Kết quả 1 đến 15 của 15

Chủ đề: Gần Tết rồi ... năm nay khác quá vì có H làm bạn

  1. #1
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    04-12-2019
    Giới tính
    Đồng Giới Nam
    Đến từ
    HỒ Chí Minh
    Bài viết
    26
    Cảm ơn
    11
    Được cảm ơn: 9 lần

    Gần Tết rồi ... năm nay khác quá vì có H làm bạn

    Chào, lần đầu tiên mình đến đây
    Mình là Hoa 10h - vì 10h tối là giờ mình uống thuốc (ARV) - cũng kg biết nên buồn hay giận nó. Nhưng uống vào thì mệt, kg uống thì chỉ còn đường chết. Nhiều thứ trên đời kéo đến thứ duy nhất trong cậy lại là nó - chưa biết thất bại hay thành công vì mình mới dùng 1 tháng thôi.Dẫu sao cũng mắc nợ nhau 1 lời cảm ơn!

    Khó ngủ quá lại lên mạng sệch cái thắc phục tác dụng phụ của nó (arv) để rồi lại muốn buông vài dòng tâm sự.

    Từ lúc sinh ra tới giờ chưa bao giờ mình thấy khát khao đc sống thoải mái và yên bình hơn lúc này.
    Kể cũng tên vận vào người. Ba mẹ sinh ra đặc tên Nam Tính vl... thì tâm hồn lại nhẹ nhàng mềm mỏng lại bấy nhiêu.
    Gọi mình là Nhọ nhé! tại đi đâu làm gì mình cũng mang theo xui xẻo hết!

    Năm 9 tuổi thì biết buồn vì bị gọi là đồ bê đê - để rồi lên cấp 2 ráng khép nép, giấu dím cá tính bản thân, cũng cứng lên dc 1 xíu
    Năm 16 tuổi thì sụp đổ tinh thần vì biết Gay là gì - tại bất đầu yêu 1 bạn Nam Thẳng trong lớp. Tính ra 13 năm rồi các bác ạ! Vẫn còn giữ nó trong tim nè! lâu lâu đem ký ức mộng tưởng ra nhớ nhung rồi khóc. Tại bạn biết đó yêu đơn phương nó dại khờ lắm, lại khó phai!
    Năm 18 tuổi cũng hưởng đc mùi đời - mùi đờn ông nó ra sao! Mà cái mùi ám ảnh lắm - Tại cũng đây yêu thương hay ham muốn gì. Do hok biết j nên bị ng ta cưỡng bức. Nghĩ cũng ngộ, vừa sợ vừa kháng cự mà vừa tò mò. Nhưng sự thật là đau lắm! Chứ có sung sướng gì. 1 ông xe ôm trong đêm mưa gió mặt còn chẳng biết ra sao, hàng họ cũng chẳng biết to nhỏ thế nào! Vỡ mộng đầu đời. Do hay coi phim chỉ mông có 1 a body ngon khoẻ ôm hôn thoi là hạnh phúc rồi. Đâu ai ngờ trò người lớn đau đớn thay. Có vậy đó e nó khóc mấy ngày hôm liền.
    Sau đó vừa tức vừa tò mò muốn hiểu cái Giới t3 này nó sao nên cũng làm quen dc a này a kia. Một năm đầu đời làm quen với mối quan hệ lạ lùng ấy thì biết j đến cái bcs hay gel bôi trơn.
    Thật ra muốn cho biết da thịt ng ta, chứ chưa từng yêu ai.
    Năm 20t thì bất đầu đã quen với cái gọi là cảm giác cô đơn, ham muốn và an toàn. Rồi cũng biết giữ thân giữ phận. Mà năm 3 học roiif nên thôi kh rãnh quan hệ với ai. Lo mà tốt nghiệp. Xong vì biến cố cũng từ bỏ dở dang, đi làm thêm hết nghề này nghề nọ. Cũng kg rung động với ai.
    Sau đó 5 năm liền bạn cứ trôi nổi giữa đời. Kg có việc nào ra việc nào. Đụng j cũng làm. Còn trẻ còn khoẻ mà. Quan hệ thì lâu lâu con ng ai cũng cần nên cũng có. Dâm 3 hay 4 tháng mới quen 1 anh. Chẳng a nào bền chặt cả.
    Cuồi cùng cũng xin dc cái việc làm ổn định xíu , cũng muốn gắn bó ai đó để kh lăn tăn nữa... nhubgw số duyên mà, chưa gặp ai đủ mình thấy là của mình.
    Quen đc 1 anh thì bị ảnh lừa hết tiền bạc
    Quen đc 1 anh thì anh xơi chán ảnh rủ bạn ảnh xơi luôn
    Quen đc 1 anh thì ảnh chơi đá, nghiện ngập, còn bán ma tuý đá
    khi mình vỡ lẻ ra đâu có dám gắn kết dc với ai đâu.
    Anh nào cũng kêu mình dùng prep, bcs nên đâm ra chả mẩy may gì tới H.
    Đời, có lúc buồn vui. Sau tất cả mình đành chọn thôi kg yêu ai cả. Mình muốn sôang bình dị, với ba mẹ, với quê hương. Bỏ hết xa hoa thành thị (hcm) về quê sống.
    Sắm dc cái máy mai công nghiệp, nhận thêm hàng gia công.
    Đùng cái thấy bịnh lên bênhh xuống nên đi xn máu.
    Cầm cái giấy ghi DƯƠNG TÍNH cũng kg dám khóc / thấy xung quanh 1 rừng người ồn ào bổng im lặng, cả trang giấy chuqx nhảy tứ tung chỉ có 2 từ đó là bất động. Kiểu thôi, mình hết tại đây.
    Bác sỹ tư vấn cũng chẳng nghe rỏ gì... cứ vậy ra về.
    chắc trời thương nên ra về thì trời lại mưa. Vào đo CD thì hơn 200 con. Hèn gì bịnh miết.
    sau đó tuần thì làm bạn với bạn ấy (arv) cho tới giờ. 1 tháng trời

    Bác sỹ kêu chắc cũng 3 năm j roi . Tưi nhiên kh sợ chết nữa. Sợ là 3 năm ấy mình đã làm gì, mình có lây ai kh. Bạn bè, gia đình ra sao!?!?! Thật lòng sợ điều đó thôi. Nhưng rồi suy nghĩ lại .... cái j cũng sợ kaka.

    Sợ nhất là cô đơn. Mặc dù sống với cô đơn lâu lắm roi. Từ hồi bé bị ba đánh đòn vì tội thích may vá. Từ hồi yêu thầm, từ hồi bị lừa lọc, bị coi rẻ, bị đồng nghiệp hại, bị bất công xã hội. Nhưng giờ thì coi như chung thân với cô đơn.

    Ký ức vốn dĩ là thứ thuộc về quá khứ /
    Ngày mai kh biết ra sao chỉ biết hiện tại Mệt muốn xĩu,

    Thôi thì còn kể nhau nghe vài chuyện ở đời thì còn sống, khép lại rồi ai cũng như ai!
    mong các bạn như tui vẫn chiến đấu tốt với H.
    ngủ đây... hi vọng mai tỉnh dậy nổi kể chuyện đời nhau nghe
    cảm ơn vì đã đọc

  2. Có 3 người đã cảm ơn HoaMuoiH cho bài viết bổ ích này:

    Cuocdoitrongmattoi (05-12-2019),Sói Hoang (02-02-2020),thaithinh (12-09-2020)

  3. #2
    Thành Viên Chính Thức Cuocdoitrongmattoi's Avatar
    Ngày tham gia
    24-01-2017
    Giới tính
    Đồng Giới Nam
    Đến từ
    HCM
    Bài viết
    285
    Cảm ơn
    32
    Được cảm ơn: 43 lần
    Cố lên nha. Không có gì là quá đáng sợ đâu.
    Đọc tâm sự của bạn mình thấy có nhiều điểm tương đồng, nên cảm xúc cũng nhiều...
    Những gì đã qua thôi thì để nó qua, vì hiện tại mới là quan trọng. Vui vẻ sống, có trách nhiệm với bản thân, và hạnh phúc nhé!

  4. Những thành viên đã cảm ơn Cuocdoitrongmattoi cho bài viết này:

    HoaMuoiH (05-12-2019)

  5. #3
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    04-12-2019
    Giới tính
    Đồng Giới Nam
    Đến từ
    HỒ Chí Minh
    Bài viết
    26
    Cảm ơn
    11
    Được cảm ơn: 9 lần
    Trích dẫn Gửi bởi Cuocdoitrongmattoi Xem bài viết
    Cố lên nha. Không có gì là quá đáng sợ đâu.
    Đọc tâm sự của bạn mình thấy có nhiều điểm tương đồng, nên cảm xúc cũng nhiều...
    Những gì đã qua thôi thì để nó qua, vì hiện tại mới là quan trọng. Vui vẻ sống, có trách nhiệm với bản thân, và hạnh phúc nhé!
    Cảm ơn bạn nhiều
    cố gắng típ tục thôi chứ biết chuyện j đến đâu mà lường. Nhủ với lòng đc ngày nào zui ngày đó.

  6. #4
    Thành Viên Chính Thức
    Ngày tham gia
    06-03-2019
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Vùng đất mới
    Bài viết
    138
    Cảm ơn
    7
    Được cảm ơn: 19 lần
    Hihi. Bạn biết lúc mình có kết quả là 27 tết. 28 tết là viên thuốc đầu tiên mình uống. 29 tết mình về nhà. Một cái tết cười gượng. Mình phải dấu gia đình người thân. Nên lúc nào cũng vui vẻ cũng tỏ ra bình thường dù đời mình bất thường. Thế đó bạn mình sắp đón cái tết thứ 2 cùng nó. Nhưng mình vẫn ổn vẫn che dấu và 1 mình chăm sóc bản thân chu toàn hơn.

  7. Những thành viên đã cảm ơn Mrb20 cho bài viết này:

    HoaMuoiH (30-08-2020)

  8. #5
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    27-02-2019
    Giới tính
    Đồng Giới Nam
    Bài viết
    35
    Cảm ơn
    9
    Được cảm ơn: 2 lần
    Hì hì. Mình lúc đầu cũng có những suy nghĩ tiêu cực lắm. Nhớ như in, tháng 12 năm ngoái, tự dưng body nổi hạch tùm lum. Hoang mang vô cùng, mà vẫn chưa chịu đi khám. Lên mạng xem tùm lum. Rồi mồng 7 tết quyết định đi khám. Bác sỹ cho thử máu, kết quả có fản ứng với H. Lúc đó mình vẫn còn tỉnh lắm. Rồi. Chạy ngay qua Nhiệt Đới xét nghiệm khẳng định. Mồng 9 nhận kết quả, 2 chữ DƯƠNG TÍNH in đậm to tổ bố đập vào mắt, mình vẫn ngồi nghe bác sỹ tư vấn, hướng dẫn mình fải làm j tiếp theo. Vẫn cười tươi. Nhưng khi dắt xe chạy về, trên đường mình khóc như mưa. Vừa chạy vừa khóc. Về tới OPC quận 2. Mình ngồi nghe chị tư vấn viên hướng dẫn và tư vấn. Mình an tâm hơn, nhưng sau đó, mình liên tục bị ám ảnh về việc vô tình lây cho người thân hay đồng nghiệp. Đầu óc mún nổ tung. Cảm giác hối hận, tội lỗi, sợ chết sớm lúc nào cũng hiện diện. Ngày tết mà, ai cũng muốn vui vẻ, nhưng còn mình thì sao!? Cứ ru rú trong nhà, ăn không nổi, ngủ không được. Lúc nào cũng suy nghĩ tiêu cực, nhưng rồi cũng qua hết thôi bạn ạ. Sau sáu tháng điều trị, tải lượng của mình dưới ngưỡng phát hiện. Và hôm nay là sắp hết tháng thứ 10 điều trị, tình hình sức khỏe của mình vẫn tốt. Bây giờ mình chỉ mong sao duy trì như thế. Để sống quãng đời còn lại bình thường như bao người. Cố lên các bạn ơi, phía trước luôn là một cánh cửa mở nếu như chúng ta lạc quan. Chúc các bạn sức khỏe nhé!

  9. Những thành viên đã cảm ơn Andyly cho bài viết này:

    HoaMuoiH (30-08-2020)

  10. #6
    Thành Viên Chính Thức
    Ngày tham gia
    16-08-2018
    Giới tính
    Nữ
    Đến từ
    ha noi
    Bài viết
    140
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 16 lần
    Trích dẫn Gửi bởi Andyly Xem bài viết
    Hì hì. Mình lúc đầu cũng có những suy nghĩ tiêu cực lắm. Nhớ như in, tháng 12 năm ngoái, tự dưng body nổi hạch tùm lum. Hoang mang vô cùng, mà vẫn chưa chịu đi khám. Lên mạng xem tùm lum. Rồi mồng 7 tết quyết định đi khám. Bác sỹ cho thử máu, kết quả có fản ứng với H. Lúc đó mình vẫn còn tỉnh lắm. Rồi. Chạy ngay qua Nhiệt Đới xét nghiệm khẳng định. Mồng 9 nhận kết quả, 2 chữ DƯƠNG TÍNH in đậm to tổ bố đập vào mắt, mình vẫn ngồi nghe bác sỹ tư vấn, hướng dẫn mình fải làm j tiếp theo. Vẫn cười tươi. Nhưng khi dắt xe chạy về, trên đường mình khóc như mưa. Vừa chạy vừa khóc. Về tới OPC quận 2. Mình ngồi nghe chị tư vấn viên hướng dẫn và tư vấn. Mình an tâm hơn, nhưng sau đó, mình liên tục bị ám ảnh về việc vô tình lây cho người thân hay đồng nghiệp. Đầu óc mún nổ tung. Cảm giác hối hận, tội lỗi, sợ chết sớm lúc nào cũng hiện diện. Ngày tết mà, ai cũng muốn vui vẻ, nhưng còn mình thì sao!? Cứ ru rú trong nhà, ăn không nổi, ngủ không được. Lúc nào cũng suy nghĩ tiêu cực, nhưng rồi cũng qua hết thôi bạn ạ. Sau sáu tháng điều trị, tải lượng của mình dưới ngưỡng phát hiện. Và hôm nay là sắp hết tháng thứ 10 điều trị, tình hình sức khỏe của mình vẫn tốt. Bây giờ mình chỉ mong sao duy trì như thế. Để sống quãng đời còn lại bình thường như bao người. Cố lên các bạn ơi, phía trước luôn là một cánh cửa mở nếu như chúng ta lạc quan. Chúc các bạn sức khỏe nhé!
    Bạn yên tâm khi được điều trị theo đúng chuẩn phác đồ nhất của thế giới thì HIV giờ đây không còn là bản án tử hình như nhưng thập niên 80 đâu.

  11. #7
    Thành viên giới hạn
    Ngày tham gia
    01-02-2020
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Hà nội
    Bài viết
    17
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 1 lần.
    Chúc bạn luôn luôn mạnh khỏe và giữ vững tih thần nhé.

  12. Những thành viên đã cảm ơn Consolamroi cho bài viết này:

    HoaMuoiH (30-08-2020)

  13. #8
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    27-06-2016
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp Hồ Chí Minh
    Bài viết
    48
    Cảm ơn
    22
    Được cảm ơn: 22 lần
    Bé HoaMuoiH, năm đó anh cũng như em, nhận cái kết quả là bỏ ăn cả tháng, viết di chúc... Giờ nhớ lại,,, lúc đó mà bản lĩnh như bây giờ thì cái giấy KQXN kia cũng chỉ cười thôi vì uống thuốc là khoẻ thôi. Chỉ có cái uống hoài đến nỗi có khi quên là đã uống chưa rồi bỏ ra đếm lại số viên thuốc... Có thể sau 4 năm trí nhớ anh có vấn đề chăng ? Tác dụng phụ thôi. Cứ tập làm quen uống thuốc đúng giờ, đếm số năm làm thành viên với cộng đồng người có H, lại thấy vui. cd4 900, tải lượng dưới ngưỡng 20 thì hoà nhập với người bình thường rồi. Em bây giờ chỉ khác mấy chú lính chì trong đây về thời gian xuất phát. Cố lên, rồi style lại bản thân phơi phới... lại đầy đứa chảy nước dãi nhìn dõi theo đấy em.

  14. Có 2 người đã cảm ơn Sói Hoang cho bài viết bổ ích này:

    HoaMuoiH (30-08-2020),pep1510 (02-02-2020)

  15. #9
    Nhóm Cần Tư Vấn
    Ngày tham gia
    28-10-2019
    Giới tính
    Nam
    Bài viết
    47
    Cảm ơn
    36
    Được cảm ơn: 5 lần
    Trích dẫn Gửi bởi Sói Hoang Xem bài viết
    Bé HoaMuoiH, năm đó anh cũng như em, nhận cái kết quả là bỏ ăn cả tháng, viết di chúc... Giờ nhớ lại,,, lúc đó mà bản lĩnh như bây giờ thì cái giấy KQXN kia cũng chỉ cười thôi vì uống thuốc là khoẻ thôi. Chỉ có cái uống hoài đến nỗi có khi quên là đã uống chưa rồi bỏ ra đếm lại số viên thuốc... Có thể sau 4 năm trí nhớ anh có vấn đề chăng ? Tác dụng phụ thôi. Cứ tập làm quen uống thuốc đúng giờ, đếm số năm làm thành viên với cộng đồng người có H, lại thấy vui. cd4 900, tải lượng dưới ngưỡng 20 thì hoà nhập với người bình thường rồi. Em bây giờ chỉ khác mấy chú lính chì trong đây về thời gian xuất phát. Cố lên, rồi style lại bản thân phơi phới... lại đầy đứa chảy nước dãi nhìn dõi theo đấy em.
    Chuc mung bác. Cd4 900 thì bác còn khỏe hơn nguoi bình thường luon ấy chứ.

  16. Những thành viên đã cảm ơn pep1510 cho bài viết này:

    Sói Hoang (03-02-2020)

  17. #10
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    08-04-2020
    Giới tính
    Đồng Giới Nam
    Đến từ
    TP.HCM
    Bài viết
    28
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 2 lần
    Đọc tâm sự của bạn thật buồn. Ai cũng có lỗi lầm cả. Như mình nè, ngoan ngoãn, học hành đàng hoàng, lành mạnh, công việc cũng có thăng tiến, cũng không biết mang H từ ai nữa, cũng hoang mang không biết thời gian chưa biết bản thân có H có lây nhiễm cho người thân hay ai không? Mình mới phát hiện được gần 3 tháng, đã uống thuốc được 2,5 tháng. Cũng vì một phút lầm lỡ mà đã mang H, suy nghĩ lại đã là Gay đã khổ, nay lại có H. Cảm giác bị người đời kỳ thị chắc sẽ kinh khủng lắm. Ban đầu cũng chẳng biết H có thể chỉ là bệnh mãn tính nên cứ nghĩ chừng 1 năm nữa là sẽ chết (vì CD4 mình rất thấp còn có 34). Ám ảnh của tuổi thơ là ngày xưa từng biết mấy anh ở gần nhà vì tiêm chích ma túy chung mà cùng dính H lần lượt ra đi. Trong đầu cứ ám ảnh cái cảnh da bọc xương, thoi thóp, lở loét,... tốn tiền bạc gia đình, chịu bao nhiêu điều tiếng, gia đình ruồng bỏ. Kinh khủng lắm. Từ ngày lên diễn đàn, tìm hiểu mọi thông tin về H. Thấy có nhiều bạn trên diễn đàn đã điều trị và sống được nhiều năm, có nhiều bạn khi biết H còn nhỏ tuổi hơn mình nữa nên mình đã lạc quan hơn và tin theo lời bác sĩ: Bây giờ HIV chỉ là bệnh mãn tính, điều trị tốt thì mình chỉ chết già thôi. Bạn hãy gạt qua quá khứ để chấp nhận và tiếp tục nha.

  18. Những thành viên đã cảm ơn Dog_luv_cat cho bài viết này:

    HoaMuoiH (30-08-2020)

  19. #11
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    04-12-2019
    Giới tính
    Đồng Giới Nam
    Đến từ
    HỒ Chí Minh
    Bài viết
    26
    Cảm ơn
    11
    Được cảm ơn: 9 lần
    Chúc bạn luôn lạc quan nè
    ai cũng nghĩ hay tin thì gào thét lắm. Đa số chết lặng. hì

  20. #12
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    04-12-2019
    Giới tính
    Đồng Giới Nam
    Đến từ
    HỒ Chí Minh
    Bài viết
    26
    Cảm ơn
    11
    Được cảm ơn: 9 lần
    Trích dẫn Gửi bởi Dog_luv_cat Xem bài viết
    Đọc tâm sự của bạn thật buồn. Ai cũng có lỗi lầm cả. Như mình nè, ngoan ngoãn, học hành đàng hoàng, lành mạnh, công việc cũng có thăng tiến, cũng không biết mang H từ ai nữa, cũng hoang mang không biết thời gian chưa biết bản thân có H có lây nhiễm cho người thân hay ai không? Mình mới phát hiện được gần 3 tháng, đã uống thuốc được 2,5 tháng. Cũng vì một phút lầm lỡ mà đã mang H, suy nghĩ lại đã là Gay đã khổ, nay lại có H. Cảm giác bị người đời kỳ thị chắc sẽ kinh khủng lắm. Ban đầu cũng chẳng biết H có thể chỉ là bệnh mãn tính nên cứ nghĩ chừng 1 năm nữa là sẽ chết (vì CD4 mình rất thấp còn có 34). Ám ảnh của tuổi thơ là ngày xưa từng biết mấy anh ở gần nhà vì tiêm chích ma túy chung mà cùng dính H lần lượt ra đi. Trong đầu cứ ám ảnh cái cảnh da bọc xương, thoi thóp, lở loét,... tốn tiền bạc gia đình, chịu bao nhiêu điều tiếng, gia đình ruồng bỏ. Kinh khủng lắm. Từ ngày lên diễn đàn, tìm hiểu mọi thông tin về H. Thấy có nhiều bạn trên diễn đàn đã điều trị và sống được nhiều năm, có nhiều bạn khi biết H còn nhỏ tuổi hơn mình nữa nên mình đã lạc quan hơn và tin theo lời bác sĩ: Bây giờ HIV chỉ là bệnh mãn tính, điều trị tốt thì mình chỉ chết già thôi. Bạn hãy gạt qua quá khứ để chấp nhận và tiếp tục nha.
    Chiến thôi, dù đôi khi mệt. Nhưng âu đó là điều tất yếu. :) hì
    mong mọi người sống thật vui vẻ dù có H đi nữa thì vẫn xứng đáng để tiếp tục hành trình của 1 con người yêu đời mà.
    thanks mn nè

  21. #13
    Thành Viên Chính Thức
    Ngày tham gia
    16-08-2018
    Giới tính
    Nữ
    Đến từ
    ha noi
    Bài viết
    140
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 16 lần
    bạn oi lac quan nên . hiv gio chỉ còn là căn bệnh mãn tính .

  22. #14
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    05-03-2015
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    hanoi
    Bài viết
    86
    Cảm ơn
    45
    Được cảm ơn: 0 lần
    Cố lên nha bạn, mong bạn luôn khỏe mạnh và gặp nhiều may mắn.

  23. #15
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    20-11-2020
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Hp
    Bài viết
    7
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn: 0 lần
    Trích dẫn Gửi bởi thaithinh Xem bài viết
    Cố lên nha bạn, mong bạn luôn khỏe mạnh và gặp nhiều may mắn.
    Lâu không thấy bạn lên diễn đàn, tình hình sk thế nào, chia sẻ với mọi người đi!

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •