Trang 3 của 5 Đầu tiênĐầu tiên 12345 CuốiCuối
Kết quả 41 đến 60 của 94

Chủ đề: Tìm chút bình an trong tâm, và những ngày mai còn có...

  1. #41
    Thành Viên Chính Thức Cuocdoitrongmattoi's Avatar
    Ngày tham gia
    24-01-2017
    Giới tính
    Đồng Giới Nam
    Đến từ
    HCM
    Bài viết
    202
    Cảm ơn
    21
    Được cảm ơn: 21 lần
    Trích dẫn Gửi bởi Nhanqua Xem bài viết
    Cuộc đời thật lạ,

    Khi bản thân có không nắm giữ, tòm tèm, thích phở thích rau...để rồi than vãn...
    Khi ta bình thường như bao người, xung quanh ta chẳng có ai... khi ta bất ổn, họ cứ quấn lấy, như thể thử thách lòng kiên tri nhẫn nại... cuộc đời thật lạ...
    Mọi thứ có vẻ ổn nhưng cũng đầy bất ổn, vẫn lo lắng không ngừng, và cố gắng để đón nhận tất cả.

    Ta phải bắt đầu như thế nào?

    Một câu nói thắm đẫm: hình thức sáng láng, ưa nhìn, có dáng vóc thông minh, sao lại bất cẩn để mình như vậy??? Nghe thấy đau, chẳng biết phải trả lời, giải thích, hay kể như thế nào...vì cuối cùng cũng chẳng biết vì sao mình có... theo cái số đông người ta có, mình cũng cho mình 1 lý do như vậy, để trả lời câu hỏi mà bản thân mình cũng muốn biết đáp án...
    Xem đó là thử thách để mỗi ngày trôi qua mình càng vững vàng hơn. Bạn cũng như nhiều người khác và cả mình, sau mỗi một sai lầm hay biến cố nào đó đều có cảm giác tiếc nuối, tại sao mình như vậy, tại sao lúc đó mình làm thế, tại sao xảy ra với mình, sao lúc đó những điều tốt này k tới với tôi mà để khi tàn tạ thì cơ hội lại tới..v.v.vv nhiều cái tại sao, nhiều uất ức.
    Và cách của mình là không nghĩ gì cả, không nhớ quá khứ và không để ý ai ngoài bản thân mình, để bắt đầu lại từ đầu, mơ về 1 tương lai tốt đẹp đang chờ mình bước vào

  2. #42
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    12
    Được cảm ơn: 3 lần
    Trích dẫn Gửi bởi Cuocdoitrongmattoi Xem bài viết
    Xem đó là thử thách để mỗi ngày trôi qua mình càng vững vàng hơn. Bạn cũng như nhiều người khác và cả mình, sau mỗi một sai lầm hay biến cố nào đó đều có cảm giác tiếc nuối, tại sao mình như vậy, tại sao lúc đó mình làm thế, tại sao xảy ra với mình, sao lúc đó những điều tốt này k tới với tôi mà để khi tàn tạ thì cơ hội lại tới..v.v.vv nhiều cái tại sao, nhiều uất ức.
    Và cách của mình là không nghĩ gì cả, không nhớ quá khứ và không để ý ai ngoài bản thân mình, để bắt đầu lại từ đầu, mơ về 1 tương lai tốt đẹp đang chờ mình bước vào
    Có gì gọi là sai lầm, hay oán trách... mỗi thứ đều có nhân quả...tương lai chỉ mong bình yên.

  3. #43
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    12
    Được cảm ơn: 3 lần

    Ngày 18.12.2018, lần đầu tìm nơi để tiếp nhận...

    Sáng nay, lần đầu tiên tìm đến địa chỉ được biết để xin tiếp nhận điều trị. Vâng, cảm tưởng sẽ được tiếp nhận để mình nhẹ nhàng hơn. Với sức khoẻ hiện tại, mình nghĩ mình sẽ nhanh khoẻ mạnh thật sự.

    Nghe người ta nói dân tỉnh về tỉnh sẽ được hỗ trợ dễ dàng hơn. Đâu ngờ rằng, nhận được câu trả lời huyện nào về huyện đó, sao đến đây xa vậy? Mình chỉ có thể nói: “dạ, người nhà em trùm khu vực em sống, làm sao về được chị. Cám ơn chị!”. Người ta có thể giữ bí mật cho người xa lạ, nhưng người thân ai dễ làm ngơ, biết đâu đó là những câu chuyện bên chén trà chén rượu. Ai cũng có cái khó, không thể oán trách ai. Vì thế, lặng lẽ đi về...tìm kiếm cơ hội khác...muốn được an toàn cho mọi người, nhưng lại chẳng giúp cho cơ hội!!!

  4. #44
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    28-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Hà nội
    Bài viết
    54
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 0 lần
    Trích dẫn Gửi bởi Nhanqua Xem bài viết
    Sáng nay, lần đầu tiên tìm đến địa chỉ được biết để xin tiếp nhận điều trị. Vâng, cảm tưởng sẽ được tiếp nhận để mình nhẹ nhàng hơn. Với sức khoẻ hiện tại, mình nghĩ mình sẽ nhanh khoẻ mạnh thật sự.

    Nghe người ta nói dân tỉnh về tỉnh sẽ được hỗ trợ dễ dàng hơn. Đâu ngờ rằng, nhận được câu trả lời huyện nào về huyện đó, sao đến đây xa vậy? Mình chỉ có thể nói: “dạ, người nhà em trùm khu vực em sống, làm sao về được chị. Cám ơn chị!”. Người ta có thể giữ bí mật cho người xa lạ, nhưng người thân ai dễ làm ngơ, biết đâu đó là những câu chuyện bên chén trà chén rượu. Ai cũng có cái khó, không thể oán trách ai. Vì thế, lặng lẽ đi về...tìm kiếm cơ hội khác...muốn được an toàn cho mọi người, nhưng lại chẳng giúp cho cơ hội!!!
    Nghe bạn nói mà mình thấy buồn quá. Cuộc sống sao lại khổ sở vậy. Cũng chỉ là căn bệnh nhưng vì sao nó làm cho mọi người điêu đứng xa lánh nhau

  5. #45
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    12
    Được cảm ơn: 3 lần
    Trích dẫn Gửi bởi Tat ca da muon roi Xem bài viết
    Nghe bạn nói mà mình thấy buồn quá. Cuộc sống sao lại khổ sở vậy. Cũng chỉ là căn bệnh nhưng vì sao nó làm cho mọi người điêu đứng xa lánh nhau
    Không nghĩ lại khó khăn đến vậy... có chút hụt hẵn, vì mình đang cố gắng cho cuộc sống của mình...

  6. #46
    Thành Viên Chính Thức Cuocdoitrongmattoi's Avatar
    Ngày tham gia
    24-01-2017
    Giới tính
    Đồng Giới Nam
    Đến từ
    HCM
    Bài viết
    202
    Cảm ơn
    21
    Được cảm ơn: 21 lần
    Trích dẫn Gửi bởi Nhanqua Xem bài viết
    Không nghĩ lại khó khăn đến vậy... có chút hụt hẵn, vì mình đang cố gắng cho cuộc sống của mình...
    Hiện tại sao rồi, vẫn chưa được hỗ trợ điều trị hay sao? Cần mình giúp k?có thể email cho mình cuocdoitrongmattoi@yahoo.com

  7. #47
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    02-12-2018
    Giới tính
    Nam
    Bài viết
    58
    Cảm ơn
    6
    Được cảm ơn 1 lần.
    Em có vài lời bon chen thế này, em chưa phải là người trong cuộc, nhưng em đã bị stress về H khá dài, và giờ vẫn chưa dứt. Em làm việc cũng liên quan đến ngành y, khi có có người mang H đến nhận thuốc, phải nói là gần như khó mà tránh khỏi ánh mắt của mọi người khi phòng khám thì gần như khám chung các bệnh, trên giấy thì thể hiện rõ icd bệnh từ phơi thanh toán đến đơn cấp thuốc, như thế thì còn gì là bí mật, rồi lịch sử khám chữa bệnh của BN gần như bị show ra. Em ko dám bàn thêm nhưng đó là những vấn đề em thấy nhứt nhối ko riêng gì về H, bệnh lý của bệnh nhân cần được giữ kín, nhưng cách quản lý nửa vời của các cụ trên thì...

  8. #48
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    12
    Được cảm ơn: 3 lần
    Trích dẫn Gửi bởi Cuocdoitrongmattoi Xem bài viết
    Hiện tại sao rồi, vẫn chưa được hỗ trợ điều trị hay sao? Cần mình giúp k?có thể email cho mình cuocdoitrongmattoi@yahoo.com


    Chưa bạn,

    Việc nhà chưa xong, nên không có nhiều thời gian để đi tìm nơi hỗ trợ. Cám ơn chia sẽ của bạn!
    Lần sửa cuối bởi Nhanqua, ngày 19-12-2018 lúc 17:14.

  9. #49
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    12
    Được cảm ơn: 3 lần
    Trích dẫn Gửi bởi Nopro Xem bài viết
    Em có vài lời bon chen thế này, em chưa phải là người trong cuộc, nhưng em đã bị stress về H khá dài, và giờ vẫn chưa dứt. Em làm việc cũng liên quan đến ngành y, khi có có người mang H đến nhận thuốc, phải nói là gần như khó mà tránh khỏi ánh mắt của mọi người khi phòng khám thì gần như khám chung các bệnh, trên giấy thì thể hiện rõ icd bệnh từ phơi thanh toán đến đơn cấp thuốc, như thế thì còn gì là bí mật, rồi lịch sử khám chữa bệnh của BN gần như bị show ra. Em ko dám bàn thêm nhưng đó là những vấn đề em thấy nhứt nhối ko riêng gì về H, bệnh lý của bệnh nhân cần được giữ kín, nhưng cách quản lý nửa vời của các cụ trên thì...

    Không phải sợ sự kỳ thị của xã hội, mà chính những người thân quen...có thể là họ tò mò sao mình lại ra đến nông nổi này, hay là sự lo lắng tương lai mình, cuộc sống mình ra sao? Trong khi mình không cần những điều tiếng đó. Người nhà mình cũng vậy. Không chết vì bệnh, mà chết vì lời vào lời ra...khi mà mình đang cố gắng để tốt hơn, mà mọi việc nó không như mình nghĩ. Bạn làm ngành y, bạn hiểu rõ, phòng tránh tốt.

  10. #50
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    12
    Được cảm ơn: 3 lần

    Ngày 19.12.2018, những ngày tôi còn có thể...

    Những ngày tôi còn có thể cười khóc, đau đớn hân hoan...

    Ngày mai vẫn cứ đến, mỗi ngày trôi qua tôi đều cố gắng vực dậy, để mạnh mẽ hơn về tinh thần, phần nào khoẻ mạnh thể xác...

    Cứ tưởng khoảng thời gian này là vô tận, nó dài nhất trong cuộc đời, chóng chọi với rất nhiều thứ mà bản thân hình như không thể nào phản kháng, chỉ có thể chấp nhận, chịu đựng và cố gắng.

    Không biết ngày mai sẽ thế nào, chỉ biết hôm nay phải cố gắng!

  11. #51
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    12
    Được cảm ơn: 3 lần

    Ngày 29.12.2018,...

    Hôm nay tròn 1 tháng nhận kết quả chính xác từ viện Pasteur. Cảm giác như nó dài vô tận, vì đã có quá nhiều việc xảy ra với chính mình và gia đình. Không nghĩ hôm nay mình có thể có được chút bình yên, thoải mái để hồi tưởng lại, dẫu rằng mọi thứ phía trước vẫn rất mơ hồ.

    Nhân quả mình vẫn luôn tin vào điều đó, nên vẫn cứ cố gắng trọn vẹn trong cuộc sống, từ lời nói suy nghĩ đến hành động. Nhưng nghiệp đã gieo tự kiếp nào, vẫn phải trả để gọi là công bằng. Những tình cảm đẹp hôm qua mình vẫn giữ, dù nó có làm mình ra sao đi nữa...mưa ngoài kia làm mình nhớ rất nhiều. Không hận không oán chỉ là nhớ... và biết rằng tình cảm khép lại từ giây phút ấy... bây giờ mới thật sự một mình một bước...

    Đâu đó những bài báo, những thông tin khơi lên niềm hy vọng, ao ước sống lành lặn bình thường về ngày mai, nó làm mình phấn chấn có niềm tin. Dẫu rằng mọi việc vẫn chờ thời gian trả lời.

    Và hôm nay sẽ là ngày thứ 3 mình say sỉn không vì rượu bia, thuốc lá... mà vì những viên thuốc đã đến tay. Nhìn nó mới thấy mình đang bệnh, say thật say, bước đi chệnh choạng... giấy phút ấy tôi đã tự cười cho chính mình rất nhiều, thật tự cười chính mình cười nụ cười khinh bỉ...bên ngoài vỏ bọc một con người đạo mạo, lịch sự, trau chuốt, ưa nhìn là 1 con bệnh không hơn không kém...bên ngoài sự bóng bẫy, vui tươi, tiếng nói ngọt ngào là 1 tâm hồn trống rỗng...quả thật đang TỒN TẠI, không phải là SỐNG...

    Đêm nay ta lại say,...

  12. #52
    Nhóm Cần Tư Vấn
    Ngày tham gia
    10-12-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Thanh hoa
    Bài viết
    81
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 0 lần
    Bạn ở an giang ak.mình ở long xuyên chia buồn nhé

  13. #53
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    21-12-2018
    Giới tính
    Đồng Giới Nam
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài viết
    24
    Cảm ơn
    16
    Được cảm ơn 1 lần.
    Trích dẫn Gửi bởi Nhanqua Xem bài viết
    Hôm nay tròn 1 tháng nhận kết quả chính xác từ viện Pasteur. Cảm giác như nó dài vô tận, vì đã có quá nhiều việc xảy ra với chính mình và gia đình. Không nghĩ hôm nay mình có thể có được chút bình yên, thoải mái để hồi tưởng lại, dẫu rằng mọi thứ phía trước vẫn rất mơ hồ.

    Nhân quả mình vẫn luôn tin vào điều đó, nên vẫn cứ cố gắng trọn vẹn trong cuộc sống, từ lời nói suy nghĩ đến hành động. Nhưng nghiệp đã gieo tự kiếp nào, vẫn phải trả để gọi là công bằng. Những tình cảm đẹp hôm qua mình vẫn giữ, dù nó có làm mình ra sao đi nữa...mưa ngoài kia làm mình nhớ rất nhiều. Không hận không oán chỉ là nhớ... và biết rằng tình cảm khép lại từ giây phút ấy... bây giờ mới thật sự một mình một bước...

    Đâu đó những bài báo, những thông tin khơi lên niềm hy vọng, ao ước sống lành lặn bình thường về ngày mai, nó làm mình phấn chấn có niềm tin. Dẫu rằng mọi việc vẫn chờ thời gian trả lời.

    Và hôm nay sẽ là ngày thứ 3 mình say sỉn không vì rượu bia, thuốc lá... mà vì những viên thuốc đã đến tay. Nhìn nó mới thấy mình đang bệnh, say thật say, bước đi chệnh choạng... giấy phút ấy tôi đã tự cười cho chính mình rất nhiều, thật tự cười chính mình cười nụ cười khinh bỉ...bên ngoài vỏ bọc một con người đạo mạo, lịch sự, trau chuốt, ưa nhìn là 1 con bệnh không hơn không kém...bên ngoài sự bóng bẫy, vui tươi, tiếng nói ngọt ngào là 1 tâm hồn trống rỗng...quả thật đang TỒN TẠI, không phải là SỐNG...

    Đêm nay ta lại say,...

    mình ko biết lý do của bạn là gì, nhưng hãy vui lên. Có rất nhiều người họ làm ngành y bác sĩ cũng vì tác nghiệp mà nhiễm H, bệnh H thực sự ko phải chấm hết, mà nó sẽ tạo cơ hội để bạn sống tốt hơn! Chúc bạn sức khỏe và niềm vui

  14. #54
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    27-06-2016
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp Hồ Chí Minh
    Bài viết
    38
    Cảm ơn
    23
    Được cảm ơn: 17 lần
    Trích dẫn Gửi bởi Nhanqua Xem bài viết
    Hôm nay tròn 1 tháng nhận kết quả chính xác từ viện Pasteur. Cảm giác như nó dài vô tận, vì đã có quá nhiều việc xảy ra với chính mình và gia đình. Không nghĩ hôm nay mình có thể có được chút bình yên, thoải mái để hồi tưởng lại, dẫu rằng mọi thứ phía trước vẫn rất mơ hồ.

    Nhân quả mình vẫn luôn tin vào điều đó, nên vẫn cứ cố gắng trọn vẹn trong cuộc sống, từ lời nói suy nghĩ đến hành động. Nhưng nghiệp đã gieo tự kiếp nào, vẫn phải trả để gọi là công bằng. Những tình cảm đẹp hôm qua mình vẫn giữ, dù nó có làm mình ra sao đi nữa...mưa ngoài kia làm mình nhớ rất nhiều. Không hận không oán chỉ là nhớ... và biết rằng tình cảm khép lại từ giây phút ấy... bây giờ mới thật sự một mình một bước...

    Đâu đó những bài báo, những thông tin khơi lên niềm hy vọng, ao ước sống lành lặn bình thường về ngày mai, nó làm mình phấn chấn có niềm tin. Dẫu rằng mọi việc vẫn chờ thời gian trả lời.

    Và hôm nay sẽ là ngày thứ 3 mình say sỉn không vì rượu bia, thuốc lá... mà vì những viên thuốc đã đến tay. Nhìn nó mới thấy mình đang bệnh, say thật say, bước đi chệnh choạng... giấy phút ấy tôi đã tự cười cho chính mình rất nhiều, thật tự cười chính mình cười nụ cười khinh bỉ...bên ngoài vỏ bọc một con người đạo mạo, lịch sự, trau chuốt, ưa nhìn là 1 con bệnh không hơn không kém...bên ngoài sự bóng bẫy, vui tươi, tiếng nói ngọt ngào là 1 tâm hồn trống rỗng...quả thật đang TỒN TẠI, không phải là SỐNG...

    Đêm nay ta lại say,...
    Hừm 1 tháng trải qua đủ nước mắt, đau đớn, tiếc nuối cho người thân yêu và rồi phải binh tâm trở lại sống tiếp, sống có mục đích, thay đổi bản thân tốt hơn trước là liệu pháp tích cực đấy. Ở đây ai có H cũng đã từng trải qua những ngày như bạn, không có khác biệt, không có bàn tay nâng đỡ ngoài sẻ chia thầm kín trên đây .... 1 mình vượt qua cũng là điều tất yếu, may mắn thì có bạn đồng hành khích lệ.
    Rồi sẽ là tháng đầu tiên trải qua với những viên thuốc... sức khoẻ dần hồi phục, những hy vọng về các chỉ số sức khoẻ... rồi 2 tháng.... rồi đều đặn 6 tháng , 1 năm xem CD4, tải lượng virus... rồi 1 năm qua cái vèo, 2 năm, 3 năm như tớ đây. Đến nay thì tớ thấy mình cũng bình thường, tối uống 1 viên sau tiếng báo thức. Sinh hoạt trở về như chưa có điều gì xảy ra. Chuyện có H giữ kín không phải vì mặc cảm mà vì sự thiếu hiểu biết của người xung quanh có thể giết cả tương lai.
    Bạn thương Mẹ, nhất là sau giờ phút suy nghĩ giữa sự sống và cái chết. Giờ thì cái chết không còn là cái gì đó ghê gớm. Một năm nữa sức khoẻ trở nên bình thường rồi hãy dành cho mẹ những gì quý giá nhất cuộc sống đem lại cho bạn.
    Đừng nghĩ tiêu cực lúc này vì những bệnh nhân như chúng ta đều sống khoẻ sau khi tiếp cận được thuốc và chờ đợi ngày được chữa trị tận căn, dứt khỏi cơn ác mộng này.

  15. Những thành viên đã cảm ơn Sói Hoang cho bài viết này:

    hyvong811 (30-12-2018)

  16. #55
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    12
    Được cảm ơn: 3 lần
    Trích dẫn Gửi bởi Sói Hoang Xem bài viết
    Hừm 1 tháng trải qua đủ nước mắt, đau đớn, tiếc nuối cho người thân yêu và rồi phải binh tâm trở lại sống tiếp, sống có mục đích, thay đổi bản thân tốt hơn trước là liệu pháp tích cực đấy. Ở đây ai có H cũng đã từng trải qua những ngày như bạn, không có khác biệt, không có bàn tay nâng đỡ ngoài sẻ chia thầm kín trên đây .... 1 mình vượt qua cũng là điều tất yếu, may mắn thì có bạn đồng hành khích lệ.
    Rồi sẽ là tháng đầu tiên trải qua với những viên thuốc... sức khoẻ dần hồi phục, những hy vọng về các chỉ số sức khoẻ... rồi 2 tháng.... rồi đều đặn 6 tháng , 1 năm xem CD4, tải lượng virus... rồi 1 năm qua cái vèo, 2 năm, 3 năm như tớ đây. Đến nay thì tớ thấy mình cũng bình thường, tối uống 1 viên sau tiếng báo thức. Sinh hoạt trở về như chưa có điều gì xảy ra. Chuyện có H giữ kín không phải vì mặc cảm mà vì sự thiếu hiểu biết của người xung quanh có thể giết cả tương lai.
    Bạn thương Mẹ, nhất là sau giờ phút suy nghĩ giữa sự sống và cái chết. Giờ thì cái chết không còn là cái gì đó ghê gớm. Một năm nữa sức khoẻ trở nên bình thường rồi hãy dành cho mẹ những gì quý giá nhất cuộc sống đem lại cho bạn.
    Đừng nghĩ tiêu cực lúc này vì những bệnh nhân như chúng ta đều sống khoẻ sau khi tiếp cận được thuốc và chờ đợi ngày được chữa trị tận căn, dứt khỏi cơn ác mộng này.

    Cám ơn bạn vì lời khuyên nhé! Do có nhiều việc đến cùng 1 lúc, bản thân mình gỡ rối từ từ, đôi lúc hơi hoang mang 1 xíu...

  17. #56
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    12
    Được cảm ơn: 3 lần

    Ngày 30.12.2018,...

    Một năm nữa lại sắp qua, cứ ngỡ năm nay sẽ có 1 cái tết thật xứng đáng. Đâu ngờ rằng mọi việc lại diễn ra theo chiều hướng như hiện tại.

    Hôm nay có vài việc làm bản thân phải lo lắng, buồn phiền.

    Cũng chỉ biết gửi gấm nỗi niềm nơi đây, ngoài ra đâu còn biết phải chia sẽ nơi đâu... ai sẽ hiểu, ai thấu cho mình...

  18. #57
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    12
    Được cảm ơn: 3 lần
    Trích dẫn Gửi bởi hyvong811 Xem bài viết
    mình ko biết lý do của bạn là gì, nhưng hãy vui lên. Có rất nhiều người họ làm ngành y bác sĩ cũng vì tác nghiệp mà nhiễm H, bệnh H thực sự ko phải chấm hết, mà nó sẽ tạo cơ hội để bạn sống tốt hơn! Chúc bạn sức khỏe và niềm vui

    Cám ơn sự động viên chia sẽ của bạn, hy vọng ở ngày mai!

  19. #58
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    12
    Được cảm ơn: 3 lần

    Ngày 3.1.2019...

    Cho đến ngày hôm nay mọi việc vẫn cứ như 1 giấc mơ hiện về.

    Khoảng thời gian trên xe để quay về cái ồn ào nhộn nhịp của SG hối hả, sao nó dài vô tận. Dài nhất từ trước đến nay...

    Hôm nay chợt nhớ lại cái khoảnh khắc ấy, khi vô tình nhìn thấy 02 mẹ con ấy dắt dìu nhau với hướng dẫn bác sĩ vì nguy cơ, tôi tự hỏi người mẹ ấy chắc lòng đau đến tê dại... tội, thật tội... và đâu ngờ rằng chính mình cũng là người mang bệnh.

    Đã cố gắng mạnh mẽ, hoặc dã là tỏ ra mạnh mẽ...nhưng sâu thẩm vẫn là 1 sự yếu đuối hèn nhát. Muốn trốn tránh, muốn từ bỏ, rời đi... chết có lẽ là điều dễ dàng nhất, chỉ có sống mới khó, thật khó...

    Khi là 1 người mang bệnh tâm trạng sẽ rất khác, nó không dễ chịu như người ta vẫn thấy... không còn là cái kỳ thị của người khác, mà là sự tự ti ở bản thân... thế mà, có những con người cứ mong muốn mình bệnh, đem cái sức khoẻ bản thân để đùa giỡn...làm 1 phép thử.

    Những ngày còn có cho mình sự kỳ vọng mong manh, đêm nay sao khó ngủ vô cùng...

  20. #59
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    12
    Được cảm ơn: 3 lần

    Ngày 13.01.2019...

    Viết tiếp cho những ngày không trọn vẹn...

    Hôm nay người bồn chồn lo lắng, cảm thấy mệt mỏi và chẳng tha thiết gì...đang tự tìm cho mình 1 cách suy nghĩ tích cực để không có cảm giác này...

    Thật sự mà nói bây giờ mỗi cái bệnh đến với mình đều là nỗi ám ảnh, hệ miễn dịch không như trước, hôm nay thấy bất an vô cùng... chợt bỗng muốn khóc thật to.

    Quả thật chết dễ sống mới khó. H không chết, chết vì lo sợ, vì tự ti, kì thị, chết vì bệnh tật khác...chết vì thiếu hiểu biết, trong khi mình đang sống trong thời đại này, truyền thông đầy đủ...nhưng vẫn không tự bảo vệ mình...danh nghĩa tình yêu nó vĩ đại quá... chỉ cầu mong bình an trong thời gian nữa, không thêm bệnh tật để có thể tròn cái trách nhiệm với gia đình...

    Có quá nhiều suy nghĩ mà chẳng thể nói rõ, chia sẽ, dồn nén... rất ngột ngạt, chỉ sợ mình không mạnh mẽ... càng ngày càng thấm thế này... vui vẻ hay không là ở lựa chọn, nhưng cách để mình vượt qua cần thời gian...

    Hôm nay tự hỏi mình sao thế này...

  21. #60
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    98
    Cảm ơn
    12
    Được cảm ơn: 3 lần

    Ngày 14.01.2019,

    Sáng nay mở mắt nhìn ra bên ngoài, những ánh nắng chói chang tươi sáng, mang nhiều hơi ấm, hy vọng, như hơi thở của bầu trời... hãy cố gắng lên, mọi thứ còn phía trước... như lời thì thầm, an ủi... hay là lời tự động viên nói với chính mình...

    Không dám ngoảnh đầu lại phía sau để nhìn, càng không dám xây quá nhiều mộng ước trước mắt... vẫn 1 cảm giác nghèn nghẹn ở tim, có những lúc cần dựa dẫm và cần người chia sẽ... nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể là tự mình vượt qua...

    Tôi muốn cười, cười nhiều và thật tươi... sao nụ cười cứ méo mó đến vậy?
    Chắc cũng nhiều bạn sợ như tôi, sợ cái mùi bệnh viện, sợ cái nhìn thiếu thiện cảm... chẳng còn đủ tự tin để bước vào...

    Nữa cuộc đời tôi đã sống trầm lắng, ấy mà đường đến đích đời người quá rộn ràng, đầy lo lắng. Chỉ 1 câu quan tâm, sao dạo này mầy ốm thế... cũng đủ nhạy cảm tự ti, khó ở trong người... những câu bông đùa giai đoạn cuối, sắp rồi...đâu ngờ hiển hiện lên bản thân... chỉ trong 30 ngày nhận 2 kết quả trái ngược nhau, với những tâm trạng khác nhau... và sau đó là chuỗi ngày vô định... gần 20 ngày với gần 20 viên thuốc cho vào người, thật ư? Mình đã làm điều tồi tệ thế ư? Và rồi, có những khi mình thu mình lại bất chợt, co ro, cuộn tròn người lại như thế... đừng đừng đụng vào tôi, 1 điều ghê sợ, tởm lợm... nhưng rồi bất giác vùng người dậy, tôi vẫn sống, phải sống, dù có thế nào đi nữa... bao nhiêu cái bệnh kia sẽ không là gì, khi tôi đã không ngần ngại với H nữa... sống mạnh mẽ, khát khao, chờ đợi... như 1 điều gì đó cứu rỗi linh hồn... những cuộc trò chuyện với những con người chung số phận, sự đồng cảm hay bao biện... và rồi cũng chẳng cần chi nữa... hoá ra khó ai có thể ôm khư khư giữ trong lòng mình những câu chuyện, dù chỉ của riêng mình. Một điều tệ hại... cần chia sẽ, cần an ủi... yếu đưối đến thế là cùng...tôi 1 con người trãi qua nhiều trường lớp, 1 con người đủ mạnh sao lại thế này? ... tôi của những ngày với rất nhiều cung bậc cảm xúc!

Trang 3 của 5 Đầu tiênĐầu tiên 12345 CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •