Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
Kết quả 21 đến 36 của 36

Chủ đề: Quá khứ - hiện tại - tương lai.

  1. #21
    Thành Viên Chính Thức Cuocdoitrongmattoi's Avatar
    Ngày tham gia
    24-01-2017
    Giới tính
    Đồng Giới Nam
    Đến từ
    HCM
    Bài viết
    276
    Cảm ơn
    36
    Được cảm ơn: 40 lần
    Sự thật là thỉnh thoảng vẫn nhớ về quá khứ. Có sai lầm, đau khổ... có một vài người đến rồi đi, để lại những vết thương lòng khó mà lành được
    Nhưng hiện tại mới là điều quan trọng hơn cả.

  2. #22
    Điều Hành Chung.Thay quyền Admin
    (Sanh năm 1977)
    Charles's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    diendanhiv.vn
    Bài viết
    53,744
    Cảm ơn
    649
    Được cảm ơn: 12,221 lần
    Đã một năm rồi, vậy một năm đó có thể xem là quá khứ không nhỉ? Nếu ai hỏi tôi, một năm qua ra sao, tôi sẽ nói tôi đã bước qua nó, nhưng đôi lúc vẫn ngoái đầu nhìn lại, nhìn lại để thấy có gì đó vẫn nhói đau, nhưng có cái gì đó bình yên đến lạ kì. Quá khứ, đã qua không muốn quay trở ngược lại để thay đổi nó, vì quá khứ là một phần cuộc sống của chúng ta, ta tôn trọng quá khứ như tôn trọng từng bước trưởng thành của mình. Hạnh phúc có, nỗi đau có......... Tất cả giờ đã là kỉ niệm, là những bước trải nghiệm của mình.

    Hôm qua đã là quá khứ, hôm nay cũng đang dần trở thành quá khứ. Mỗi người chúng ta đều không thể thay đổi được quá khứ, vì nó đã qua. Nhưng tương lai chúng ta có thể thay đổi được chỉ cần chúng ta cố gắng và tin vào chính bản thân chúng ta. Hãy để mọi thứ trong quá khứ là một cái gì đó để nhớ, dù đó là nỗi đau thì hãy để nỗi đau ấy là một nỗi nhớ, nhớ để cố gắng ở tương lai kia ta không một lần bị đau giống như vậy. Hiện tại là lúc này đây, khi tôi đang nghĩ về quá khứ và tương lai. Có lẽ lúc này, quá khứ hiện về nhiều và rõ ràng hơn, còn tương lai thì quá xa, hay nói đúng hơn ta chưa có bất kì một hình dáng rõ nét nào của tương lai, chỉ biết tương lai sẽ không bao giờ còn có lại những hình ảnh của quá khứ nữa mà chỉ có thể tưởng niệm hình ảnh đẹp ấy. Vì vậy hãy hạnh phúc, vì chúng ta đã có quá khứ.

    Ta có nên nuối tiếc quá khứ không khi quá khứ có những cái quá đẹp.....? Tôi không biết nhưng có lẽ đừng nên nuối tiếc, vì nếu cứ mãi nuối tiếc ta sẽ mãi nhói đau, mãi thấy thất vọng vì ta đã không còn ........ Mà hãy để những cái đẹp của quá khứ ấy là một miền kí ức, mà mãi chúng ta không quên, chẳng phải những gì đẹp luôn được ta nâng niu và giữ gìn trong kí ức thật lâu, để nhớ để tưởng niệm, để rồi ta cười ta hạnh phúc vì ta đã từng có nó...........

    Còn niềm đau, chẳng phải ta đã trưởng thành trong từng nỗi đau trong quá khứ sao, quá khứ đã cho ta bài học để hiện tại đây, và tương lai ngày mai ta đừng để chính nỗi đau ấy quay về làm ta gục ngã, có gục ngã bởi nỗi đau trong quá khứ ấy ta mới thấy rằng ta có thể đứng vững và vượt qua được sự yếu đuối trong ta. Nếu đã vượt qua, thì tại sao khi nhớ về quá khứ, về nỗi đau ấy ta lại để nó đánh ta gục ngã lần nữa. Vậy thì hãy để nỗi đau ấy là một cái gì đó để nhớ, nhưng không phải nhớ để nhói buốt gục ngã mà là nhớ ......... nhớ để thấy ta đã từng mạnh mẽ thế nào, để thấy rằng ta đã có nỗi đau gì, nhưng ta đã chấp nhận nó ra sao, vượt qua thế nào, để rồi ngồi tự mình vỗ tay và cười vì mình đã chính là mình, đã tìm thấy hướng đi tới tương lai.........

    Đừng phủ nhận quá khứ, vì nó chính là chúng ta, hạnh phúc và nỗi đau luôn song hành và tồn tại trong quá khứ, nhưng tất cả đã qua, và tương lai ta sẽ cố gắng để mình có thể thay đổi được, để sau này ở một tương lai nữa ta nhìn lại ta không hối tiếc vì nhưng gì ta đã làm.

    Nếu một lúc nào đó ta nhìn về quá khứ, ta thấy lòng ta vẫn đau thì có nghĩa rằng quá khứ ấy với ta rất quan trọng và có ý nghĩa với ta nếu không ta đã quên, đã không còn bất cứ gì nhói đau trong lòng, trong nỗi đau ấy chắc đã từng hạnh phúc từng vui vẻ, vậy hãy cố gắng chan hòa niềm đau và hạnh phúc để mà mỉm cười rằng ta đã có quá khứ, dù quá khứ không êm đềm, dù rằng quá khứ ấy giờ đây có lúc trở thành nổi buồn của hiện tại và tương lai, nhưng ít ra ta đã từng có một quá khứ để ta nhớ, để quá quan trọng đến mức khắc sâu trong lòng ta một gì đó buồn..........

    Quá khứ ta có thể trở lại không nhỉ? Có lẽ là được, trở lại bằng hoài niệm, bằng cách sống lại trong miền kí ức. Sự trở lại ấy, có người muốn ước giá như ta có thể thay đổi nó, có lúc tôi cũng vậy, nhưng ngay lúc này tôi lại không muốn thay đổi bất cứ điều gì, vì tôi tôn trọng quá khứ, vì có thể tôi đã từng lỗi lầm trong quá khứ để xảy ra nuối tiếc nhưng là con người có ai không mắc sai lầm, điều quan trọng là ta đã từng sai lầm để ta nhận ra được sai lầm để sửa chữa và đừng phạm sai lầm nữa, còn hơn là chúng ta không bao giờ có biết rằng chúng ta có sai lầm để mà sửa mà nhận ra ta cũng bình thương như bao người khác, ta luôn không hoàn hảo, vì trên thế gian này chẳng có bất cứ ai hoàn hảo cả. Có thể sai lầm đôi khi không thể nào thay đổi được sự việc, nhưng ta đã từng cố gắng hết sức của mình thì giờ hiện tại nhìn lại đừng bao giờ thấy hối tiếc nữa. mà hãy cố gắng nghĩ về tương lai, để ta đừng hối tiếc.......

    Đằng sau nụ cười là nước mắt....
    Đằng sau nước mắt là niềm đau...
    Đằng sau tình đầu là tan vỡ....
    Đằng sau nỗi nhớ là tình yêu...
    Đằng sau lời yêu là dối trá.....
    Đằng sau lạnh giá là khát khao....
    Đằng sau chiêm bao là vỡ mộng....
    Đằng sau biển rộng là bão giông...
    Đằng sau cảm thông là thương hại.....
    Đằng sau khép lại là mở ra...
    Đằng sau ta là quá khứ....
    Đằng sau quá khứ là tương lai......

    Đằng sau tương lai có lẽ là sự trưởng thành của một con người đã trải qua một cuộc sống đày đau khổ. Hãy kiên cường lên, hãy vững bước trên đôi chân của chính bản thân, để cuộc sống mở rộng trong tâm hồn của chính bản thân mình.

    Đừng để thời gian nghĩ về quá khứ nhiều hơn thời gian nghĩ về tương lai, dù tương lai có quá ít dữ liệu để ta nghĩ đến...... Hãy tôn trọng tương lai, vì ta luôn sống hướng về tương lai để tìm niềm hạnh phúc, để xây dựng thêm miền ký ức trong cuộc đời của chúng ta, để hoàn thành xong bức tranh của một đời người......

  3. Những thành viên đã cảm ơn Charles cho bài viết này:

    Cuocdoitrongmattoi (29-01-2020)

  4. #23
    Điều Hành Chung.Thay quyền Admin
    (Sanh năm 1977)
    Charles's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    diendanhiv.vn
    Bài viết
    53,744
    Cảm ơn
    649
    Được cảm ơn: 12,221 lần
    Gia đình - hai tiếng thiêng liêng trong trái tim mỗi con người, là chốn bình yên và an toàn nhất trong cuộc đời của mỗi chúng ta. Chỉ có ở gia đình, con người mới có thể cảm nhận được tình yêu thương và sự bao dung vô bờ bến. Một mái ấm hạnh phúc, có lẽ đó là một ước mơ đời thường mà cũng sâu xa nhất của mỗi chúng ta.

  5. #24
    Điều Hành Chung.Thay quyền Admin
    (Sanh năm 1977)
    Charles's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    diendanhiv.vn
    Bài viết
    53,744
    Cảm ơn
    649
    Được cảm ơn: 12,221 lần
    Mưa muôn đời làm người ta dễ có cảm giác buồn man mác, nỗi buồn chẳng rõ nguyên do, chỉ biết khiến lòng mình se sắt lại... Lặng thinh bên khung cửa sổ, ngắm những hạt mưa rơi, giai điệu bài hát quen thuộc ngân lên với tách cà phê nóng trên tay, cảm thấy tim mình tĩnh lặng, đâu đó trong không gian âm vang những ký ức buồn đau réo rắt, chợt lòng mình thắt lại dưới trời mưa....
    Mọi việc đều trở nên nhẹ nhàng, thản nhiên đến nỗi những khổ đau trong tim chẳng biết khi nào lắng lại, cảm xúc vẫn đong đầy nhưng chỉ còn là chút gì đó sót lại của ngày mưa... Với mình, việc thả hồn lang thang bước đi qua từng ngõ nhỏ, ngắm nhìn mọi thứ cảnh vật xung quanh, như là cách yêu thương từng giây phút trôi qua trong đời mình.


    Hôm nay, những hạt mưa cứ ngày thêm nặng hạt, mưa như muốn cuốn trôi tất cả nỗi niềm mình đang thầm giấu kín tự rất lâu, không ai có thể đoán được tâm tư của mình, tâm tư chất chứa trong từng cung bậc cảm xúc, có lúc nhẹ nhàng đôi khi như cơn sóng trào dâng...

    Mưa khiến mọi cảnh vật xung quanh nhuốm màu buồn khó tả, vẫn âm thầm bên mình trong suốt những năm tháng qua...

  6. Những thành viên đã cảm ơn Charles cho bài viết này:

    Cuocdoitrongmattoi (05-02-2020)

  7. #25
    Điều Hành Chung.Thay quyền Admin
    (Sanh năm 1977)
    Charles's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    diendanhiv.vn
    Bài viết
    53,744
    Cảm ơn
    649
    Được cảm ơn: 12,221 lần
    Đã bao lần ngồi gặm nhấm nỗi đau
    Dẫu biết rằng đó đã là quá khứ
    Có một lần cố dìm trong tĩnh lặng
    Tiếng thở dài bỗng tưởng chạm ước mơ

  8. #26
    Điều Hành Chung.Thay quyền Admin
    (Sanh năm 1977)
    Charles's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    diendanhiv.vn
    Bài viết
    53,744
    Cảm ơn
    649
    Được cảm ơn: 12,221 lần
    (Tặng em)

    Người đàn bà sắp qua tuổi bốn mươi
    Chẳng còn quá bận tâm với những điều nhỏ nhặt
    Giấu tất cả nỗi buồn vào tận cùng đôi mắt
    Miệng vẫn mãi tươi cười dẫu nghẹn đắng trong tim.

    Người đàn bà chưa từng biết bon chen
    Cứ bình thản an nhiên bước qua đời giông gió
    Chẳng biết tính toan chi... chẳng bán mua mặc cả
    Với tình yêu... bởi trời đã an bài...

    Người đàn bà... mỗi buổi sớm ban mai
    Đứng trước gương tô nét son hờ hững
    Chẳng cần biết ai chê bai... khen nựng
    “Mình thích mình làm thôi”... bấy nhiêu đó đủ rồi...

    Người đàn bà... dẫu chẳng quá đơn côi
    Nhưng tim nhỏ vẫn còn dôi khoảng trống
    Có thể xưa đã giấu vào hình bóng
    Một người dưng... lâu chẳng gặp trên đường.

    Người đàn bà khoé mắt giấu lệ vương
    Giấu cả những canh trường... tim thổn thức
    Giấu những khát khao bình yên nơi trái ngực
    Và chắp tay cầu xin hai chữ: “An Nhiên”!

    Người đàn bà... viết tặng mình... chỉ hai chữ: “Bình Yên”

  9. #27
    Điều Hành Chung.Thay quyền Admin
    (Sanh năm 1977)
    Charles's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    diendanhiv.vn
    Bài viết
    53,744
    Cảm ơn
    649
    Được cảm ơn: 12,221 lần

  10. #28
    Điều Hành Chung.Thay quyền Admin
    (Sanh năm 1977)
    Charles's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    diendanhiv.vn
    Bài viết
    53,744
    Cảm ơn
    649
    Được cảm ơn: 12,221 lần
    Nếu thấy buồn khổ, tức đang sống trong quá khứ.
    Nếu thấy lo lắng, tức đang sống trong tương lai.
    Nếu thấy bình an, tức đang sống trong hiện tại.


    Ký ức của tôi hầu như đã mất. Tôi nhớ những khái niệm, nhớ những cột mốc quan trọng, nhớ những người tôi đã gặp, nhớ rất nhiều niềm vui, nỗi buồn … nhưng tất cả đều mơ hồ, lấp loáng, không rõ ràng. Tôi còn giữ rất nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng tất cả đều không trọn vẹn. Tôi không thể nhớ mình đã làm gì ở thời điểm cụ thể nào, cảm xúc của tôi khi đó ra sao, mắt tôi đã thấy, tay tôi đã chạm vào những gì, và quan trọng hơn, tôi đã sống như thế nào.

    Kỳ lạ ở chỗ những năm đó đáng ra là thời gian đẹp nhất của cuộc đời tôi. Tôi tìm được đam mê của mình; tôi gặp được người tri kỷ và tôi lên mọi kế hoạch cho cuộc sống của mình... Tôi đã có những năm tháng rực rỡ. Nhưng tại sao tôi không thể nhớ mình đã sống như thế nào? Thời gian dường như trôi tuột qua kẽ tay.

    Tôi vốn là người sống thiên về tương lai, sống luôn nhìn về phía trước, sống hôm nay nhưng đã chuẩn bị cho ngày mai, chân bước một bước nhưng đầu đã nghĩ đến ba bước. Sống như vậy khiến tôi luôn bận rộn, đầu óc luôn vận động suy nghĩ, và tôi luôn cố làm mọi việc thật nhanh để đạt được mục tiêu.

    Tôi không phải tuýp người hay sống thiên về quá khứ nhưng tôi biết nhiều người như vậy. Họ cũng bị tước đi rất nhiều điều trong cuộc sống, nhiều nhất là niềm vui. Tôi có những người bạn luôn trăn trở về một điểm số kém đã có từ rất lâu, đau lòng vì những chuyện buồn trong gia đình khi còn nhỏ, và không thiết sống vì những mối quan hệ tình cảm đã qua. Những người trung niên và lớn tuổi dường như càng dễ sống thiên về quá khứ, nhiều người tôi từng gặp có thể kể lể hàng giờ về nuối tiếc việc họ đã từng làm hoặc không làm trong quá khứ. Họ so sánh rằng thực tại sẽ có thể khác ra sao nếu quá khứ của họ thay đổi. Trong khi đó, ngoài kia, cuộc sống vẫn tiếp diễn, hoa vẫn nở, chim vẫn hót, người người vẫn bước đi.

    Nếu đang sống một cuộc sống mà thường quên mất hôm nay là ngày nào, tháng nào, nếu đầu óc không thể tập trung vào một việc, nếu thường xuyên đau buồn chuyện quá khứ, và nếu không hạnh phúc, có lẽ hôm nay là ngày đầu tiên nên sống cho hiện tại. Quá khứ đã qua, tương lai thì chưa đến, chỉ có hiện tại là đang sống.

  11. #29
    Điều Hành Chung.Thay quyền Admin
    (Sanh năm 1977)
    Charles's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    diendanhiv.vn
    Bài viết
    53,744
    Cảm ơn
    649
    Được cảm ơn: 12,221 lần
    Ký ức lướt qua đời ta như những cơn mưa rào làm ướt áo, rồi những năm tháng về sau, còn ai nhớ đến cơn mưa rào năm ấy?
    Quá khứ tưởng như đã qua rồi, nhưng rồi khi bằng lăng nở tím một góc trời, khi cái nắng gay gắt mùa hè như thiêu đốt cả ký ức, chỉ cần một cơn gió nhẹ thoáng qua cũng khiến ta sững người, chợt nhớ về những năm tháng ấy, nhớ cảm giác ấy.
    Thèm một cái nắm tay, thèm nghe một tiếng cười trong trẻo giòn tan dưới nắng hè nhưng cuối cùng chỉ còn lại mình ta với kỷ niệm. Chợt nhận ra mình vốn dĩ chẳng mạnh mẽ như mình vẫn tưởng, đành tự mình ôm ấp, xoa dịu trái tim nhỏ bé đã mang quá nhiều tổn thương.

  12. #30
    Điều Hành Chung.Thay quyền Admin
    (Sanh năm 1977)
    Charles's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    diendanhiv.vn
    Bài viết
    53,744
    Cảm ơn
    649
    Được cảm ơn: 12,221 lần
    NHÌN LẠI

    Quá khứ của một con người cũng có thể chất chứa những dấu ấn và kỷ niệm đẹp đáng nhớ, nhưng cũng có thể in đậm những dấu ấn và kỷ niệm buồn đau không đáng nhớ nhưng lại khó quên. Tuy nhiên, hành trình đời người có lẽ ít nhiều ai cũng đã trải qua những dấu ấn, kỷ niệm màu hồng hoà quyện với những dấu ấn và kỷ niệm màu đen ảm đạm. Thế nhưng khi hồi tâm nhìn lại đời mình, soi lại những bước thăng trầm trong cuộc sống, những thành công thất bại, những biến cố buồn vui diễn ra trên hành trình đời sống, ta mới ngộ ra rằng hành trình đời người là một huyền nhiệm. Những dấu chấm đen, chấm trắng, chấm dôi, dấu lặng ngang qua cuộc đời đã cấu thành một bản tình ca tuyệt đẹp với những cung bậc trầm bổng du dương khó diễn tả mà chỉ có Đấng là tác giả đã an bài nên bản tình ca tuyệt diệu đó mới có thể thẩm thấu một cách trọn vẹn. Trong bài chia sẻ này, người viết xin được chấp bút ngược dòng thời gian để trở về với quá khứ, trở về với những kỷ niệm, những dấu ấn buồn vui trong cuộc đời, để qua đó giúp bản thân cảm nhận sâu hơn về tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa đổ xuống trên cuộc đời mình.

    1. Nhìn Lại Để Thấy Đời Là Một Huyền Nhiệm Tình Yêu


    Nhìn lại quá khứ không phải chỉ ngồi đó để gặm nhấm những nỗi đau, những kỷ niệm buồn chất chứa bấy lâu trong lòng, những thất bại cay đắng hay cả những thiếu sót, lỗi phạm của một thời đã qua … Nhìn lại quá khứ cũng chẳng phải để ôn lại những điểm mốc vàng son vang dội một thời; ôn lại những kỷ niệm đẹp, những dấu ấn tuyệt vời đã đi qua đời mình để say giấc chiến thắng trên đỉnh cao vàng son đó. Nhưng nhìn lại quá khứ mà tôi muốn nói ở đây là hồi tưởng lại cả một hành trình đã qua, trong đó những kỷ niệm buồn vui lẫn lộn, những thành công thất bại, những thăng trầm của phận người nhằm đúc rút cho mình những kinh nghiệm sống, những cảm nhận sâu lắng về tình yêu. Khi nhìn lại một cách toàn diện như thế với mục đích là để giúp bản thân nhận ra rằng, cuộc đời là một huyền nhiệm, một “huyền nhiệm tình yêu” mà Thiên Chúa thiết định trên chính mỗi con người, dẫu rằng mỗi người một vẻ nhưng tình yêu của Thiên Chúa vẫn luôn đong đầy và trọn vẹn trên chính cuộc đời của mỗi con người.
    Khi nhìn lại đời mình, tôi nhận ra rằng thành công cũng không ít và thất bại cũng có nhiều; kỷ niệm đẹp đáng nhớ cũng không thiếu và kỷ niệm đau thương muốn chôn chặt vào quá khứ cũng có thừa; những điều thánh thiêng, thánh thiện và tốt đẹp cũng có và cả những gì tầm thường, tội lỗi và bất xứng cũng không thiếu. Có lẽ trong tôi hội đủ mọi cung bậc trầm bổng của một bản nhạc cuộc đời. Trên cái cung bậc trầm bổng của phận người đó, tôi nhận ra rằng trong cái thánh thiêng của trời cao và trong cái ô tạp tầm thường của tục lụy phận người, lòng thương xót của Thiên Chúa vẫn bao phủ đời tôi. Mỗi khi ngồi ngẫm suy về đời mình, tôi tự nhủ thầm: phép lạ không đâu xa; phép lạ đang diễn ra chính trên cuộc đời tôi. Nhiều lúc tôi tự hỏi làm sao tôi có được như ngày hôm nay? Từ một cậu bé gầy gò ốm yếu, chân lấm tay bùn, quê mùa dốt nát, học ít chơi nhiều, sự ưu đãi của xã hội dành cho những cậu bé Công Giáo như tôi thật khiêm tốn, nói đúng hơn chẳng có tí gì. Xem ra viễn cảnh tương lai chẳng có gì sáng sủa, thế mà làm sao tôi lại có được ngày hôm nay? Nhờ đâu và bởi ai? Lời của thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô luôn mách bảo cho tôi rằng: “tôi có là gì cũng là nhờ ơn Thiên Chúa” (1 Cr 15,10a). Những gì tôi là hay những gì tôi có vượt trên sự không tưởng, nói khác là cả một sự bất ngờ khó diễn tả. Chính cái không tưởng và không ngờ đó đã giúp tôi nhận ra rằng đời tôi là một “huyền nhiệm tình yêu”. Huyền nhiệm ấy không phải khởi đi từ chính tôi, từ những tài năng hay nỗ lực riêng cá nhân tôi mà là được khơi nguồn từ chính tình yêu vô biên và lòng thương xót đại lượng của Thiên Chúa. Có thể nói khác, đời tôi được đúc kết bởi bàn tay nghệ sĩ tài ba tuyệt diệu của một Thiên Chúa đầy lòng xót thương.

    2. Nhìn Lại Để Biết Mình Được Yêu


    Nhìn lại để biết mình được Thiên Chúa yêu thương: “Lòng nhân hậu và tình thương Chúa ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời” (Tv 23,6). Đây là câu Thánh Vịnh mà tôi đã chọn để định hướng cho chính mình khi đời tôi bước sang trang sử mới, nghĩa là khi tôi được chịu chức thánh linh mục. Đây không phải là một chọn lựa ngẫu nhiên hay tình cờ mà là một sự lựa chọn có chủ ý bởi được thôi thúc và khơi dậy từ trong thẳm sâu của lòng mình, được khởi đi từ cảm nhận sâu lắng về tình Chúa yêu thương. Lời Thánh Vịnh luôn vang vọng bên tôi và nhắc nhở tôi về dấu ấn tình yêu mà Thiên Chúa đã thiết định. Tình yêu đó không phải chỉ được nhận ra khi tôi đón nhận hồng ân Thiên Chúa, được khấn trọn hay chịu chức linh mục mà được nuôi dưỡng trong tôi từ khi tôi thành hình trong lòng mẹ cho đến hôm nay. Lời Thánh Vịnh đó vẫn luôn âm thầm vọng lên trong tôi mỗi khi tôi thầm lãng quên tình Chúa. Khi tôi mỏi mệt, khi tôi chán chường, thất vọng và muốn buông xuôi tất cả thì lời ấy lại thúc bách tôi trong một khoảng lặng bình yên nhìn lại. Nhận ra ân sủng của Chúa tràn trào trên cuộc đời tôi, điều đó không cho phép tôi vô ơn với Ngài. Trải dài trên cuộc đời, qua mỗi giai đoạn, mỗi chặng đường, mỗi cột mốc quan trọng trong đời, Thiên Chúa đã cho tôi những kỷ niệm đẹp, những dấu ấn đầy ý nghĩa để hình thành nên con người, cuộc đời và ơn gọi làm tu sĩ linh mục của tôi như hôm nay. Đó là một hồng ân vô giá mà không phải ai muốn cũng có thể được vì ơn gọi tận hiến và thiên chức linh mục là của Chúa và Ngài ban tặng cho những ai Ngài muốn chứ không phải cho những ai xứng đáng, vì xét trên phận người thì chẳng có ai được gọi là xứng đáng với thiên chức cao trọng ấy. Do đó, tôi xin mượn lời của tác giả Thánh Vịnh để nói lên tâm tình của tôi trước tình yêu lớn lao mà Thiên Chúa đã ban tặng: “Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương” (Tv 136,1).
    Nhìn lại để nhận ra mình được mọi người thương mến. Khi ngược dòng đời, tôi mới nhận ra rằng đời mình luôn được dệt nên bởi một sợi dây ân tình vô hình, đó là sợi dây “yêu thương”. Tình Chúa và tình người. Tình Chúa ban xuống trên tôi có thể trực tiếp hay gián tiếp. Trực tiếp nghĩa là qua chính ân sủng của Ngài và gián tiếp nghĩa là qua tình người. Tình người là một yếu tố không nhỏ và không thể thiếu được vì đó là tình Chúa trải rộng và nối dài. Tình yêu đó dệt nên cuộc đời tôi hiện tại và tương lai. Nhìn lại đời mình, từ khi tôi chưa thành hình, tình cha tình mẹ đã tác thành nên tôi. Khi tôi được thành hình trong dạ mẹ, hơi ấm tình cha tình mẹ luôn bao bộc lấy tôi. Khi cất tiếng khóc chào đời, tình thương ấy vẫn đeo đẳng bên tôi; hơi ấm và bầu sữa mẹ luôn ấp ủ và nuôi dưỡng tôi. Khi tôi chập chững bước đi và bập bẹ những tiếng nói đầu đời, bàn tay mẹ vẫn luôn đỡ đần và lời dạy cha luôn vang vọng; vòng tay chị luôn bồng ẵm và đôi tay anh dẫn tôi đi từng bước. Cho đến khi tôi bước vào những năm đầu đời của cái nghiệp đèn sách, tình cha, nghĩa mẹ, ơn thầy cô, tình bạn bè như nhịp cầu dẫn tôi tiến bước. Nhớ lại cái thuở ban đầu cắp sách tới trường cho đến khi nhận tấm bằng tốt nghiệp phổ thông trung học và nói lời giã từ mái trường thân thương, tình bạn bè, tình thầy cô, tình làng nghĩa xóm đã nối kết vòng tay yêu thương xây đắp cho tôi một hành trang vào đời thật trân quý và đáng nhớ. Khi chọn đời tu như cái nghiệp của đời mình, tình yêu ấy càng được nhân lên gấp bội. Dường như mọi người đều dõi bước theo tôi, dành cho tôi sự quan tâm, nâng đỡ và một tình thương yêu quý mến đáng trân trọng. Khi tôi trở thành linh mục của Chúa, sợi dây tình yêu ấy càng thắt chặt tôi hơn qua lời động viên khích lệ, qua lời cầu nguyện và qua sự giúp đỡ vật chất cũng như tinh thần… Tất cả là hồng ân và tất cả vì tình thương mến thương.

    3. Nhìn Lại Để Biết Yêu Nhiều Hơn


    Bản chất của con người là muốn yêu và được yêu. Đây cũng là hai nhu cầu thiết yếu không thể thiếu trong đời sống làm người. Yêu Chúa và được Chúa yêu. Yêu mình, yêu người và được người yêu. Khi ta xuất hiện trên đời, đó là một ân sủng tình yêu vô giá mà Thiên Chúa đã ban tặng. Do đó, yêu mến Thiên Chúa là hành động đáp trả và dấu chứng biểu lộ lòng biết ơn của ta đối với tình yêu nhưng không của Thiên Chúa. Còn yêu mình là một hành động bình thường, không phải là một lối sống ích kỷ. Vì khi biết yêu mình là ta biết trân trọng và yêu quý món quà ân sủng sự sống mà Thiên Chúa trao ban. Đó cũng là tâm tình và thái độ sống biểu lộ lòng yêu mến của ta đối với Chúa. Không biết yêu mình đồng nghĩa là không biết yêu Chúa vì không biết tôn trọng món quà vô giá của Ngài. Khi ta nhận được một món quà từ một người ta yêu thương và quý mến, ta cảm thấy vui sướng, hạnh phúc; ta nâng niu, giữ gìn và quý trọng nó. Thái độ trân trọng món quà không phải vì nó có giá trị vật chất mà vì ta yêu mến và trân trọng người tặng quà. Bởi thế, khi biết yêu mình đồng nghĩa ta biết yêu Chúa vì ta biết trân trọng món quà của Chúa là ân sủng sự sống, là tâm hồn, thân xác của ta, vì Thiên Chúa yêu ta và vì ta yêu mến Ngài.
    Nhìn lại để biết yêu mình và yêu người. Soi lại mình, có khi tôi cũng mãn nguyện với những gì mình đang có, nhưng cũng đôi lúc còn mặc cảm tự ti với bản thân. Không biết sự tự ti mặc cảm đó đến từ đâu nhưng thoáng qua những so đo tính toán, so sánh ta với người lại thấy mình chẳng là gì, chẳng giống ai, chẳng tài cán gì đối với người khác. Chính sự mặc cảm tự ti đó lại làm khổ bản thân, đồng nghĩa là mình chưa yêu mình đủ. Một con người biết yêu chính bản thân là người biết chấp nhận những gì mình đang có, sau khi đã cố gắng nỗ lực hết mình. Quả đúng với sự cảm nghiệm của một đại văn hào “hạnh phúc là biết chấp nhận”. Những giây phút nhìn lại mình là khoảng thời gian thật cần thiết và quan trọng. Nhìn lại để ta không ảo tưởng về bản thân, không tự cao tự đại về những thành quả đạt được, không mặc cảm tự tôn cho mình hơn người hay mặc cảm tự ti là mình thấp kém hơn kẻ khác. Nhìn lại mình giúp ta nhận ra rằng Thiên Chúa đã yêu thương ta quá bội. Tình yêu đó thôi thúc ta không thể phụ tình với Đấng đã yêu ta và tình yêu đó càng đòi buộc ta biết yêu tha nhân nhiều hơn vì nơi anh chị em ta là hiện thân của Đấng Ban Sự Sống và là ân sủng tình yêu vô biên của Ngài.Tóm lại, nhìn lại mình là một hành động phản tỉnh đời mình tuyệt đẹp. Nhìn lại mình cũng là chặng dừng chân yên bình để ngẫm nghĩ và suy xét kỹ càng những khoảng lặng trong cuộc đời. Vì chính khi biết nhìn lại, ta ngược dòng thời gian trở về với quá khứ và lần lượt ôn lại những điểm mốc quan trọng trên hành trình đã bước. Sự nhìn lại như thế sẽ giúp ta nhận ra thành bại và thăng trầm trong cuộc sống như là một quy luật tất yếu để làm cho đời mình thêm phong phú và giá trị. Chính trong những thành bại và thăng trầm đó, ta sẽ khám phá ra huyền nhiệm tình yêu, lòng thương xót của Thiên Chúa và tình yêu đồng loại luôn được trải rộng trên cuộc đời ta. Khi thấy đời mình được bao phủ bởi tình yêu, ta mới thấy cuộc đời thật đẹp và giá trị, thật ý nghĩa và đáng sống. Ý thức được điều đó, tự thân chúng ta biết trân trọng món quà sự sống của Chúa là đời mình và giúp ta biết yêu Chúa, yêu mình và yêu người nhiều hơn.
    (Trích: Nội San Học Viện Ngôi Lời Việt Nam)





  13. #31
    Điều Hành Chung.Thay quyền Admin
    (Sanh năm 1977)
    Charles's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    diendanhiv.vn
    Bài viết
    53,744
    Cảm ơn
    649
    Được cảm ơn: 12,221 lần
    SUY NGẪM CHUYỆN ĐỜI !


    Trong dòng chảy hối hả, bận rộn của cuộc sống, có mấy ai dành những giây phút thật bình yên ngồi một mình ở trong khoảng không tĩnh lặng để suy ngẫm về sự trôi đi âm thầm lặng lẽ của thời gian, về những sự việc mà ta đã trải qua, về việc mình đã làm được gì, chưa được những gì trong cuộc sống, về cách nhìn nhận cuộc sống như thế nào là đúng đắn về mình sống trên đời này vì mục đích gì và cái gì là quý giá nhất trong cuộc sống này?.

    Trước hết về cách nhìn nhận cuộc sống: nếu được hỏi chắc hẳn nhiều người cũng sẽ trả lời rằng: sống là phải biết sẻ chia, đồng cảm, sẵn sàng giúp đỡ người có hoàn cảnh khó khăn hơn mình rằng sống là phải có cái nhìn thật đa dạng, có chiều sâu về mọi sự kiện xung quanh, phải có niềm tin, có cái nhìn thật lạc quan về cuộc sống. Nhưng tôi cũng trãi nghiệm và thấy rằng: "nói thì dễ làm mới khó" và rất ít người thực hiện được như trên. Theo như cá nhân mình nghĩ thì xã hội ngày nay phát triển về mọi mặt nhưng về phần đạo đức, cách sống thì ngày nay chúng ta còn thua xa ông bà mình ngày trước.

    Tình bạn ngày nay rất mong manh và đôi khi cũng đầy toan tính. Kết bạn chỉ để vụ lợi cho bản thân mình, có lúc vì những lý do hết sức nhỏ nhặt cũng cải nhau mà cắt đứt mối quan hệ bạn bè và khi đã hết làm bạn thì căm ghét nhau, nói xấu nhau, gây hại nhau. Ngày xưa vì tình bạn ông bà ta sẵn sàng hy sinh lợi ích của bản thân để đem về niềm vui cho người bạn của mình.

    Thái độ sống cũng có nhiều sự thay đổi đáng buồn: ngày nay chúng ta dường như thờ ơ, vô cảm với mọi người xung quanh, quá xem trọng của cải vật chất mà quên đi tình người, khi gặp người khó khăn, hoạn nạn ta tìm cách xua đuổi họ, sợ họ gây ra phiền phức cho mình cho dù người đó là họ hàng trong gia đình. Có nhiều người không muốn lao động chỉ mà muốn ăn sung, mặc sướng sẵn sàng dùng nhiều thủ đoạn bất chính để lừa đảo người khác, vơ vét tài sản cho riêng mình. Khi xưa ông bà ta xem trọng nhất là tình người, tình thân máu mủ và tình làng nghĩa xóm, khi có ai gặp chuyện không hay thì họ liền an ủi nhau, lo lắng chia sẻ chuyện buồn cho nhau.

    Của cải vật chất thì có thể cho ta sự giàu sang, phú quý nhưng không đem lại cho họ sự thanh thản trong tâm hồn. Người xưa cần cù vì yêu lao động vì họ biết lao động là vinh quang, không gì quý hơn những thứ mà chính tay ta làm ra bằng mồ hôi và sức lao động của mình, đó là những đồng tiền quý giá nhất. Ngày nay khi đi trên đường gặp một người khuyết tật thì có người tìm cách tránh xa họ, xem họ như là vận đen sự phiền phúc của mình, không hề có một chút thương xót cho hoàn cảnh và số phận của họ. Nếu cũng con người khuyết tật xấu xí tội nghiệp kia mà sống vào thời xưa, chắc chắn sẽ có một anh nông dân nghèo đi ngang qua cho ông lão nọ một ngụm nước, có một chú nhóc chăn trâu sẵn sàng chia cho ông củ khoai luộc duy nhất của mình.

    Về cách sống: ranh giới của gia đình ngày nay cũng khá là mong manh, con cái thì hay cãi lời cha mẹ, người lớn và thường làm theo những gì bản thân họ cảm thấy thích. Mối quan hệ giữa vợ chồng cũng không vững bền khi mà mỗi người (vợ hoặc chồng) chỉ quan tâm đến cảm nhận của riêng mình. Cuộc sống ở đây thiếu thốn tình cảm, tình nghĩa, thiếu sự chia sẻ, cảm thông, quan tâm lẫn nhau và đặc biệt là lòng vị tha, ngoài xã hội rất nhiều người có lối sống ích kỷ chỉ biết đến bản thân mà hoàn toàn không hề để ý đến cảm nhận của mọi người xung quanh.

    Và, nếu được hỏi thứ gì là quý giá nhất trong cuộc sống chắc rằng nhiều người sẽ nhận ra được đó là thời gian và sức khỏe, nhưng có mấy ai giữ gìn và sử dụng nó một cách hợp lý. Ngày nay chúng ta đã giết chết thời gian và sức khỏe của mình theo nhiều cách, đó là sẵn sàng bỏ tiền của và thời gian quý báu của mình để lao vào những cuộc chơi mua vui thâu đêm ở các quán bar, karaoke, vũ trường, quán rượu, quán internet…. Khi có chuyện buồn thì uống rượu say be bét, hay cáu gắt với mọi người, không chịu suy nghĩ tìm hướng giải quyết tốt nhất.

    Có một sự thật đáng buồn đó là khi làm việc gì đó thì chúng ta thường ít suy nghĩ đến hậu quả về sau, chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt. Khi ta đang có sức khỏe, thời gian, tuổi trẻ thì không biết trân trọng, chỉ khi tuổi trẻ đã trôi xa, sức khỏe lụi tàn, thời gian sắp cạn, thì mới ân hận tiếc nuối thời gian đã qua và nhỏ những giọt nước mắt muộn màng.

    Thời gian trôi đi là không bao giờ có thể lấy lại được vì thế ta không thể níu kéo thời gian, nhưng ta có thể sử dụng thời gian theo cách ý nghĩa nhất, để mai này ta có thể ngoảnh mặt nhìn lại dòng thời gian đã qua của mình và tự hào nói rằng: "ta đã sống một cuộc đời không uổng phí" đó là hãy làm những gì con tim mình mách bảo, hãy tin yêu cuộc sống, biết vượt qua bản thân và hãy đem yêu thương chia sẻ với mọi người, hãy biết quý trọng từng giây phút đang dần trôi qua, quý trọng sức khỏe của mình và đừng bao giờ đánh giá một con người qua vẻ bề ngoài xấu hay đẹp, hay bằng của cải vật chất của họ.Vì những thứ đó rồi cũng bị bụi thời gian xóa nhòa theo năm tháng…. chỉ có sự chân thành, lòng yêu thương con người cùng tình yêu là còn mãi với thời gian.

    Hãy sống thật với cảm xúc của bản thân, hãy sống với lòng bao dung và đừng bao giờ đánh giá, hay xem thường ai khi bạn chưa hiểu gì về họ.


  14. #32
    Điều Hành Chung.Thay quyền Admin
    (Sanh năm 1977)
    Charles's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    diendanhiv.vn
    Bài viết
    53,744
    Cảm ơn
    649
    Được cảm ơn: 12,221 lần
    TRÂN TRỌNG QUÁ KHỨ VÀ SỐNG TỐT Ở HIỆN TẠI



    Dẫu biết rằng phải sống với hiện tại nhưng sao quên được quá khứ. Chúng ta phải sống chung với nó, với những kỷ niệm đẹp của tình yêu dang dở để hiểu rằng cảm xúc buồn khi nhớ về người yêu cũ cũng là tài sản quý, miễn sao nó tồn tại mà chúng ta vẫn không để nó xâm phạm vào hiện tại của chúng ta.

    Để quá khứ không trở thành kẻ thù phá hoại hạnh phúc của chính mình và ảnh hưởng những người thân xung quanh chúng ta. Dưới đây, là 5 cách giúp bạn tránh được điều này:

    1. Xác định rõ tình cảm

    Sẽ có một lúc nào đó, tự nhiên bạn thấy mình như thể “chơi vơi đứng giữa hai dòng nước”, khi trái tim đang ngập tràn tình yêu thương với một người, đột nhiên lại bị loạn nhịp vì hình bóng cũ xa xưa.

    Nếu bạn cứ thả nổi cho tình cảm lôi cuốn đi, chắc chắn bạn sẽ không còn đủ tỉnh táo để lựa chọn hành động đúng. Tốt nhất lúc này bạn hãy dành cho mình thời gian riêng tư thỏa đáng để suy nghĩ, nhìn nhận lại những gì đang xảy ra. Hãy tự hỏi mình đang thực sự cần điều gì ở người bạn đời, người yêu hiện tại, liệu bạn có cảm thấy thoải mái, vui sướng nếu họ không ở bên cạnh bạn nữa?

    Còn với người cũ, bạn có thực sự muốn ở bên người ấy một lần nữa, hay những phút giây ấm áp thương yêu thuộc về quá khứ bỗng dưng ùa về trong tâm hồn chỉ để khỏa lấp sự trống trải, cô đơn nhất thời? Việc xác định tình cảm một cách rõ ràng sẽ giúp bạn dễ dàng hơn trong ứng xử trước tình huống nhạy cảm này.

    2. Không so sánh

    “Mọi sự so sánh đều là khập khiễng”, đặc biệt là so sánh giữa người yêu, người bạn đời hiện tại với người yêu cũ.

    Hai con người với tính cách, lối sống, môi trường sống khác hẳn nhau không thể nào sẽ có cách thể hiện tình cảm giống hệt nhau. Đừng buồn vì người bạn yêu hiện tại có điểm gì đó không đẹp, không tốt bằng người cũ, vì biết đâu họ lại có những điểm tốt mà người yêu cũ của bạn không có.

    Ấy là chưa kể nếu vô tình bạn để lộ thái độ đó, người yêu bạn chắc chắn sẽ không khỏi cảm thấy tự ái hoặc bị tổn thương. Sự so sánh còn đặc biệt nguy hiểm trong trương hợp mối quan hệ hiện tại của bạn gặp trục trặc, bởi nó sẽ càng khoét thêm hố sâu ngăn cách giữa hai bên.

    3. Không tạo cơ hội

    Rất nhiều người vẫn thường nghĩ rằng nếu không thể đến với nhau bằng tình yêu thì cũng cố gắng níu kéo lại bằng vỏ bọc của mối quan hệ bạn bè. Nhưng có một công trình nghiên cứu ở Pháp đã rút ra nhận xét: “Càng những người duy trì mối quan hệ tình bạn với người cũ càng khó tìm được hạnh phúc mới và có tìm thấy cũng không giữ được”.

    Có thể nói, việc này tựa như bạn đang chơi một con dao hai lưỡi, có thể khiến bạn bị đứt tay bất cứ lúc nào. Một khi vẫn còn tình ý với nhau, ai dám đảm bảo bạn và người ấy tiếp tục gặp gỡ mà chắc chắn tránh được một phút xao lòng bất chợt. Thậm chí sẽ xảy ra những tình huống trớ trêu mà bạn chẳng thể nào giải thích rõ được cho người yêu hiện tại của bạn hiểu và thông cảm. Cho nên, nếu đã xác định chia tay thì nên quyết tâm tránh liên lạc trực tiếp với nhau.

    4. Hài lòng với những gì mình đang có

    Điều này ở phạm vi hẹp là những gì bạn đang có với người yêu hiện tại. Nếu bạn luôn cảm thấy lòng mình luôn ấm áp, hạnh phúc mãn nguyện với sự lựa chọn mới, bạn sẽ không có thời gian để suy nghĩ hay tiếc nuối những gì đã qua.

    Vậy thì trong cuộc sống hàng ngày, hãy toàn tâm toàn ý với sự lựa chọn mới của mình, không ngừng tìm cách cùng bạn đời vun đắp cho mối quan hệ luôn được bền chặt. Như vậy, ngay cả khi bạn có điều kiện gặp lại người cũ, chắc chắn bạn sẽ giữ được sự kiên định, đúng mực. Trong trường hợp cần thiết, bạn có thể tâm sự với người mình yêu, giúp người ấy hiểu và thông cảm cho bạn trong những trường hợp khó xử.

    5. Hãy để quá khứ ngủ yên!

    Vẫn biết rằng những kỷ niệm ngọt ngào về mối tình cũ luôn khiến chúng ta xao động khi nghĩ về nó. Nhưng bạn hãy nhớ rằng, dù sao nó cũng chỉ là quá khứ, không phải là cuộc sống hiện tại của bạn. Nếu lúc này bên bạn đã có người yêu mới hoặc bạn đã lập gia đình với một ai đó, hãy đừng để người ấy cảm thấy đau lòng khi phát hiện ra bạn vẫn còn chút vấn vương tình cảm xưa.

  15. #33
    Điều Hành Chung.Thay quyền Admin
    (Sanh năm 1977)
    Charles's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    diendanhiv.vn
    Bài viết
    53,744
    Cảm ơn
    649
    Được cảm ơn: 12,221 lần
    Lả tả bay trên thành phố đông người
    Tro quá khứ tình yêu anh đã đốt
    Cái quá khứ không đem mà ăn được
    Nhưng con người lại chẳng thể nguôi quên...
    Dẫu bây giờ không được nắm tay em
    Mắt trong mắt như cái thời lửa cháy
    Nhưng hãy lọc trong tàn tro đen ấy
    Có những điều đốt mãi chẳng thành tro...

  16. #34
    Điều Hành Chung.Thay quyền Admin
    (Sanh năm 1977)
    Charles's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    diendanhiv.vn
    Bài viết
    53,744
    Cảm ơn
    649
    Được cảm ơn: 12,221 lần
    Kì lạ thật: con người ta chỉ nhận ra giá trị thật sự của một ai đó khi họ không còn ở bên cạnh mình...

  17. #35
    Điều Hành Chung.Thay quyền Admin
    (Sanh năm 1977)
    Charles's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    diendanhiv.vn
    Bài viết
    53,744
    Cảm ơn
    649
    Được cảm ơn: 12,221 lần
    Ở đời đôi khi quên đi mọi thứ cũng không phải là chuyện hay. Tuy rằng đau khổ nhưng có những chuyện người ta thực chẳng nỡ quên đi trong đời, vẫn là muốn khắc cốt ghi tâm mãi mãi…

    Lãng quên đôi khi là điều đáng sợ nhất của một sinh mệnh. Kí ức dù vụn vặt, ngày hôm qua dù tuyệt vọng bao nhiêu nhưng hôm nay nhìn lại thì tất cả đã hóa thành bọt nước. Bọt nước ấy lại chiếu sáng lung linh dưới ánh mặt trời. Lãng quên đi tất cả chẳng phải là một chuyện đáng buồn lắm sao?


    Cố quên đi một người cũng không phải điều hay. Mỗi người đến trong đời đều là hữu ý, mỗi cuộc gặp gỡ đều là duyên. Duyên đến duyên đi nào phải mình quyết định? Mây của trời thì cứ để gió cuốn đi. Cuốn đi rồi thì quên hay nhớ cũng chẳng để làm gì.

    Không kể ta đã gặp phải ai, đã trải qua những chuyện gì, chuyện đáng phải biết thì sẽ biết, người đáng nên gặp thì cũng đã gặp rồi. Mọi chuyện đều chẳng phải ngẫu nhiên. Người ấy, chuyện ấy sẽ cho ta một cảm nhận, một dấu ấn đôi khi là một vết thương, một bài học.


    Trên đời vốn không có chuyện bất bình, mà chỉ có cái tâm bất bình. Không trách móc, oán hận, hãy thản nhiên với hết thảy và xem mọi chuyện như khói mây. Rồi ta sẽ nhận ra, đời người rốt cuộc rồi cũng như một cơn gió thoảng, khởi lên rồi tan biến, đến rồi đi, từ cát bụi sinh ra rồi lại hoà mình vào cát bụi.


  18. #36
    Điều Hành Chung.Thay quyền Admin
    (Sanh năm 1977)
    Charles's Avatar
    Ngày tham gia
    15-04-2013
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    diendanhiv.vn
    Bài viết
    53,744
    Cảm ơn
    649
    Được cảm ơn: 12,221 lần
    Nếu bây giờ anh nói rất nhớ em
    Chắc em cũng chẳng thèm tin đâu nhỉ
    Người khi xưa chỉ từng quen như thế
    Có cớ gì để nhớ... một người dưng.

    Lỡ duyên nên chữ nợ hoá vô thường
    Chẳng thể nói câu yêu thêm được nữa
    Tình xưa dẫu thiết tha thành dang dở
    Thôi cũng đành buông theo gió bay xa.


    Nếu bây giờ anh nói nhớ... dù xa
    Chắc em sẽ cười chê anh khờ dại
    Nửa cuộc đời... còn chi mà yêu mãi
    Say men gì mà tim mãi... hoài say...

Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •