Trang 3 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123
Kết quả 41 đến 50 của 50

Chủ đề: Một đoạn đường ngỡ rất lâu...

  1. #41
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    05-05-2020
    Giới tính
    Nữ
    Đến từ
    Hà nội
    Bài viết
    18
    Cảm ơn
    13
    Được cảm ơn: 0 lần
    Chào bạn. mình cũng thường xuyên đọc bài của bạn vì thấy nó đúng với tâm trạng của tất cả mọi người khi có con virut này. mình thì cũng có quan hệ với 1 số bạn nam nhưng may mắn hơn là đi xét nghiệm không bị + tính. Có lẽ đây là điều may mắn hơn bạn. Cố gắng lên bạn nhé. Vì H giờ cũng chỉ là căn bệnh mãn tính thôi . Cố lên !
    Nếu buồn thì đây cũng là nơi chia sẻ tâm tư của bạn mà. Hãy cứ viết thật nhiều nếu buồn nhé

  2. #42
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    106
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 39 lần
    Trích dẫn Gửi bởi sadlove Xem bài viết
    Cố gắng lên bạn nhé. Hãy luôn tin rằng với sự tiến bộ của y học, một ngày nào đó sẽ có thuốc trị dứt điểm bệnh này.
    Cũng trông mong có ngày như vậy, và nó đến sớm 1 chút. Nhưng câu trả lời vẫn là thời gian, mà thời gian không biết đến bao giờ...

  3. Có 2 người đã cảm ơn Nhanqua cho bài viết bổ ích này:

    Hoangha111 (20-05-2020),sadlove (06-05-2020)

  4. #43
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    106
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 39 lần
    Đọc đâu đó vòng đời của một người mang dòng máu quý tộc... nhận kết quả - không chấp nhận sự thật - suy nghĩ, truy tìm nguyên nhân - cay cú - giá như nếu như - ... mình có bao nhiêu điều trong đó? À, giá như nếu như... giá như sống cuộc đời cô độc như ước nguyện ban đầu... thì mệnh đề có lẽ đã không như vây giờ.

    Bước ra ánh sáng, nhờ vã sự giúp đỡ... nhưng hầu như mọi sự giúp đỡ đều bắt nguồn từ việc muốn gắn kết, nhưng làm sao để nói với họ rằng mình đã không còn như trước, vẫn lành lặn thể xác, nhưng khiếm khuyết tâm hồn, và một nguồn máu xa xỉ... làm sao để họ hiểu. Người ta chỉ thấy được phần chóp của tảng băng nổi trên mặt biển, mà quên rằng tận sâu dưới đó có những gì?

  5. Có 2 người đã cảm ơn Nhanqua cho bài viết bổ ích này:

    Hoangha111 (20-05-2020),sadlove (06-05-2020)

  6. #44
    Thành Viên Mới sadlove's Avatar
    Ngày tham gia
    23-02-2015
    Giới tính
    Khác
    Bài viết
    25
    Cảm ơn
    70
    Được cảm ơn: 11 lần
    Hãy uống thuốc đều đặn và giữ gìn sức khỏe. Ở đâu đó trong kiếp sống vô thường này vẫn còn có người lo lắng và quan tâm đến bạn rất nhiều. Đừng chán nản và bi quan, cũng đừng tuyệt vọng. Đừng nói gì cho thế giới bên ngoài biết cả, cứ âm thầm mà sống, làm việc và cống hiến... có thể ko thay đổi dc hiện tại nhưng cũng góp phần tạo ra những thuận duyên, giảm bớt những khó khăn trong kiếp nạn này. Có lẽ mọi lời cầu chúc lúc này cũng đều là xa xỉ, nhưng cũng mong bạn luôn sống thật tốt và thật khỏe, hãy luôn vững tin vào một ngày mai tươi đẹp sẽ đến rất gần.
    Lần sửa cuối bởi sadlove, ngày 07-05-2020 lúc 13:41.

  7. #45
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    106
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 39 lần
    Sắp đến giờ ngậm kẹo... viên thứ mấy cũng không rõ, không đong đếm bao giờ... cứ đến hẹn là ngậm thôi. :)

    Bí mật, đã là bí mật thì vốn dĩ chẳng trông mong một ai biết đến.

    Cái gọi là bảo mật đôi khi chỉ là nói vui thôi... thời gian trước khi đứa em đi ký giấy tờ, một anh cán bộ ấp hỏi: anh em khoẻ chưa? bẵng đi một thời gian, gặp lại anh ấy... anh ấy đổi câu hỏi: em hết bệnh chưa? thế đấy, bảo mật đấy... chỉ kịp mở miệng cười trừ cho qua... bệnh này khi nào mới hết, hỏi cao cơ quá...chắc cả làng cả xóm biết tổng hết rồi...:)). Cảm thấy mỉa mai thay...

    Hôm nay không có gì đặc biệt, không đến nỗi buồn phiền... chỉ là có những câu hỏi không muốn nghe, người không muốn gặp.

    Tầm nhã tơ, người trả nghiệp... hy vọng ở một tương lai nào đó, mình sẽ được bình an, không nợ không vay...

    Nhà là nơi để về, nhưng cũng nhiều lúc lắm nỗi ngọt ngạt không nói thành lời. Bước chân đi thì quyến luyến và nhiều lo lắng...quy luật bù trừ của thế giới, có được có mất... không ai mà có tất cả. Cũng hiểu, nhưng chưa làm được...

    Tự động viên mình, cố gắng lên, tìm cho mình mọit công việc sang hèn mặc kệ, để tìm niềm vui mới... để có cái khởi đầu lại... ngưỡng cửa đời người lại trở lại với 02 bàn tay trắng, cảm giác nó còn tệ hại hơn thuở mới 19, đôi mươi... ước nguyện ở một ngày mai tốt hơn..

  8. Có 2 người đã cảm ơn Nhanqua cho bài viết bổ ích này:

    Hoangha111 (15-05-2020),sadlove (07-05-2020)

  9. #46
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    106
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 39 lần
    Sau những ngày nắng nóng, nay trời đã bắt đầu ướt át với những cơn mưa nhẹ.

    Thời gian đúng là không chờ đợi ai bao giờ. Lại sắp đến ngày nhận kẹo nữa rồi :)... công việc vẫn chưa thấy đâu. Bắt đầu lại bao giờ cũng khó khăn, đặc biệt ở cái lứa giao thời... không quá cũ, nhưng cũng không gọi là mới.

    Gần đây cứ hay bùi ngùi về những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, những mong lung cuộc đời...

    Không có gì đáng sợ hơn là nỗi sợ hãi trong lòng, vì nó sợ nên mọi thứ điều rất khó tả.

    Có những phút nó rất năng nổ, sẵn sàng chiến, và không ngần ngại để quay lại... nhưng cứ đợi chờ làm nó dần mụ mị đi, những ngày tháng thả trôi.

    Ngoài kia có bao mảnh đời bất hạnh, có thể gọi là cùng cực của đời người... mình có muốn mình như vậy? nó tự hỏi?

    Hy vọng một ngày không xa, nó có thể trở mình và làm lại tất cả.

    Hôm qua bỗng dưng nó nhớ về những ngày xưa cũ rất nhiều, những mảnh ghép không hơn kém, có chi tiết rõ ràng, cũng lắm việc mơ màng như người nằm mộng. À, người ta bảo nghiệp đã gieo thì phải gánh, trả xong rồi mới lòng nhẹ thân an... có những món nợ trả được, trả hết... còn như mình phải chăng là trả cả quãng đời còn lại, trong day dứt, muộn phiền và bệnh tật :).

    Hôm nay thấy cô đơn, không còn ai để có thể chia sẽ...

  10. Có 2 người đã cảm ơn Nhanqua cho bài viết bổ ích này:

    Hoangha111 (20-05-2020),sadlove (19-05-2020)

  11. #47
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    106
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 39 lần
    Sài Gòn, một chiều mưa không dứt. Có chút lạnh, và cô đơn. Tâm tình bỗng nhiều hơn mọi hôm. Nó đã cố gắng bắt đầu lại, một công việc với mức lương thấp nhất nó từng có. Nó nhủ lòng, nó cần tìm lại nó của những ngày liều lĩnh, không biết sợ, không ngại việc chi... chỉ làm và làm...Nó cần một sự thúc đẩy, một bàn đạp để nó trở về. Hy vọng, nó sẽ thấy ổn.

    Gần đây nó quên, nó quên rằng nó bệnh... ít ra không nhớ cả ngày. Thế cũng là 1 tín hiệu tốt. Nó không nghĩ quá nhiều về ngày mai, đơn giản nó chỉ cố gắng hưởng thụ cảm giác thoải mái hiện tại. Cái cảm giác an yên trong lòng, nó đang thực sự như vậy. Có lẽ nó trong mắt 1 số người là người không ý chí, nhưng thật sự giờ thứ nó cần đơn giản hơn bao giờ hết... nó không còn quan trọng việc phải bay cao bay xa, và hò hét trên bao người. Sống chậm lại, từ từ bước đi, không vội vàng, không gì gấp gáp.

    Không ai đánh nhưng nó tự khai với vài người bạn, về việc nó đã trãi qua... nó cảm thấy không cần giấu giếm họ. Vì đó hơn cả gia đình... lạ thay, có lẽ nó dần buông được, bởi nó thốt ra 1 cách rất nhẹ nhàng mà chẳng mải mại e ngại. Nó thay đổi thật rồi.

    Nó cơ bản vẫn giữ được cái vẻ ngoài tạm ổn, và cũng có được vài sự quan tâm. Nhưng tiếc thay, cuộc đời rẽ ngang hướng khác. Nó đã có lựa chọn cho riêng mình. Nó thấy nhẹ lòng.

    Nó vẫn còn may mắn, vì nó còn tồn tại, tuy khó khăn... nhưng vẫn có thể làm điều có ích. Hơn những số phận không may, ra đi với tuổi đời rất trẻ... dù với cách này hay cách khác. Nó thấm thía nhiều hơn qua những rối ren cuộc sống, và những thăng trầm đã qua. Nó hy vọng sự bình an, cho nó, cho gia đình và cho những điều thân thuộc bên nó.

  12. Có 2 người đã cảm ơn Nhanqua cho bài viết bổ ích này:

    Hoangha111 (15-06-2020),sadlove (15-06-2020)

  13. #48
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    106
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 39 lần
    Lại trở về với mảnh đất sg hoa lệ, đầy kỷ niệm và cũng không ít buồn đau. Trở lại với 01 tâm trạng khác hơn, chẳng hứng khởi như những ngày trẻ dại. Nằm đây, nhớ về những ngày đầu tiên ấy. Một chút nhớ nhà, một chút hân hoan... mon men khắp phố phường với cái nắng cháy da. Những lần đi ngược con đường mà dửng dưng không hề hay biết, bao ánh mắt đổ dồn... rất nhiều những hình ảnh ngày đó hiện ra... và những giấc mơ lớn lao không đong đếm được của tuổi trẻ. Hôm nay chỉ còn là mùa nhớ, và những khát khao ấy đã lùi vào dĩ vãng. Chỉ đơn giản là đang tìm 1 chút an trong lòng, và 1 khởi đầu lại... qua ngần ấy năm, nhìn lại là cả 1 nỗi cô đơn mênh mông rộng lớn. Chẳng có ai bên cạnh, đủ để hiểu chia sẽ những tâm tình. Dần dà bản thân cũng tự tập cho mình gói gém những tâm tư, không buồn nói ra, cứ giấu giếm cho riêng mình. Ngày mai... hy vọng mọi điều suôn sẽ!

  14. Những thành viên đã cảm ơn Nhanqua cho bài viết này:

    Hoangha111 (21-06-2020)

  15. #49
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    106
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 39 lần
    Hôm nay có khá nhiều cảm xúc tiêu cực, và bản thân cực dễ quạo quọ... và như thể sẵn sàng chiến với bất cứ ai.
    Bạn cần 1 chút tĩnh lặng để bạn được trở lại là bạn. Bạn đang cảm thấy mon men những điều buồn tẻ!!!

  16. #50
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    106
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 39 lần
    Hôm nay chẳng biết phải viết gì, nói gì...vì trong đầu là những mông lung vô định. chỉ muốn viết gì đó, cho qua ngày tháng. Cho cảm giác được chia sẽ. Bỗng dưng thèm cái cảm giác có người bên cạnh, để tưởng nhớ lại cái hơi ấm bao ngày đã lãng quên. Nhưng thân thể đã khác, dòng máu đã khác... không còn tự tin, và trông đợi vào những điều may mắn đến với mình.
    Dẫu biết là so với nhiều người bản thân còn may mắn hơn nhiều, nhưng những day dứt, và thụt lùi trong suy nghĩ đã kéo nó đi quá xa với hiện tại. Ngót ngét hơn 1 năm với đều đặn những viên kẹo cuối ngày... có nhiều lúc nó hy vọng và trông mong vào những điều kì diệu, rằng nó và những người như nó sẽ hết. Nhưng nó chỉ là thỉnh thoảng. Hôm qua nó đọc được câu nói, nếu không chết được thì phải sống tốt hơn, ít ra là trong suy nghĩ. Nó sẽ cố gắng!
    Công việc không được như ý, không phù hợp. Nhưng nó lại không dám buông, vì hiện tại có việc để làm đã là hạnh phúc hơn nhiều người. Nhưng tâm tính nó đang xấu đi từng ngày...

  17. Những thành viên đã cảm ơn Nhanqua cho bài viết này:

    Hoangha111 (Hôm qua)

Trang 3 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •