Trang 1 của 3 123 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 20 của 51

Chủ đề: Một đoạn đường ngỡ rất lâu...

  1. #1
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    107
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 42 lần

    Một đoạn đường ngỡ rất lâu...

    Gần 01 năm kể từ ngày hôm ấy, bao nỗi niềm chất chứa. Không biết tỏ cùng ai, chỉ cặm cụi mà gõ những câu chữ vô hồn gọi là than thở, trút bao nỗi niềm. Một khoảng thời gian ngắn mà dường như nó dài vô tận. Có những việc càng muốn lẫn tránh nó lại càng hiện hữu, nên cần đối diện vẫn phải đối diện mà thôi. Bắt đầu ngày hôm ấy, tinh thần không còn, và cái ngày mai của bản thân chỉ là khi mở mắt nhìn cảnh vật xung quanh đầu ngày. Không khái niệm mục tiêu, việc cần làm. Mà có lẽ trong đời đó là cái đau khổ nhất của con người. Sống một cách vật vờ. Loáng thoáng nghe đâu đó những câu chuyện về bệnh, không ai khều mà nhột, như tự bản thân đang chọt lét mình vậy.

    Những chia sẽ ngày trước mình đã khép lại. Mình nghĩ phải tự tập cho mình một cách gói gém suy nghĩ, chịu đựng và tìm cho mình hướng đi. Nhưng hôm nay có những nỗi buồn không tên. Mà chắc có lẽ chỉ ở đây mình mới nói thành lời. Hy vọng những câu chữ không gắn kết này nó làm vơi đi cái phiền muộn trong đầu. Cái mình sợ là hoà nhập trở lại, bản thân mình giờ lại rất ngại ngùng khi đến 1 nơi nào đó đông đúc. Và phải làm thế nào để bắt đầu công việc mới?


    Mình thu mình lại, không còn bạn bè thân thiết. Không còn ai bên cạnh, vì một chút tự ti, và mũi lòng cá nhân. Họ đều hạnh phúc, có gia đình, có tiếng khóc cười của trẻ thơ... còn thành tựu mình có được sau bao năm ròng rã ở Sài Gòn là một người mang dòng máu quí tộc, nó hơn cả một nỗi sợ bệnh tật thông thường của con người là kì thị, suy diễn về cái cách mình rước bệnh vào người. Và cái thành tựu trắng tay, tất tã tìm việc. Ôi cái cảm xúc lúc này, như cơn bão nơi kia...

  2. Những thành viên đã cảm ơn Nhanqua cho bài viết này:

    sadlove (17-02-2020)

  3. #2
    Thành Viên Mới không quan tâm's Avatar
    Ngày tham gia
    10-01-2016
    Giới tính
    Nữ
    Đến từ
    TP.HCM
    Bài viết
    74
    Cảm ơn
    5
    Được cảm ơn: 10 lần
    Cứ sống vui vẻ là tâm sẽ an lạc... Riết rồi cũng nguôi ngoai. Mình đã làm được thì hy vọng bạn cũng làm được nếu bạn thấy buồn hay cần nói chuyện thì nhắn tin mình nhé.
    Lần sửa cuối bởi không quan tâm, ngày 20-12-2019 lúc 12:14.

  4. #3
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    107
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 42 lần
    01 năm kể từ ngày dừng lại. Và thật sự có 1 năm sống thật sự lạc trôi. Mà chính xác hơn là tồn tại chứ không phải là sống. Chật vật để trở lại với cuộc sống vốn có. Nếu ngày đó cứ cố gắng, cứ bường mãi thì có lẽ hôm nay đã không còn có thể ngồi đây mà viết lên những dòng này. Có lẽ thế giới bên kia đã âm thầm chào đón, và bản thân ra đi cũng không biết nguyên nhân gì. Có lẽ cũng là 1 sự may mắn còn sót lại. Dù khó khăn nhưng cũng sẽ cố để bắt đầu lại, thực hiện nốt những điều dang dở cần làm. Chạy đua với thời gian để hoàn thành những deadline cuộc đời. Rời Sài Gòn với bao nhiêu ám ảnh, muộn phiền. Cứ ngỡ sẽ không còn mải mai gì về chốn đó. Ấy vậy mà, những lúc này đây nhớ đến lạ lùng. Những con đường quen thuộc, những gốc đường quen ngày trước cứ lần lượt hiển hiện trong đầu. Một nỗi nhớ da diết, một cuộc sống tự do tự chủ. Thỉnh thoảng sẽ có những buổi tụ họp, với một ít hải sản, hoặc nồi lẩu dê đêm muộn. Hoặc tự kỉ hơn 1 chút 12h đêm bon bon đi xem suất chiếu phim cuối cùng của ngày. Một cuộc sống khá êm đẹp, vì một chút dở dang trong tình cảm. Thế mới gọi là cuộc đời trọn vẹn quá lại chẳng có điều thú vị. Và tự bản thân ngay từ lúc đầu cũng không kiên trì đến cùng với nhận định mình không phù hợp với chữ yêu thương. Nhưng vẫn cố mà theo đuổi trong phút chốc, để gọi là cái tuổi trẻ có cái nhớ về. Và trọn vẹn với cuộc sống cá nhân của mình. Nhưng có lẽ nếu kiên trì như lúc đầu thì hiện tại đã không phải chơi vơi nhai kẹo mỗi ngày, những ký ức trở nên day dứt. Không thiếu thốn mà quá dư thừa điều cần lưu giữ. Thành thật mà nói thấy ai khóc mình lại thấy ngưỡng mộ, lại thấy ghen tị. Vì hình như mình chẳng thể làm điều đó, dù là 1 mình đi nữa. Dù những lúc đau buồn, cùng cực như hiện tại...mình vẫn không thể khóc. Không thể khóc cho nhẹ đi cái cảm xúc chật vật trong tâm hồn. Bạn biết không mình sợ phải đến nơi đông đúc, sợ phải đứng gần những người xa lạ... vì mình đánh mất cái tự tin ngày trước. Đang lầm lũi và luôn có cái gì đó giấu giếm đó là cái điều kió khăn với mình. Những ngày trước mình rất trông mong vào những bài báo có thông tin gieo nhiều hy vọng. Nhưng đến hiện tại chỉ là cái liếc ngang. Vì có lẽ ngày đó là 1 ngày xa lắm. Và nếu ngày đó hiện hữu, có lẽ mình đã quá già để bắt đầu lại với sự hừng hực của tuổi trẻ. Còn hiện tại, mình đang ngủ quên. Ngủ cho quên!

  5. Những thành viên đã cảm ơn Nhanqua cho bài viết này:

    sadlove (28-04-2020)

  6. #4
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    107
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 42 lần
    https://news.zing.vn/bac-si-viet-nam...st1011112.html

    Rãnh là đi lụm lặt thông tin xem có gì mới không. :)).

    So với việc bệnh tật, thì bản thân tự buông xuôi, thả trôi theo dòng đời nó đáng sợ hơn. Nếu đã chọn sống thì phải là sống thực sự, làm những điều ý nghĩa, viết tiếp những điều dang dỡ. Dẫu biết rằng cuộc đời sang trang mới, khó khăn hơn, và day dứt nhiều hơn.

  7. #5
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    08-09-2019
    Giới tính
    Đồng Giới Nam
    Đến từ
    HCM
    Bài viết
    24
    Cảm ơn
    11
    Được cảm ơn: 4 lần
    Dù biết rằng mình sẽ có niềm tin sống với H đến khi mình già. Nhưng cuộc sống k còn vui vẻ như xưa nữa. Mọi thứ mình thấy hay mình làm cũng đều mang một nỗi niềm chán chường. Mình điều trị được hơn 2 tháng à. Nhưng mình bị đau đầu suốt, k biết td phụ của Inh hay là contrim?
    Nếu bạn đã trở lại sức khoẻ bình thường thì cố gắng lên bạn nhé. Mình sống k phải chỉ cho riêng mình mà còn vì mọi người xung quanh nữa!

  8. Những thành viên đã cảm ơn hyvongxanh1992 cho bài viết này:

    Nhanqua (09-11-2019)

  9. #6
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    107
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 42 lần
    Mình cả năm rồi, hôm nào ăn đồ béo là uống thuốc xong tầm 1h là cái đầu nó nặng trĩu, như say rượu. Có hôm thức sáng đêm không bị gì. Có hôm ngủ nữa đêm bật dậy không nổi :)). Nên bạn mới 2 tháng chưa có gì đâu kkk.
    Nói chứ ăn uống đủ chất vô sẽ đỡ, nhức đầu quá dùng thêm paradol giảm liền. Từ từ rồi quen. Cái này do cơ địa mỗi người đó, có người không bị gì, có người đủ thứ trên đời luôn.

  10. #7
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    107
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 42 lần
    Đêm là thánh địa của nỗi buồn, sự cô đơn...:). ngoài kia tiếng dế kêu, âm thanh cứ lanh lãnh vang lên. Như rót thêm vào lòng những tự sự, làm tăng thêm cái cảm giác chơi vơi. Nhiều lúc tự hỏi, bản thân mình đã vượt qua chưa, đã bắt đầu lại được chưa mà chia với sẽ. Thành thật mà nói là chưa, chưa hề nguôi ngoai khoảnh khắc nào. Phía trước cứ tăm tối như bầu trời đêm không ánh đèn, không trăng sao soi gọi. Những bước chân nhích dần rồi khựng lại, chẳng thể nào đi tiếp. Bất giác tự hỏi, tôi là ai? Đang tồn tại nơi này? Hôm nay trăng sáng, gọi sáng cả một vùng trời, nhưng tôi lại chẳng thể thấy được mình. Không thể thấy được mình.

  11. Những thành viên đã cảm ơn Nhanqua cho bài viết này:

    sadlove (28-04-2020)

  12. #8
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    107
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 42 lần
    Lại mất ngủ, thuốc tan nhanh vào người, cảm giác như nóng rang, có gì đó rung chuyển, chạy rần rần trên mặt. Hơi nặng đầu, hơi qua mắt 1 xíu. Nhưng vẫn không ngủ được. Ta cười cho cuộc đời ta đầy nham nhở, điều tiếng ngày càng nhiều. biết phải ra sao. Ôi ngày mai, những ngày mai còn lại... đến bao giờ những cảm giác này không còn nữa. 01 năm trôi qua, thoáng nhìn tưởng rằng yên lặng, bình an. Nhưng có giờ phút nào trong lòng không đầy giông bão. Ôi những điều tích cực còn lại trong tôi???

  13. Những thành viên đã cảm ơn Nhanqua cho bài viết này:

    sadlove (28-04-2020)

  14. #9
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    107
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 42 lần
    Còn đúng 1 tuần nữa là tròn 1 năm, ngày mà nó cầm trên tay kết quả xét nghiệm. Cái thời khắc mà nó hầu như có tất cả, một công việc ổn, một mức thu nhập khá tốt, một cuộc sống có lẽ rất đẹp đẽ sắp tới. Nhưng đó là khoảnh khắc bắt đầu của những chuỗi ngày rơi tự do, khá u uất trong lòng. Mà hầu như chẳng chia sẽ nào có thể vựt dậy, chỉ có thể tự bản thân mình lần mò leo lên. Mọi thứ bắt đầu lại từ con số 0. Đó là những kỷ niệm cũ đã qua, cái mà chẳng thể nào thay đổi giống như cái bệnh mà nó đang có, không hẹn ngày chữa khỏi. Nhưng có may mắn thay nó vẫn còn thời gian để làm lại, và nó sẽ bắt đầu lại. 01 năm qua đã đủ để nó trượt dài, chịu nhiều điều tiếng, và khó khăn... hơn 10 năm qua, lần đầu tiên nó được nghỉ dài như vậy, lần đầu tiên nó thấy tệ hại đến nỗi chẳng tạo ra được đồng nào. Sẽ là bài học để nó cố gắng hơn ở ngày mai.

  15. Những thành viên đã cảm ơn Nhanqua cho bài viết này:

    sadlove (29-04-2020)

  16. #10
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    107
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 42 lần
    Thi thoảng tôi vẫn nghe được câu nói: “Bắt đầu không khi nào là muộn, cố gắng sẽ thành công”. Nhưng trong tôi vẫn đọng lại vài dòng suy nghĩ. Rằng tôi còn có thể chăng? Một cái bắt đầu của tuổi giao thời, của ngưỡng cửa cuộc đời... và của những lần vấp ngã...

    Hôm nay tôi lẳng lặng vào xem những thông tin của nơi tôi từng gắn bó. Màu áo, nụ cười, sự vui vẻ, lẫn những lúc mệt mỏi... như chỉ mới hôm qua đây tôi còn. Những thước phim cứ lũ lượt kéo về. Tôi nhớ ngày tháng đó, và tôi biết rằng cũng chẳng thể nào quay lại. Ôm 1 tình yêu to lớn, 1 ước muốn cao xa hơn...nhưng tôi không còn đủ sức để mà có thể gọi là cống hiến. Có thể ở 1 nơi nào đó quá lâu, làm bản thân tôi chưa thể bước chân vào cánh cửa khác. Bắt đầu lại với con số 0 tròn trĩnh, tính chất công việc, đồng lương và cả cái vị trí...và cái sức khoẻ hiện tại dường như tôi không đủ để mà máu lửa như tôi đã từng. Trong khi ở tận sâu trong tâm tôi vẫn còn tham vọng ở ngày mai. Một năm qua, những sự thương hại, nhòm ngó, dè bỉu...và tự dằn vặt mình. Có những lúc cô đơn, thật sự cô đơn đến nghẹn lòng, chẳng biết bám víu vào ai, và sẽ chia điều gì...vì ngay cả sự chia sẽ, lời động viên mình cũng lười nói và nghe...

    Tôi của những ngày tồn tại...

  17. Những thành viên đã cảm ơn Nhanqua cho bài viết này:

    sadlove (29-04-2020)

  18. #11
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    107
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 42 lần
    http://m.kenh14.vn/cau-chuyen-tinh-h...4204953238.chn

    Thỉnh thoảng vẫn có những tin hay. Cuộc đời vẫn đẹp!

  19. #12
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    107
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 42 lần
    Đánh dấu 1 chặn đường. Ngày này năm trước ngày cầm trên tay cái kết quả xét nghiệm, với ánh nhìn ái ngại của kỹ thuật viên xét nghiệm. Cuộc đời đổi thay từ ngày hôm ấy :). Sẽ còn bao năm nữa, bao giờ trị khỏi??? :)))

  20. Những thành viên đã cảm ơn Nhanqua cho bài viết này:

    pep1510 (20-01-2020)

  21. #13
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    107
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 42 lần
    Tròn 01 năm ngày ngậm viên kẹo đầu tiên. Thỉnh thoảng vẫn có cảm giác hơi lâng lâng trong người...
    Bắt đầu đánh dấu những cột mốc bằng năm. Ngày hôm qua đọc được câu: có lẽ vì yếu đuối nên không thể vượt qua...và có lẽ bản thân cũng chưa đủ mạnh mẽ để tự tin trở lại, trọn vẹn 1 năm làm bạn với 4 bức tường. Chỉ ra ngoài khi đến nơi lãnh kẹo... có lẽ phải khác đi, vì ta còn sống!!!

  22. Những thành viên đã cảm ơn Nhanqua cho bài viết này:

    Anhsangcuoitroi (14-01-2020)

  23. #14
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    04-12-2019
    Giới tính
    Đồng Giới Nam
    Đến từ
    HỒ Chí Minh
    Bài viết
    22
    Cảm ơn
    3
    Được cảm ơn: 7 lần
    1 năm rồi mà bạn còn thế. Mình thì chỉ mới 3 tháng.
    cũng giống như bạn khá nhiều. Biệt lập trong phòng, 4 bức tường và thật sự lết thay đi lãnh thuốc nó mới kéo mình ra thỏi khoảng không gian u uất.
    mệt mỏi vì thuốc rất nhiều nhưng điều mệt mỏi nhất là lâu lâu lại mang trong đầu sự mặc cảm, tự ti bản thân. Tự mình cảm giác bất an lo sợ. nhất là khi típ xúc với người thân trong gia đình. Hàng tháng vẫn nhận điều điều mấy cái thiệp cưới, bạn mình nó dần dần có gia đình, ng yêu và cả con cái. Còn mình chả dám tin là có dc ai đó ngó ngàng huống gì yêu đương. Vì thật sự mình cảm giác mình muốn nhiều ng lãng quên mình đi, dần dần cho đến khi mình biến mất và họ cũng kh cần biết mình tồn tại đã là may mắn. Mình sợ cách mà người đời họ tự xì xào hay đặt ngi vấn cho mọi người bị nhiễm cái này.
    mình cũng chẳng biết là do đâu, chắc 1 lần nào đó quan hệ kg an toàn, hay sao sao đó nhưng cũng mấy năm trước rồi. Bản thân mình cũng chưa bao giờ cảm nhận dc cuộc sống này đầy đủ và thăng hoa... cho đến khi mình cầm trên tay tờ giấy oan ngiệt đó. Kh chảy dc 1 giọt nước mắt nào, chỉ như đứa vô hồn kg còn tin vào điều gì cả.
    3 tháng nay ngày nào cũng ngậm kẹo, lâng lâng, lúc vội vàng đi ngủ vì mắc ối, lúc thì kg ngủ dc, lúc lại cảm giác lo âu. Nhưng chung qui lại cái lí do chúng ta vẫn típ tục là muốn dc tỉnh giấc, tỉnh táo đón nhận 1 ngày mới. Chả biết lúc mình ra đi cơ thể mình nó bị tàn phá ra sao, chỉ biết nếu ngay bây giờ chấp nhập từ bỏ thì kh cam tâm.
    nhớ lúc trước mình cũng đang bất đầu cho mục tiêu, rồi giờ mục tiêu duy nhất là muốn mình sống và ra đi lành lặn. Sẽ kg ai còn chịu đựng cho mình, 1 mình chấp nhận cảm giác này đủ rồi. Chưa bao giờ dám trách móc ai, vì mình hiểu mọi thứ là ở mình. Mọi thông tin về bệnh luac đầu cũng nghe nhiều nhưng giờ cũng kg quan tâm nữa. Chỉ sợ 1 ngày nào đó kg còn đủ nhớ tới giờ ngậm kẹo, tới giờ mở mắt thức dậy.... sợ cảm giác rời xa ba mẹ mà chưa bao giờ làm dc điều j ý nghĩa trên đời.
    Mình tệ quá phải kg? Cũng chẳng biết lúc mình rời đi liệu người đời họ có buông tha hay lại xì xào nặng lòng người ở lại.
    ung thư thì thoáng cái chết liền , họ chia sẻ họ cảm thông. Còn chúng ta trót dại mang dngf máu này- vẫn tồn tài đó nhưng sẽ luôn nhận lấy những lời miệt thị, hoặc họ luôn nghĩ mình hư đốn, ăn chơi! Dù sự thật đôi khi kẻ trong cuộc vẫn luôn hoài nghi và chẳng biết tại sao mình lại như vậy!
    đời mình đã chấm dứt kể từ ngày đó. Và từ hôm đó là 1 người hoàn toàn khác, xa lạ và khép kín hơn. Cũng kg còn soi gương, tự tin về bản thân ngoài sợ thấy mình gầy đi, da dẻ xanh xao và tóc tai kg dc chăm chút j. Mỗi bước đi tiếp theo của mình là 1 kẻ chỉ trong chờ dc tái sinh bởi thuốc, bám víu vào thực tại bằng sự cô đơn. Giữa đám đông xô bồ vẫn thấy mình như kẻ xa lạ.

  24. #15
    Thành Viên Chính Thức Cuocdoitrongmattoi's Avatar
    Ngày tham gia
    24-01-2017
    Giới tính
    Đồng Giới Nam
    Đến từ
    HCM
    Bài viết
    276
    Cảm ơn
    36
    Được cảm ơn: 40 lần
    Trích dẫn Gửi bởi HoaMuoiH Xem bài viết
    1 năm rồi mà bạn còn thế. Mình thì chỉ mới 3 tháng.
    cũng giống như bạn khá nhiều. Biệt lập trong phòng, 4 bức tường và thật sự lết thay đi lãnh thuốc nó mới kéo mình ra thỏi khoảng không gian u uất.
    mệt mỏi vì thuốc rất nhiều nhưng điều mệt mỏi nhất là lâu lâu lại mang trong đầu sự mặc cảm, tự ti bản thân. Tự mình cảm giác bất an lo sợ. nhất là khi típ xúc với người thân trong gia đình. Hàng tháng vẫn nhận điều điều mấy cái thiệp cưới, bạn mình nó dần dần có gia đình, ng yêu và cả con cái. Còn mình chả dám tin là có dc ai đó ngó ngàng huống gì yêu đương. Vì thật sự mình cảm giác mình muốn nhiều ng lãng quên mình đi, dần dần cho đến khi mình biến mất và họ cũng kh cần biết mình tồn tại đã là may mắn. Mình sợ cách mà người đời họ tự xì xào hay đặt ngi vấn cho mọi người bị nhiễm cái này.
    mình cũng chẳng biết là do đâu, chắc 1 lần nào đó quan hệ kg an toàn, hay sao sao đó nhưng cũng mấy năm trước rồi. Bản thân mình cũng chưa bao giờ cảm nhận dc cuộc sống này đầy đủ và thăng hoa... cho đến khi mình cầm trên tay tờ giấy oan ngiệt đó. Kh chảy dc 1 giọt nước mắt nào, chỉ như đứa vô hồn kg còn tin vào điều gì cả.
    3 tháng nay ngày nào cũng ngậm kẹo, lâng lâng, lúc vội vàng đi ngủ vì mắc ối, lúc thì kg ngủ dc, lúc lại cảm giác lo âu. Nhưng chung qui lại cái lí do chúng ta vẫn típ tục là muốn dc tỉnh giấc, tỉnh táo đón nhận 1 ngày mới. Chả biết lúc mình ra đi cơ thể mình nó bị tàn phá ra sao, chỉ biết nếu ngay bây giờ chấp nhập từ bỏ thì kh cam tâm.
    nhớ lúc trước mình cũng đang bất đầu cho mục tiêu, rồi giờ mục tiêu duy nhất là muốn mình sống và ra đi lành lặn. Sẽ kg ai còn chịu đựng cho mình, 1 mình chấp nhận cảm giác này đủ rồi. Chưa bao giờ dám trách móc ai, vì mình hiểu mọi thứ là ở mình. Mọi thông tin về bệnh luac đầu cũng nghe nhiều nhưng giờ cũng kg quan tâm nữa. Chỉ sợ 1 ngày nào đó kg còn đủ nhớ tới giờ ngậm kẹo, tới giờ mở mắt thức dậy.... sợ cảm giác rời xa ba mẹ mà chưa bao giờ làm dc điều j ý nghĩa trên đời.
    Mình tệ quá phải kg? Cũng chẳng biết lúc mình rời đi liệu người đời họ có buông tha hay lại xì xào nặng lòng người ở lại.
    ung thư thì thoáng cái chết liền , họ chia sẻ họ cảm thông. Còn chúng ta trót dại mang dngf máu này- vẫn tồn tài đó nhưng sẽ luôn nhận lấy những lời miệt thị, hoặc họ luôn nghĩ mình hư đốn, ăn chơi! Dù sự thật đôi khi kẻ trong cuộc vẫn luôn hoài nghi và chẳng biết tại sao mình lại như vậy!
    đời mình đã chấm dứt kể từ ngày đó. Và từ hôm đó là 1 người hoàn toàn khác, xa lạ và khép kín hơn. Cũng kg còn soi gương, tự tin về bản thân ngoài sợ thấy mình gầy đi, da dẻ xanh xao và tóc tai kg dc chăm chút j. Mỗi bước đi tiếp theo của mình là 1 kẻ chỉ trong chờ dc tái sinh bởi thuốc, bám víu vào thực tại bằng sự cô đơn. Giữa đám đông xô bồ vẫn thấy mình như kẻ xa lạ.
    Sống ý thức và tỉnh thức, mới mẻ hơn thôi. Vui lên !

  25. #16
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    107
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 42 lần
    Những ngày gần đây luôn có những nỗi buồn vô cớ, bất an và đầy lo lắng. Rất mông lung về ngày mai, hình như không còn trông đợi những phép màu nào ở ngày mai nữa.

  26. Những thành viên đã cảm ơn Nhanqua cho bài viết này:

    pep1510 (20-01-2020)

  27. #17
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    107
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 42 lần
    Những tiếng cười rộn rã, giòn tan... những cảm xúc vui tươi, hạnh phúc. Mọi lo lắng đều để lại phía sau. Riêng nó cười nhép miệng, lặng lẽ không ồn ào. Cũng hoà vào dòng người đông đúc thấp hương thành khẩn khấn vái cho cuộc đời bình an. Rất nhanh rất vội vã vì xung quanh quá ồn ào. Mà bản thân hầu như cũng không còn phù hợp với những ồn ào đó nữa. Hơn nữa đời người đã qua, gọi gọn lại là những cảm xúc bất chợt, cứ lên và xuống như con nước ngoài kia. Chỉ khác là không bến không bờ. Muốn đoạn tuyệt quá khứ... cảm thán vẫn còn nơi để chia sẽ...

  28. #18
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    107
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 42 lần
    Lại là những trăn trở, bất an trong lòng. Cơ hồ chẳng còn ai để mà tỉ tê tâm sự. Phương hướng của ngày mai??? Đi đâu làm gì? sống ra sao?

  29. #19
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    107
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 42 lần
    Có lẽ câu nói khó khăn nhất khoảng thời gian này được thốt ra: tao bệnh rồi..v.vv...thằng bạn bảo không sao đâu. Uk thì đúng là đâu có sao, chỉ là bạn nó bật tin từ hôm ấy. Đó là cái dại đi tìm điểm tựa thực tế giữa cuộc sống, gần 20 năm thân thiết... đời có nhân có quả :)

  30. #20
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bình chánh
    Bài viết
    107
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn: 42 lần
    Còn yêu được không, một cuộc đời khác. Nhiều lo toan, trăn trở...đã qua rồi tuổi mộng ngày xanh, một cuộc đời rất khác...rất khác...

Trang 1 của 3 123 CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •