn nuốt không vô. Đang holiday nên tôi chưa phải nhập học nên chỉ đi làm thêm. Mà vừa làm là lại chảy nước mắt...

    Tương lai của tôi. Mạng sống của tôi. Gia đình tôi. Anh chị tôi. Ai chấp nhận đây!?

    Trời ơi mọi thứ như ở đáy vực. Nói với gia đình hay không nói với gia đình!?

    Chia sẻ với ai!?

    Khi nào tôi chết!?

    Chuyện học hành!? Chuyện giấy tờ xin thường trú!?

    Về VN biết sống ra sao!?

    Phường xã ở vn có biết!? Thuốc thang mua thế nào!? Kỳ thị!?

    Trời ơi chính ngay cả bản thân tôi trước đó còn kỳ thị (chỉ trong suy nghĩ. Còn trước mặt tôi vẫn bình thường) với người nhiễm H cơ mà!? Thì làm sao tôi chấp nhận được bản thân tôi!?

    Tôi về nhà. Bữa ăn cơm chung với chị gái ( hiện tôi đang sống với người chị ở đây) tôi còn ko dám gắp chung đĩa đồ ăn. Tôi có lây cho người nhà không! Trời ơi. Tôi đang kỳ thị chính tôi!

    Tôi phải làm sao đây!? Nếu cái chết là điều kỳ diệu nhất mà ông trời đang bạc đãi tôi. Thì tôi chết cho ổng vừa lòng chăng!?

    Tôi lao vào tìm hiểu tất cả về HIV. Đến mức ngay lúc này hài hước mà nói rằng tôi có cảm giác như mình sắp thành chuyên gia về lĩnh vực này mất rồi...

    Sáng nay 12/1. Bệnh viện gọi tôi quay lại. Cho tôi nói chuyện với 1 cô bé người Việt - trong nhóm giúp đỡ người có H.
    Tôi nói: Em yên tâm. Anh ổn. Chia sẻ giúp đỡ tâm lý 1 bệnh nhân với những câu như anh không sao anh bình thường tương lai sẽ chữa được bla bla bla, em không cần nói làm gì, anh biết đó chỉ là 1 nghiệp vụ giúp bệnh nhân có H ổn định tinh thần. Anh không tin. Anh sẽ chết dần chết mòn. Mọi viễn cảnh trong tương lai chỉ là lừa dối. Mọi tác dụng của ARV chỉ là kiềm hãm cốt chỉ làm giảm tỉ lệ lây bệnh cho người khác. 10 năm 20 năm sống khoẻ chỉ là 1 cách nói.
    Em không cần khuyên gì anh đâu. Anh ổn. Ổn ở đây là chấp nhận chứ không hy vọng. Vốn dĩ trước đây khi chưa nhiễm H, anh cũng chỉ mong mình sống tầm 40 tuổi thôi là anh hài lòng rồi. Anh không thích sống thọ. Là gay mà. Già nua xấu xí. Ai chăm!? Ai yêu!? Anh lại là người sợ xấu. Anh không muốn mình tàn tạ vì già xấu. Nên giờ may mắn bị H, cũng chỉ là cộng hưởng nhưng không ảnh hưởng.
    Chỉ duy nhất 1 điều anh không ổn, là anh có được quyền giữ bí mật!? Anh ko muốn gia đình anh biết. Thứ nhất, anh không muốn họ vì thương anh mà suy sụp. Thứ hai, có thương cỡ nào, nhưng ẩn sâu cũng là sự kỳ thị. Anh là người nhạy cảm. Anh không muốn tổn thương vì 1 thái độ dù là không cố ý của những người trong gia đình. Chẳng hạn họ vẫn yêu thương anh. Nhưng có chắc họ dám uống ly nước mà anh vừa uống!? Có chắc họ sẽ hồn nhiên mà nằm vào chỗ mà anh vừa nằm!? Có chắc là họ vui vẻ khi mình bế hay nựng con họ!?
    Dù rằng H ko lây qua những tiếp xúc đó. Nhưng trước kia chính anh còn ko dám uống chung 1 ly nước với người có H, huống hồ là...
    Anh có thể chấp nhận anh có H. Nhưng anh không chấp nhận nổi sự thương-hại-kỳ-thị...

    Vài tuần nữa tôi sẽ về VN ăn Tết với gia đình.
    Tôi không ngờ rằng đây có lẽ là một cái Tết đau buồn nhất trong tâm tưởng tôi mang...

    Rồi tôi sẽ lại quay lại đất nước này. Sẽ tiếp tục học. Nhưng tương lai sẽ ko biết được. Có thể tôi sẽ về lại VN... sẽ chết dần mòn với những viên thuốc chứa đầy tác dụng phụ ác nghiệt...

    Hiện bên đây, theo tôi biết sau vài lần kiểm tra xét nghiệm nữa, họ sẽ cho tôi uống GENVOYA (free toàn bộ). Một loại thuốc mới ít tác dụng phụ... nhưng chẳng may nếu tôi “bị” trả về VN, thì làm sao có tiền mà mua nổi!?

    Nếu thay đổi sang phác đồ 1F thì có ảnh hưởng gì không!? Giá cả bao nhiêu!? Tôi ko muốn thông qua BHYT vì nghiễm nhiên thông báo cho cả xã cả phường. Họ ác nghiệt lắm. Họ sẽ thông báo cho làng cho xóm...

    Trước tháng 9 tôi có xn 1 lần và âm. Nên tôi khẳng định nguy cơ của tôi là tháng 9 và trong lần quan hệ không bcs đó.

    Chỉ mới 4 tháng thôi sao CD4 của tôi thấp thế này!? Chỉ có 270!? Có quá kinh khủng không!? (Tải lượng virut sau 10 ngày uống thuốc hình như là 474)

    Ngay lúc này đây không biết là tôi đang bi quan hay lạc quan nữa. Ổn hay không ổn cũng chỉ là đang lừa dối chính mình!?
    Đang lừa dối chính mình. Lừa dối chính mình....
    mà bị H thì người bị đầu tiên ở Việt Nam! Vẫn còn sống mà. Nên khoảng thời gian đầu còn hoang mang , nhưng vài tháng sẽ quen và chấp nhận thì sẽ nhẹ nhàng hơn
    chúc bạn mau lấy lại tinh thần

Trang 1 của 3 123 CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •