Trang 6 của 6 Đầu tiênĐầu tiên ... 456
Kết quả 101 đến 114 của 114

Chủ đề: Tìm chút bình an trong tâm, và những ngày mai còn có...

  1. #101
    Thành Viên Chính Thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    121
    Cảm ơn
    13
    Được cảm ơn: 4 lần
    Trích dẫn Gửi bởi ducanh25 Xem bài viết
    em rất đồng cảm và chia sẽ nổi buồn này với anh ... và em được nghe đâu nếu mình uống arv đúng giờ đúng quy định thì 1 2 năm sau lượng virut xuống mức thấp nhất khi đó mình có thể sinh con ra ko bị dính H .. liệu đó có phải sự thật ko ạ .
    Khi lập gia đình, muốn có bé thì nhờ hướng dẫn của bác sĩ. Vẫn tốt đẹp cả.

  2. #102
    Thành Viên Chính Thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    121
    Cảm ơn
    13
    Được cảm ơn: 4 lần

    Vì sao thế?

    Vì sao lại có cảm giác này, bực bội ngột ngạt đến vậy. Có thể bụp bất cứ ai. Thật sự cảm thấy bí bách. Thấy cũng tức cười cho bản thân. Đời mà...

    Hãy hỏi những điều có ích, nếu đã sợ thì đừng làm. Và đừng lảm nhảm những câu hỏi gây tức cười người khác. Vui vẻ gì khi bao con người mang nỗi buồn, mà bản thân lại chọc ngoáy điều đó. Hài hước quá!

  3. #103
    Thành Viên Chính Thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    121
    Cảm ơn
    13
    Được cảm ơn: 4 lần

    Cô đơn dễ chịu không?

    Nói thế nào để rõ đây? Thật ra là do bản thân lựa chọn. Trên tinh thần tự nguyện mọi việc đều rất ổn thoả. Nhưng một ngày cô đơn là sự bắt buộc, con người ta lại khao khát hạnh phúc lứa đôi đến lạ. Đúng vậy, thật sự rất khó chịu. Vì đây là lúc cần người hiểu san sẽ, quan tâm... nhưng chỉ có thể lẳng lặng giấu giếm đi. Vì ngại ánh mắt đời. Đôi lúc muốn sống 1 cách buôn thả, để phó mặc cuộc đời, về đâu cũng được. Nhưng tận thâm tâm vẫn mong 1 ngày ra đi với 1 cơ thể sạch sẽ trở lại. Hoặc dã sẽ 1 lần yêu đương đúng nghĩa. Cảm xúc tự nguyện, không phải hối hả tìm kiếm và trở thành 1 cuộc tình chống qua. Mạnh mẽ mấy, cũng có lúc muốn dựa dẫm, 1 chút yếu đuối có sao đâu. Nếu một ngày mai mắn tìm được nhau, người ơi, đừng vội vàng lướt qua. Hãy bắt đầu câu chuyện như 2 người bạn...

    Thật ra nếu muốn vẫn có thể có những buổi tụ tập bạn bè rôm rả trò chuyện. Nhưng sự ái ngại chính mình, là rào cản bước chân. Tự chôn mình vào 1 góc tối cuộc đời. Trong quạnh quẽ, và cảm nhận sự cô đơn.

  4. #104
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    21-06-2018
    Giới tính
    Nữ
    Bài viết
    8
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 0 lần
    đọc những lời tâm trạng của cậu vào một buổi chiều hoàng hôn tắt nắng ...tôi dường như thấy mình trong đó , trái tim nhỏ lệ và đã ko thể cầm đc tiéng khóc nấc một mình ...tôi cũng vậy ,dù đã 1 năm trôi qua từ lúc biết sự thật đó cho tới nay không ngày nào mà tôi quên đi điều đó , dù vẫn phải sống , tươi cười và duy trì trách nhiệm của mình .1 năm nay tôi ko uống thuốc vì tác dụng phụ ,vì cả cd4 của tôi còn cao như bình thường hơn 900 ...tôi vẫn đợi chờ điều kỳ diệu sẽ đến với mình ...cô đơn và tự cô lập mình trong thế giới đầy tiếng cười và cs nhộn nhịp ngoài kia .tôi muốn kết bạn với cậu là vì tôi tin mình là người từng trải ,bởi trái tim tôi có vô vàn vết thương sâu sắc mới cũ đủ cả ,tôi luôn phát huy tốt nhất trong vai trò là người bên ngoài khách quan ....bạn có tin ko ? tôi là người có một tâm hồn đẹp . a hi hi .kb zalo 0968165045

  5. #105
    Thành Viên Chính Thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    121
    Cảm ơn
    13
    Được cảm ơn: 4 lần

    Ngày mưa!

    Mưa có thể trôi đi những muộn phiền, hay rột rửa một con người bệnh tật? Cuộc sống chỉ toàn những câu hỏi, mà câu trả lời chẳng biết nơi đâu... và giá như sẽ không bao giờ hiện hữu. Tự dối lòng, tự trấn an. Tự buồn tự vui, lo lắng và sợ sệt. Những yếu đuối của một con người. Vốn bình thường như bao người, nay đã khác thường như mất đi cái quyền sống chân chính. Có ai nghĩ rằng, một ngày nhìn những tấm gương mình từng cảm thương, tiếc thay, buồn cho họ... lại vận vào cái vận mệnh của mình. Rồi ai sẽ tiếc thương, cảm thông và thấu hiểu. Tôi đã mơ về một ngày lành lặn...một giấc mơ.

  6. #106
    Thành Viên Chính Thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    121
    Cảm ơn
    13
    Được cảm ơn: 4 lần

    Một ngày nữa trôi qua...

    Ngày lại ngày qua rất nhanh, chẳng chờ, chẳng đợi và cũng chẳng có cơ hội để quay trở lại ban đầu. Và tôi đang viết tiếp cái cuộc đời nhạt nhẽo, trôi dần trong vô định. Cố cười nói như thể ừ mình không sao, chẳng có gì đâu. Nhưng thật ra, mình rất ư là lạc lõng. Muộn phiền nhiều thì 1 vài cái stt được đăng lên. Sau đó sẽ xoá đi dần. Chẳng còn than vãn, chẳng muốn trò chuyện nhiều. Ngay cả với những người đồng cảnh ngộ. Tự hỏi, có lẽ đã trở nên tự ti, tự kỉ và trầm cảm. Một ngày trôi qua trong lo sợ, và thấy hèn nhát. Vì càng ngày càng lún sâu, mà không trở mình dậy nổi. Ta nợ cuộc đời ta một lời xin lỗi, vì đã chẳng thể hết mình trong thế giới đầy màu sắc. Tuổi trẻ là những ngày ta nép mình vào khuôn khổ, sợ điều tiếng cho gia đình, sợ là câu chuyện trên mâm cơm, chén rượu. Lớn 1 chút gieo cho mình một ngày mai tươi đẹp. Rồi quần quật với cơm áo gạo tiền, nhìn lại tuổi trẻ ta nhạt đủ điều. Ta yêu, cho 1 tình yêu thật đẹp. Ta chỉ nói với lòng, 1 lần ta yêu để trong đời ta 1 lần có được khoảnh khắc như bao người. Dù ta biết, ta quen với đơn độc. Cuộc đời vận ta như thế... nhưng khoảnh khắc ta mong muốn chẳng được bao lâu, và đánh đổi là cả 1 trời u tối. Có lẽ cuộc đời đã quá ưu ái ta chăng? Đôi lúc ta tự hỏi, những con người kia, họ đáng hơn ta...ta tự nghĩ vậy...nhưng có lẽ nghiệp duyên họ không nặng nề như ta. Và ta đáng chịu điều này. Ta đã nhiều lúc dối lòng, và cố tỏ ra mạnh mẽ...chỉ là cố thôi!

  7. #107
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    21-12-2018
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài viết
    33
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 2 lần
    Dẫu biết mọi người sẽ có chung một điểm kết, nhưng hành trình đi đến điểm kết sao nghiệt ngã đến thế? Nhiều lúc cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng rồi nước mắt lại tứa ra lúc nào không hay. Vẫn suy nghĩ đó, ba mẹ trao ta một cơ thể hoàn chỉnh vậy mà ta lại huỷ hoại nó trong 5 phút u mê, ba mẹ ngậm đắng nuốt cay để ta bằng bạn bằng bè ra đời kiêms cơm vậy mà ta huỷ hoại nó trong hoan lạc.
    Bỗng nhiên ta thấy có lỗi với họ ghê gớm để không đủ can đảm chạy đến điểm kết nhanh hơn, nhưng ta mệt mỏi khi không thể giãi bày cùng ai. Nói với bạn bè, họ thông cảm rồi từ từ lẩn tránh ta... Nói với bác sĩ có chuyên môn, họ còn quỹ thởi gian cho bệnh nhân khác... Nới với mẹ, làm sẽ mẹ có thể gánh nổi đau đớn này... Vì không ther nói ra nên ta cứ luẩn quẩn lúc khóc, lúc cười. Cười vì ông trời vẫn cho ta lành lặn để tiếp tục sống, khóc cho một kiếp người ngu dại.

  8. #108
    Thành Viên Chính Thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    121
    Cảm ơn
    13
    Được cảm ơn: 4 lần
    Trích dẫn Gửi bởi hyvong811 Xem bài viết
    Dẫu biết mọi người sẽ có chung một điểm kết, nhưng hành trình đi đến điểm kết sao nghiệt ngã đến thế? Nhiều lúc cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng rồi nước mắt lại tứa ra lúc nào không hay. Vẫn suy nghĩ đó, ba mẹ trao ta một cơ thể hoàn chỉnh vậy mà ta lại huỷ hoại nó trong 5 phút u mê, ba mẹ ngậm đắng nuốt cay để ta bằng bạn bằng bè ra đời kiêms cơm vậy mà ta huỷ hoại nó trong hoan lạc.
    Bỗng nhiên ta thấy có lỗi với họ ghê gớm để không đủ can đảm chạy đến điểm kết nhanh hơn, nhưng ta mệt mỏi khi không thể giãi bày cùng ai. Nói với bạn bè, họ thông cảm rồi từ từ lẩn tránh ta... Nói với bác sĩ có chuyên môn, họ còn quỹ thởi gian cho bệnh nhân khác... Nới với mẹ, làm sẽ mẹ có thể gánh nổi đau đớn này... Vì không ther nói ra nên ta cứ luẩn quẩn lúc khóc, lúc cười. Cười vì ông trời vẫn cho ta lành lặn để tiếp tục sống, khóc cho một kiếp người ngu dại.
    Buồn chút thôi, yếu lòng chút thôi. Rồi mạnh mẽ mà sống tiếp. Cố gắng!

  9. #109
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    21-12-2018
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài viết
    33
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 2 lần
    Hôm nay tự thưởng cho mình một buổi thức khuya nghe tiếng mưa tí tách, một âm thanh vô cùng dễ chịu. Cảm giác nhìn mưa rưa nhiều khi thấy bình yên đến lạ. Ta muốn kéo dài dây phút này thật lâu, thật lâu, vì ngày mai, ngày kia không biết chuyện gì tiếp tục sẽ đến. Trong lúc này, ta lục lại chính ta những nụ cười đẹp đẽ nhất của cuộc đời, khuôn mặt béo tròn, đáng yêu. Rồi ta chợt nhớ đã rất lâu rồi ta không cười, mà chỉ là những lo lắng. Ta muốn quên nó đi nhưng khi đồng hồ đổ chuông ta lại về với thực tại. Vì ta còn đang viết dở thanh xuân nên ta không nỡ buông, nhưng mà nó huỷ hoại thanh xuân ta. Ta không còn muốn soi gương nữa. Vì ta sợ đối diện với chính ta ở thực tại.
    Lúc này tiếng mưa sao mà dễ chịu vậy!

  10. #110
    Thành Viên Chính Thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    121
    Cảm ơn
    13
    Được cảm ơn: 4 lần
    Trích dẫn Gửi bởi hyvong811 Xem bài viết
    Hôm nay tự thưởng cho mình một buổi thức khuya nghe tiếng mưa tí tách, một âm thanh vô cùng dễ chịu. Cảm giác nhìn mưa rưa nhiều khi thấy bình yên đến lạ. Ta muốn kéo dài dây phút này thật lâu, thật lâu, vì ngày mai, ngày kia không biết chuyện gì tiếp tục sẽ đến. Trong lúc này, ta lục lại chính ta những nụ cười đẹp đẽ nhất của cuộc đời, khuôn mặt béo tròn, đáng yêu. Rồi ta chợt nhớ đã rất lâu rồi ta không cười, mà chỉ là những lo lắng. Ta muốn quên nó đi nhưng khi đồng hồ đổ chuông ta lại về với thực tại. Vì ta còn đang viết dở thanh xuân nên ta không nỡ buông, nhưng mà nó huỷ hoại thanh xuân ta. Ta không còn muốn soi gương nữa. Vì ta sợ đối diện với chính ta ở thực tại.
    Lúc này tiếng mưa sao mà dễ chịu vậy!
    Tìm được chút an yên trong lòng cũng đã rất may mắn rồi. Thật ra, chúng ta tự nhốt mình trong suy nghĩ, như chú chim bị nhốt trong lồng. Bí bách, ngột ngạt, muốn vỗ cánh bay mà khoảng trời không đủ rộng... cho đến khi ta tìm được lại tự do. Ta phải học cách sống với chiếc lồng, vui vẻ với những gì đang có...ngày mai, nếu ngày mai có thể đông đếm được, thì mọi việc có lẽ sẽ khác nhiều... mưa cũng tốt, giữa cái nóng oi bức, mưa sưởi mát con người, cái lạnh se se làm ta tỉnh táo hơn. Và đâu đó như cho ta nhiều thời gian hơn để hoài niệm...

  11. #111
    Thành Viên Chính Thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    121
    Cảm ơn
    13
    Được cảm ơn: 4 lần

    Viết cho những ngày vô định!!!

    Tâm trạng cứ rối bời, đi chẳng đặng ở chẳng xong. Phía trước sẽ là những gì? Sao hôm nay bồn chồn đến lạ. Mỗi nhà một hoàn cảnh. Chỉ là kẻ giấu đi, người bày tỏ. Người ta hay nói nhà dột bìm bịp kêu, nó đúng đến từng chút một....

  12. #112
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    21-12-2018
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài viết
    33
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 2 lần
    Một ngày đau đớn về mặt thể xác... Ta chỉ cầu nguyện nó sẽ là lần cuối, ổn rồi ko sao đâu.
    Nhưng ta cảm thấy nhơ nhuốc cho cái quá khứ của ta, về nhưng thứ ta mang trên người... vậy mà ta vẫn cứ nhận mình là dân trí thức. Vậy mà...
    Thôi vậy mà hay hay giá mà... có thay đổi được thực tại đâu. Cũng hết một ngày.

  13. #113
    Thành Viên Chính Thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    121
    Cảm ơn
    13
    Được cảm ơn: 4 lần

    Một ngày mưa buồn!

    Lạnh... đó là cảm giác của ngày hôm nay. Những giọt mưa cứ rơi, như thể muốn cuốn trôi đi tất cả. Và làm mát cho đời. Nhưng tôi chỉ thấy bầu trời u ám, và cái lạnh đan xen. Tự hỏi cuộc đời trả vay, bao giờ tôi trả hết? Một mình, chơi vơi, và đầy lo lắng. Tôi là thế đó. Cuộc đời tôi là thế đó. Ngày xưa tôi rất thích đi, đi cho trọn thời tuổi trẻ. Hôm nay, tôi chỉ muốn bình dị với cuộc sống mỗi ngày...

  14. #114
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    21-12-2018
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài viết
    33
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 2 lần
    Ngày nào cũng vậy...cùng một suy nghĩ. Giống như một tù nhân ghịu án chung thân, liệu cải tạo tốt có được mãn hạn tù lhoong? Liệu thành tâm sám hối có đuợc xã hội đón nhận. Nhìn bầu trời ngoài kia nghĩ về thanh xuân, nhanh lắm. Chớp mắt cái là hết thanh xuân. Vậy mà thay vì một thanh xuân mơn mởn, ta lại tự chuốc sự khô héo bệnh tật.
    Nhiều khi muốn nhắm mắt ngủ thật sâu, nhưng lại sợ ko có cơ hội thức dậy.
    Thôi mong sao mọi thứ hãy nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng, đừng kết thúc đau đớn trên giường bệnh.
    coi như cái kiếp chung thân này là sự trả giá!!!

Trang 6 của 6 Đầu tiênĐầu tiên ... 456

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 3 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 3 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •