Kết quả 1 đến 4 của 4

Chủ đề: ….

  1. #1
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bên kia cuộc đời
    Bài viết
    173
    Cảm ơn
    19
    Được cảm ơn: 73 lần

    ….

    Những cảm xúc không mời, nặng trĩu, bóp nghẹn nơi lồng ngực. Đã nhiều năm qua đi, vẫn không thoát khỏi, vẫn không thể có cái bắt đầu khá khẩm hơn. Ngày qua ngày cứ như đi vào ngõ cụt, không lối thoát, bế tắc. Biết có thể trụ đến bao giờ? và làm gì để vượt qua?

  2. #2
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bên kia cuộc đời
    Bài viết
    173
    Cảm ơn
    19
    Được cảm ơn: 73 lần
    Ngót nghét đã 03 năm có hơn gắn bó với Q3, vẫn là trãi qua hàng ngàn cảm xúc không nói nên lời. Từ mong muốn sống như ngày cuối cùng được sống, từng lăn tăn về ngày mai… và đi qua biết bao nhiêu thời gian để cân bằng cảm xúc… để vơi đi cái tiêu cực, vực dậy cái tinh thần hèn yếu, hay trốn tránh, chẳng còn tự tin. Ngần ấy thời gian đi qua, như cái chớp mắt… vậy là mình đã đi hơn quãng đường hôm ấy được 03 năm. Mình vẫn sợ cái cảm giác bước vào phòng khám định kỳ, nó gợi nhớ những điều đã qua, nó cho ta bắt gặp những ánh mắt rụt rè, lãng tránh nhau… ai cũng chỉ câm câm đợi nhanh thật nhanh để bước ra khỏi nơi đó… muốn sẽ chia, muốn kết nối, nhưng có lẽ ở nơi đó chẳng ai sẵn sàng. Nhìn những khuôn mặt đầy thanh xuân và đẹp đẽ đó… là cả sự xót xa, mông lung…hy vọng họ cũng có những điều tích cực hơn mình. Và cái ngày đầu ấy chắc những người đi trước cũng nhìn mình bằng ánh mắt ấy, đồng cảm, tiếc thay, xót xa, hy vọng…

    Bên ngoài cái vẻ ngông ngênh bất cần đời, cái vẻ bụi bặm thiếu chăm chút ấy là cả 1 trái tim mềm yếu. Chỉ là mình cố che đậy đi. Có chăng chỉ giãi bày đồi chút ở nơi quen mà lạ này. Không 01 ai biết, chẳng cần ngại ngần. Âu cũng chỉ để thoả nỗi lòng, vơi đi phiền muộn. Hy vọng tương lai mình cũng sẽ chẳng còn ca thán ở đây như mình đang sống ở thực tại. Gói gọn trong mình, và từ từ vơi bớt đi…

  3. #3
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bên kia cuộc đời
    Bài viết
    173
    Cảm ơn
    19
    Được cảm ơn: 73 lần
    Ai kẻ đi qua được bóng tối - là người thành công!

    Năm tháng trôi qua, vẫn chưa thể nào bước qua cái bóng tối, cái cảm giác trầm lắng, cô đơn đến đáng sợ. Những nỗi ám ảnh cứ quẩn quanh, cứ héo mòn dần theo dòng chảy thời gian. Những lúc mạnh mẽ phấn đấu thì cứ như 01 sự sắp đặt, mọi việc cứ quay về chốn cũ. Lúc tâm trạng rơi xuống đáy lại chơi vơi 1 mình… không thể chia sẽ, cũng không có ai lắng nghe. Đầu óc cứ quay cuồng không thoát khỏi những điều tệ hại. Muốn nói điều gì đó tích cực nhưng có lẽ còn phải đợi rất lâu.

    Hôm nay tâm trạng rất tệ! Lạc lõng…

  4. #4
    Thành viên chính thức
    Ngày tham gia
    29-11-2018
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Bên kia cuộc đời
    Bài viết
    173
    Cảm ơn
    19
    Được cảm ơn: 73 lần
    Hôm nay, chợt thấy 01 hình ảnh quen thuộc… hình ảnh của mình ngày đó, thẫn thờ, cam chịu và đầy lo lắng. Có lẽ hầu hết đều đi qua những phút giây như vậy… sự xót xa, đau lòng dâng lên khi bắt gặp ai đó bắt đầu trở thành người như mình. Sống và lệ thuộc vào những viên thuốc. Dù có qua đi bao nhiêu thời gian đi nữa, chắc hẳn nó vẫn là điều gì đó sâu thẩm của mình chẳng thể xoá nhoà, lãng quên. Lòng lại đau…

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •