Kết quả 1 đến 20 của 20

Chủ đề: Đêm tàn của những đau thương

Hybrid View

  1. #1
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    Đêm tàn của những đau thương (P.6)



    "Tôi yêu anh ấy nên van xin cô, đừng bao giờ làm anh ấy vì cô mà bận lòng"


    Diên Vỹ gặp lại Du trong một quán café nhỏ. Nơi đây tĩnh lặng và tịch mịch, chỉ có đôi ba vị khách trong quán. Du xuất hiện với chiếc áo sơ mi trắng, cà vạt thắt hờ và quần bò xanh đậm. Đôi mắt cô hướng cái nhìn lên mái tóc cậu, bù xù mà vẫn rất đẹp đẽ.

    - Chào cậu.- Diên Vỹ gật đầu, mỉm cười. Mắt xanh lá xoáy vào mắt nâu trầm một tia tàn nhẫn.
    Đón nhận được cái nhìn ác ý của cô, Du cũng chỉ mỉm cười hờ hững. Cậu không cảm thấy cô là một áp lực đối với tình yêu của mình, nhưng cậu cảm thấy cô nguy hiểm. Nguy hiểm đến mức nào ư? Đến mức tàn nhẫn. Cậu vẫn còn đi học, những người cậu tiếp xúc không đủ nhiều để có thể gọi là có kinh nghiệm. Trước mặt cô, cậu giống như kẻ kém cỏi. Chỉ có trong tình yêu, tình yêu là cậu may mắn hơn cô thôi.
    - Chào chị, chị đợi tôi lâu chưa?
    - Cũng không lâu lắm, tôi chỉ thắc mắc, không biết cậu mang tôi ra đây có việc gì thôi.
    - Không… tôi chỉ muốn thay mặt Hoàng thôi…- Cậu từ tốn lắc đầu, mái rũ xuống, nét cắt tinh tế trên mái tóc cậu khiến cậu đẹp như tài tử. Diên Vỹ mỉm cười.
    - Cậu nói đi, tôi nghe đây.
    - Tôi hy vọng chị đừng xen vào đời tư của anh ấy nữa, cũng đừng cố gắng khiến anh ấy rối trí. Anh ấy có tự do, anh ấy không yêu chị, thực sự không yêu chị. Nên hãy để anh ấy làm những gì mình muốn. Việc chị hành động dại dột như uống rượu và cảm mạo đã khiến anh ấy lưu tâm. Đó không phải điều tốt, sao chị phải làm như thế?
    - Là anh ta kêu cậu gặp tôi và nói những lời này? - Khoanh tay, nhếch mép, Diên Vỹ lãnh đạm nhìn cậu.
    - Không, tôi thấy thật chán nản trong buổi hẹn hò vào cái ngày cô ở viện.
    - Cậu là con trai?
    - Tất nhiên.
    - Và cậu so đo với một cô gái bị bệnh sao? Cậu định nói tôi ích kỉ còn cậu thì không à?
    - Ý tôi không phải vậy. - Du tựa vào lưng ghế, cau mi rồi khoanh tay nhìn Diên Vỹ. Dưới cái nhìn lạnh lẽo của cô, người ta cảm thấy áp lực nặng nề.
    - Vậy ý cậu là gì?
    - Tôi chỉ muốn cô mặc kệ anh ấy thôi. Cô không thấy quy tắc của những ngày hẹn hò là thứ 3 và thứ 6 rất quá đáng hay sao?
    - Cậu biết không...? - Cô chậm rãi đưa lên môi ly sữa nóng, thong thả câu chuyện: - Tôi là đứa con gái không có hạnh phúc. Đã kết hôn với một kẻ không thể yêu tôi, đã đem tự tôn của mình hạ xuống dưới đất, vậy mà cậu định cưỡi lên đầu tôi sao? Cậu nói tôi ích kỉ, thế cậu đã bao giờ đối mặt với sự suy sụp của một tập đoàn chưa? Đã bao giờ cậu phải bình tĩnh trước mặt đối tác và đưa ra điều kiện có lợi nhất cho bản thân dù cậu không có gì, và đánh đổi bằng cả trái tim mình chưa? Đã bao giờ cậu hoảng loạn trong bóng đêm, cũng đã bao giờ cậu mở mắt ra chỉ vì mơ rằng, cậu đã giết rất nhiều người chưa? Cậu có biết cảm giác bò dưới đất để cứu lấy mạng sống của mình không? Tôi đoán là không. Cậu đã quen với sự sở hữu, cậu cho rằng cậu có khả năng sở hữu Vũ Hoàng, tùy cậu thôi. Nhưng cậu ở đây và lấy danh nghĩa gì để nói chuyện với tôi? Trong khi, như cậu thấy đấy, tôi là vợ của anh ta, là người phụ nữ có sắc, có tiền, có quyền, còn cậu? Có khác gì một cậu công tử ẻo lả chỉ trông chờ vào một thằng người yêu ngu ngốc không? Tự nhìn nhận lại bản thân đi, trước khi mở mồm nói với tôi hai chữ tư cách!

    Chưa bao giờ Hoàng Diên Vỹ là một kẻ nhu nhược... (Ảnh minh họa)
    Cô mỉm cười, từ tốn. Cách cô nói những câu trên rất chậm rãi, rất bình thản. Nhưng ánh mắt cô, chúng cho cậu hiểu rằng, cô đang khạc nhổ vào cậu những lời lăng mạ nhẹ nhàng nhất. Và cả cái cách đáp trả quá đỗi bình dị khiến Du cảm thấy mình thật sự kém cỏi.
    Đó không phải là điều cậu muốn. Việc nhận lấy sự sỉ vả từ vợ của người yêu. Nhưng cậu nhìn thấy giá trị của mình. Giá trị của cậu trong cuộc đời cậu và Hoàng quá khác so với giá trị của cô. Diên Vỹ tinh tế quan sát gương mặt cậu, bình thản nhếch môi. Có lẽ cô đã khiến cậu ngây ra rồi, nhưng nếu không nói thẳng, thì cô đâu có khả năng đến bên Hoàng, càng không có khả năng thành vợ anh.
    Chưa bao giờ Hoàng Diên Vỹ là một kẻ nhu nhược. Cô có thể câm lặng, có thể không đòi hỏi, nhưng cô không để cho bản thân mình bị một nhóc con lăng mạ và cảnh cáo cô. Xách túi đứng lên, cô xoay người. Lại nghe thấy tiếng cậu lầm bầm phía sau.
    - Tôi yêu anh ấy, nên van xin cô, đừng bao giờ làm anh ấy vì cô mà bận lòng.
    Và khi nhìn cậu đang gục mặt xuống bàn tay mình, thân ảnh mạnh mẽ và xinh đẹp của cô ánh lên trong nắng chiều tàn.
    Khẽ cười, Vỹ đi khuất.
    ***
    Tim nào có bình yên
    Ta rêu rao đời mình
    Diên Vỹ quăng mình xuống bể, khoát tay thoải mái và nhẹ nhõm. Nước tràn vào tai và mũi cô nhưng cô mặc kệ, tiếp tục lao mình trong bể. Trong đầu cô chỉ có sự nực cười cay đắng. Nguyễn Thanh Du dựa vào cái gì để chất vấn cô? Đòi thay mặt Hoàng ư? Thật ngớ ngẩn, cô mới là vợ anh, có thể không có tình yêu nhưng quyền lợi và trách nhiệm của cô tuyệt đối không thể bị san sẻ. Chừng nào cô còn là vợ của Vũ Hoàng, chừng đó cô mới là kẻ chủ động.
    Trồi lên khỏi mặt nước, cô ngước nhìn mái vòm bằng kính trong suốt, bắt gặp màu xanh bầu trời. Nằm ngửa ra, cô thư thái khoát tay, nhẹ nhàng để bản thân cứ lập lờ trôi đi.
    Trong đôi mắt màu lục kia, chỉ in hằn màu xanh của trời. Màu bất diệt.
    Bỗng chốc, cô lẩm bẩm:
    - Rõ ràng là màu tím, sao lại hóa thành màu xanh? Đúng là mắt người đôi lúc cũng thật có vấn đề!
    - Trời, cô biết rõ ràng đó không phải là do mắt người mà.- Có tiếng nói vang ngay phía sau cô. Cô quẫy chân, chỉnh lại tư thế đứng trong nước, nheo mắt nhìn về phía người vừa cất tiếng nói.
    Nơi này là khu bể bơi riêng của Vũ Gia, kẻ vào được đây không phải tầm thường nhưng hắn ta là ai? Hắn đứng ngược sáng, trong mắt cô chỉ có vóc người cao ráo và lạnh lẽo, tuyệt nhiên không nhìn được cảm xúc trên gương mặt người kia.
    - Anh là ai? - Chậm rãi lên tiếng, cô bắt đầu đoán mò về người đàn ông này. Không tốt lắm, tư liệu về Vũ Hoàng cô chưa một lần cập nhật, không thể đoán ra hắn là ai trong số những người bạn tai tiếng của anh ta.
    - Tôi là Thiệu Thiên. - Cười cười, anh nhàm chán nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mặt.
    Anh không thích những cô gái như cô ta. Anh ngửi được mùi lạnh nhạt, cũng nếm được sự sắc sảo suy tính trong ánh mắt kia và trên tất cả, anh cảm thấy cô ta trầm lặng. Không chỉ trầm lặng, mà còn rất khôn ngoan. Thiệu Thiên là một cái tên có sức nặng, dù ở bất cứ phương diện nào đều dính dáng đến người đàn ông này. Chính anh cũng cảm thấy khả năng của bản thân, luôn đặt tự tôn lên hàng đầu. Nói thế, không có nghĩa rằng, anh chưa từng nếm mùi bị vùi dập.
    Anh cười nhàn nhạt trong tâm tưởng, xưa nay, chưa một người đàn bà nào làm cho anh thấy khác biệt cả, kể cả người đàn bà trước mặt.
    - Thiệu Thiên? À, ra anh là Thiệu Thiên. - Khoát nước, cô bình thản lên bờ, rồi kéo khăn tắm quấn quanh mình. Bốn mắt giao nhau, đều hằn rõ sự cao ngạo.
    - Cô có muốn hỏi gì không? Hay để tôi nói luôn mục đích của mình?
    - Tôi mong chờ đấy, anh nói xem. - Lau lau tóc, mắt cô nheo lại, một lần nữa đánh giá người đàn ông trước mặt.
    - Tôi đến để bắt cóc cô.
    Mày cô nhíu lại, đôi mắt màu lục hơi khép, bắt đầu nghiêm túc nhìn nhận vấn đề.
    - Tôi không hiểu mấu chốt vấn đề.
    - Dù là gì đi chăng nữa thì tôi cũng phải mang cô về đã. - Hắn khoắt tay, hai người đàn ông lực lưỡng không hiểu đã ở sau cô từ lúc nào. Bịt miệng cô bằng khăn tẩm thuốc mê, rồi nhấc cô lên. Trong đầu cô lại mơ mơ màng màng.
    Đây là lý do gì đây?

    (Còn nữa)


    Diên Vỹ chấp nhận đánh đổi cuộc đời mình để cưới người đàn ông không yêu cô... tất cả là vì danh dự, vì sự nghiệp của cả gia đình cô, bên cạnh tình yêu thầm lặng bấy lâu cô dành cho Hoàng. Còn Vũ Hoàng, tại sao anh lại có thể dở trò độc ác với người con gái yêu anh - người vợ có danh phận với anh như vậy? Anh làm thế để muốn khẳng định tình cảm của Diên Vỹ dành cho mình... hay là để có thể tự do đến với Du - người tình đồng tính của anh? Liệu hệ quả của trò chơi này sẽ ra sao? Ai sẽ phải chịu thiệt thòi, đau khổ nhất trong cuộc đua này? Mời các bạn hãy đón đọc phần tiếp theo vào ngày 23/3/2014.
    B.T (Khampha.vn)

  2. #2
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    ĐÊM TÀN CỦA NHỮNG ĐAU THƯƠNG - PHẦN 8

    Nghĩ mình bị chà đạp, cô lại muốn xẻ Vũ Hoàng và tình nhân của hắn ra thành trăm mảnh.




    - Chào buổi sáng. - Thiệu Thiên nâng cốc rượu trong tay, mỉm cười nhìn cô.
    - Cảm ơn vì bộ quần áo, tôi thích chiếc váy này.
    - 5 triệu! - Hắn cười cười, cô nhìn tà váy trắng rồi không ngần ngại gật đầu.
    - Được, sẽ trả tiền anh sau.
    Im lặng, cô ngồi xuống ăn sáng, xin phép sử dụng máy tính giải quyết công việc. Thật sự, mọi thứ đều rất thoải mái. Cô không liên lạc với Thanh, cũng không hoảng loạn gì cả, chỉ nhẹ nhàng thưởng thức chuỗi ngày nhàn nhã.
    Thiệu Thiên kể từ sau bữa sáng hôm đó, anh ta chẳng lưu luyến gì cô và dường như biến mất khỏi thế gian. Thiệu Thiên họ Trần. Tên thật của anh ta là Trần Tuấn. Đi lên từ hai bàn tay trắng, có lẽ cũng có kẻ chống lưng, nhưng một mình anh ta gây nên cơ nghiệp với tập đoàn trị giá vài tỉ USD cũng không phải tầm thường.
    ***
    Hết năm ngày, cô mới gọi điện cho Thanh.
    - Thanh, em đang bị bắt cóc.
    - Cái gì? - Đầu dây bên kia nhíu mày, bàn tay vô thức siết chặt lại, ánh mắt khó hiểu rồi tiếp tục lắng nghe. - Vỹ à em?
    - Vâng, chị đến chỗ này nhé…- Diên Vỹ đọc địa chỉ cho cô, lúc cụp máy, mới buông tiếng thở dài.

    Chiếc Porsche xuất hiện, người trong xe bước ra, gương mặt ngoại trừ biểu cảm lạnh nhạt trào phúng còn mang theo hơi hướm khinh bỉ và kinh tởm.
    Đứng ở cổng là Diên Vỹ, váy màu xanh dương, nhẹ nhàng trong gió, bên cạnh là Thiệu Thiên, tựa mình vào cổng, khẽ cười. Gương mặt phân nửa bị che đi bởi chiếc kính râm quá khổ. Vỹ Thanh bước xuống, quần áo trên người là bộ đồ da chuyên dụng trong "công việc" của cô. Bên hông cô dắt một khẩu súng, có thể nhanh chóng vượt mặt cảnh sát đến đây, cô hẳn là đã hơi quá coi thường mọi thứ.
    Gương mặt Vỹ Thanh tắt nụ cười, mi chau lại, cảm giác có chút thân quen với người đàn ông đứng kia. Một thân anh ta chỉ một màu đen, áo sơ mi đen, chiếc quần âu xa xỉ và đôi giày bạc triệu. Tỉ mỉ đánh giá người đàn ông trước mặt mà quên mất nhiệm vụ chính của mình, Vỹ Thanh nhớ đến kí ức xa xôi nào đó.
    - Nhìn anh có chút quen mắt, chúng ta đã gặp nhau chưa? - Kéo tay Diên Vỹ lại, Vỹ Thanh nghiêng đầu xoáy ánh nhìn lạnh lẽo vào Thiệu Thiên.
    Anh khẽ khẩy cười.
    - Bình thường, nếu một chàng trai tán tỉnh cô gái nào đó sẽ dùng phương thức này để hỏi, nay cô lại dùng nó hỏi tôi, có khi nào là tán tỉnh?
    Nụ cười mang tính hài kịch kia một lần nữa nhoẻn ra trên gương mặt tinh xảo của Vỹ Thanh. Diên Vỹ bên cạnh chỉ ngắm móng tay, cũng không đề cập đến vấn đề này. Cô còn nhiều thời gian, không cần vội vã, nếu có thể, để cho Vỹ Thanh “dạy dỗ” Thiệu Thiên một chút cũng tốt. Bõ công cô năm ngày trời không thể ra ngoài, sớm đã quên đi ánh sáng mặt trời màu gì rồi.
    - Thanh, anh ta là kẻ bắt cóc em, mấy ngày qua, quả thật khiến em khá khổ sở. - Thúc cùi trỏ vào Thanh, Diên Vỹ hạ giọng, trong giọng nói mang theo vài phần ấm ức. Nghe vậy, Vỹ Thanh không ngần ngại quay đầu trừng mắt với Thiệu Thiên.
    - Gì? - Thiệu Thiên hơi ngẩn người, nửa đùa nửa thật nhìn cô. Đằng sau mắt kính râm kia, chả ai nhìn thấy ánh mắt của hắn.
    Thanh lanh lẹ rút khẩu colt 45 ra khỏi hông, lên nòng rồi mỉm cười. Nghiêng đầu, mái tóc ngắn ôm trọn gương mặt khiến nụ cười bỗng rạng rỡ và sáng lạn.
    - Làm em gái tôi khốn khổ mà lại đòi bình yên?
    -Ờ… - Anh khoanh tay, không ra hiệu cho người của mình xuất hiện, chằm chằm nhìn khẩu súng, chằm chằm nhìn hai chị em rồi phá ra cười. - Cô đã trở lại rồi. Nhìn tôi đi!
    Bỏ kính xuống, gương mặt kia khiến Vỹ Thanh có chút đờ đẫn. Âm thanh của kí ức đập vào não cô, đau đớn dữ dội. Gương mặt xinh đẹp chuyển sắc. Quay đầu, một mạch kéo Diên Vỹ lên xe.
    - Đi thôi…
    Vỹ thắc mắc, nhưng không hỏi nhiều, chỉ cảm thấy tò mò với thái độ của cả hai người. Trước khi rời đi, trong mắt cô còn lưu lại nụ cười lạnh băng của Thiệu Thiên. Nụ cười đó, thật sự rất ám ảnh.
    Đến khi cô trở về nhà, trời đã là đêm. Ngắm nhìn màu sắc lấp lánh của đèn đường khi ô tô vút qua các mặt phố, Diên Vỹ chỉ có một cảm xúc duy nhất: đắng cay.
    Cô căm ghét cảm giác bị đem ra làm trò đùa cợt. Cô có thể thản nhiên với một kẻ như Vũ Hoàng, nhưng tự tôn, thứ mà xưa nay cô luôn nghĩ mình không cần, bị chà đạp, cô lại muốn xẻ Vũ Hoàng và tình nhân của hắn ra thành trăm mảnh.
    Nhưng, cô sẽ làm sao?
    Tất nhiên là có, chỉ là không phải bây giờ. Cô không muốn phải bận lòng vì những thứ ngu xuẩn như Vũ Hoàng hay Thanh Du, nhưng nếu cô không chấm dứt cái trò lố bịch này, những tháng ngày sau của cô tuyệt đối không dễ dàng.
    - Có cần tôi đưa em lên không?- Thanh xuống xe nhìn Vỹ.
    - Không, chị có việc mà, không cần bận lòng.- Xua xua tay, cô gái trẻ nghiêng đầu, rồi xoay người, ánh mắt có liếc lên căn hộ đang sáng đèn. - Em tự lo được. chị về cẩn thận.
    - Được rồi… - Gật gật đầu, Thanh vào xe rồi phóng đi, đến khi chiếc xe biến mất sau một khúc quẹo, Diên Vỹ mới thở phào rồi mới lên nhà.
    ***
    Mở cửa ra, trước mặt cô là căn phòng tối om. Phòng khách tắt đèn, chỉ có bóng đèn trước phòng ngủ đang sáng. Đảo mắt một lần nữa, cô phát hiện trong nhà xuất hiện đôi giầy của Du. Phòng tắm không bật đèn, căn nhà bừa bãi.
    - Cách làm tình bạo lực này là thú vui của bọn họ sao? - Cô lẩm bẩm, không cần tháo giầy, cô thủng thẳng bước đến tủ rượu.
    Vẫn những chai rượu ngày hôm trước, những loại rượu… thượng hạng. Môi nhếch lên, trong nháy mắt, đôi mắt đen sầm. Thong thả kéo vạt váy, đài các cao sang mở cánh tủ, mỉm cười lấp lánh khi bắt gặp thứ nước dậy mùi sóng sánh trong những chai thủy tinh sang trọng, Diên Vỹ vuốt ve chúng, nhẹ nhàng và nâng niu.
    Lấy ta một chiếc ly thon dài, cô gái cầm theo một chai X.O và Vodka Thụy sĩ đến bàn phòng khách. Bình tĩnh mở đèn, ánh sáng vàng dịu ôm lấy cô, và ôm lấy màu sắc tuyệt vời của rượu. Nâng li lên, nhẹ nhàng đổ rượu vào miệng, nhẹ nhàng thưởng thức sự du dương và tan chảy khi thứ dung dịch gây nghiện đó luôn xuống họng, trườn qua phế quản. Nhắm mắt tận hưởng, nhắm mắt trân trọng.
    Váy xanh quý phái, giầy trắng mong manh. Ánh đèn rủ lên mái tóc xinh đẹp, lấp lánh trong đôi mắt màu lục tinh tế, thuôn thả trên cánh tay trắng muốt, quyến rũ nâng ly. Diên Vỹ nhẩm tính tời giờ, rồi nhìn lần lượt chai rượu bên mình, lòng thầm nghĩ đến giá của mấy chai rượu đó.
    Cạch!
    (Còn nữa)

  3. #3
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    ĐÊM TÀN CỦA NHỮNG ĐAU THƯƠNG - PHẦN 9

    Cô và anh sẽ từng ngày, từng ngày cắn nhau, ném thuốc độc vào nhau rồi ôm nhau ngã xuống mồ?




    Cửa phòng ngủ mở ra, Du ngơ ngẩn nhìn cô gái ngồi bình tĩnh trong phòng khách, không khỏi cảm thấy e thẹn trước cơ thể trần trụi của mình. Liếc mắt nhìn cậu, Vỹ cười, tay nâng cao lên như dùng rượu chúc phúc, rồi lơ đãng ngắm nhìn gương mặt cậu.
    - Hoàng, Hoàng! - Du quạy đầu vào phòng, cuống cuồng gọi Hoàng.
    Người đàn ông trong phòng kia lại đáp lại cậu bằng nụ hôn nơi hõm cổ, ướt át, trân trọng.
    - Sao hốt hoảng thế em?
    - Cô ta, cô ta đã về! - Du đẩy anh ra, lung túng nhìn anh.
    - Cô ta? Ai?- Nhíu mày, giọng Hoàng trầm xuống, có chút khàn khàn như nổi lên ham muốn.
    - Diên Vỹ, Diên Vỹ đã về rồi.
    Mắt anh mở to. Không phải chứ, Thiệu Thiên nói rằng sẽ giữ cô ta bảy ngày, tại sao mới ngày thứ năm đã thả cô ta về rồi? Hay do quá say đắm bên Du mà anh lẫn lộn giờ giấc? Không thể nào...
    Khoác vội tấm áo choàng, Hoàng bước ra nhìn cô, lại thấy cô kiều diễm nhưng vô cùng lạnh lẽo ngồi trong ánh đèn vàng sang trọng. Đôi mắt màu lục liếc nhìn anh, không rõ rệt cảm xúc, lại như không nhìn thấy anh.
    - Cô…!
    - Rượu của anh rất ngon! Ngày đó không cẩn thận, chưa thưởng thức hết đã lăn ra ốm, hôm nay nhấp lại, quả nhiên là hảo hạng.
    - Cô về đây không phải chỉ là nói vài câu sáo rỗng thế chứ? - Anh khoanh tay, rồi liếc nhìn Du. - Du, em về phòng đi!
    - Phòng nào? Anh dùng phòng của chúng ta để cho cậu trai tội nghiệp này nằm sao? - Cô nhìn thẳng vào Du, ánh mắt lộ ra sự thương hại cùng cực.- Còn cậu, cậu không nghĩ là ở lại chứng kiến cảnh vợ chồng cãi nhau là vui vẻ chứ?
    - Cô im đi! Muốn nói gì? - Hoàng giữ tay Du lại, kiên quyết nhìn cô, còn cô, lại đồng thời nhìn anh với ánh mắt ngập tràn sự thương hại.
    - Anh làm như đây là nhà anh vậy sao? Sổ đỏ đề tên tôi, tiền mua nhà là của tôi, vốn đây là nhà tôi, chẳng qua anh đến và mang theo một tủ rượu cùng quần áo, anh nghĩ anh có quyền đuổi tôi đi?
    Thấy mặt anh tối sầm lại, cô tiếp tục:
    - Phòng ngủ của tôi và anh, anh thản nhiên dẫn một thằng đĩ về ăn nằm…
    - Im miệng! - Anh sấn sổ tiến đến cô, vung tay... nhưng rồi đành hạ xuống.
    Cô nhàn nhạt mở lời:
    - Cướp chồng người khác, không phải điếm, cũng là loại lẳng lơ. - Cô nhìn anh, thản nhiên tiếp tục: - Anh nghĩ anh đánh tôi rồi tôi sẽ ngại sao? Anh tin là tôi có thể để yên cho anh bắt cóc, để yên cho anh sử dụng nhà của tôi để lôi kéo cậu ta về sao? Còn cậu, cậu nghĩ tôi có tư cách tha thứ cho cậu không? Hai người là kẻ bị hại?
    - Hừ, nếu cô ngứa mắt, cô có thể ký đơn ly dị. - Anh cười cợt, rồi ném cho cô một tập giấy. - Tập đơn ly dị này tôi đã ký đủ, cô chỉ việc ký vào thôi. Bồi thường bao nhiêu tôi sẽ bồi thường.
    - Bồi thường?- Cô nhướn mày, nụ cười hé ra, trong giây lát, khiến gương mặt cô trở thành âm hiểm: - Anh đáng giá bao nhiêu? Trả tôi ngần ấy!
    - Cô muốn gì?
    - Anh, hoặc số tiền trị giá bằng anh. Chọn đi, tùy anh. Vì nếu anh ra được giá cho bản thân anh, tôi cũng có khả năng ra giá mua anh.
    - Im đi! Tôi ký vào đơn rồi. Cô buông tay đi, rồi sẽ chẳng ai phải khổ cả! - Anh khoát tay, trừng mắt, vô thức siết chặt lòng bàn tay nhìn cử động của cô.
    Cô không nhìn anh nữa, chỉ nghiêng đầu nhìn Du.
    - Cậu nghĩ sao?
    - Tôi có tư cách xen vào chuyện của cô và Hoàng à? - Cười cợt mỉa mai, cậu khoanh tay: - Nhưng nếu cô hỏi ý kiến, tất nhiên, tôi ủng hộ hai người ly hôn.
    - Còn tôi, nếu tôi là cậu tôi sẽ tự mình ra đi.
    - Cô nghĩ tôi ngu à? Hoang tưởng đến thế sao?
    - Ừ, vì nếu cậu không đi, sẽ không ai hiến tủy cho mẹ cậu hết. Mà, nếu tôi không nhầm, ba cậu cũng không quan tâm đến sự sống chết của bà ấy phải không?
    - Cái… cái gì? - Nụ cười trên môi cậu từ từ thắt lại, trở thành một đường rúm ró trên gương mặt xinh đẹp. Hoàng buông cậu ra, ngơ ngác nhìn cậu.
    - Chuyện gì vậy em? Bác bị làm sao? Sao em không nói cho anh?
    Không để ý đến anh, cậu lao thẳng đến cô, một tay ghim trên gương mặt cô, bạo liệt siết quai hàm cô lại.
    - Cô nói cái gì? Mẹ tôi sao lại không được tủy? Cô nghĩ tôi sẽ tin cô sao? Quy tắc là bác sỹ không được phép tiết lộ danh tính người hiến tủy. Cô nghĩ…
    - Vậy cậu nghĩ quan hệ, tiền bạc, quyền lực sinh ra để làm gì?- Cô cười mỉm, tiếng nói tuy có chút méo mó nhưng đắc ý cùng hả hê lộ ra rõ rệt.
    - Cô… cô vô sỉ! - Tay cậu run rẩy, muốn siết lấy cô nhưng lại vô thức buông ra. Bất lực đập hai tay xuống bàn, cậu chống tay, ánh mắt hắt lên cô tia van nài bất lực.
    - Tôi vô sỉ. Nhưng là cậu ép. Mạng sống của mẹ, tình yêu của Hoàng, bên tình bên hiếu, cậu chọn đi! - Cô vuốt nhẹ họng mình, mỉm cười ngây thơ, ánh mắt lại liếc về phía Hoàng.
    Bất kể ai, cũng có cái giá của riêng mình.
    - Tôi cho cậu một tuần suy nghĩ. Nếu nghĩ không ra, hậu quả cậu tự biết. Tôi mệt rồi, ngủ đây! - Đứng lên, cô lại nhìn đống chai ly ngổn ngang dưới bàn, liền một tay đem hất hết xuống. Hoàng chỉ nhìn cô, căm hận cùng nỗi chán ghét hiện lên.
    Bắt được ánh mắt này, thâm tâm cô lại cười khổ.
    Căn nguyên của mọi việc, là do đâu? Tại cô sao? Ừ… là tại cô.
    ***
    Du ôm chặt Hoàng, cười nhàn nhạt.
    - Anh lấy phải cô vợ thật đáng sợ. - Du lắc lắc đầu, dùi dụi vào ngực Hoàng.
    - Anh không ngờ cô ta lại động đến bác, anh sẽ tìm giúp em, cũng sẽ dùng quyền lực của anh để giúp em và bác. Con đàn bà vô ơn đó… - Anh thở dài, lại siết cậu chặt hơn. Tóc cậu cọ vào môi và mũi anh, thoang thoảng mùi lài nhàn nhạt. Cậu mỏng manh như một thiếu nữ, nhưng lại đủ rắn rỏi để động viên anh.
    - Anh có thể không?- Cậu thở dài, bàn tay nắm lấy tay anh, buồn bã. - Nếu không thể, hãy nói với em, chúng ta chỉ có một tuần, không phải sao?
    - Một tuần? Vậy ý em là sau một tuần ấy, em sẽ rời anh sao?
    - Hoàng…
    - Đừng rời bỏ anh, Du, xin em đừng bao giờ rời bỏ anh! - Gần như gục trên vai cậu, anh run rẩy van nài, trong thâm tâm chỉ thấy quặn thắt cùng trống rỗng…
    ***
    Diên Vỹ trong phòng, tự ôm lấy mình rồi nằm trên nệm. Mắt cô nhắm nghiền, cố gắng xua đi cái mùi đàn ông quyện vào nhau trong căn phòng này. Nhắm mắt và lắng nghe, tiếng xì xào ngoài kia khiến cô nửa thương nửa hận.
    Nguyễn Thanh Du, rồi cậu sẽ nhanh chóng biến khỏi cuộc đời Hoàng. Chỉ là… thuốc độc đổ như vậy, có phải là đã bắt đầu cho chiến dịch hạ độc lâu dài hay không. Có phải, cô và anh sẽ nhanh chóng từng ngày từng ngày đấu đá. Cô và anh sẽ từng ngày, từng ngày cắn nhau, ném thuốc độc vào nhau rồi ôm nhau ngã xuống mồ?
    Được… Nếu đó là cách một năm tới kết thúc, cô sẽ làm, sẽ nhiệt tình làm.
    Rồi sau đó, những nỗi khổ đau trần thế này sẽ cùng cô biến mất mãi mãi khỏi cõi đời này. Mãi mãi tan vào đêm hư không…
    (Còn nữa)

  4. #4
    Thành viên năng động nhiệt tình.
    Ngày tham gia
    18-07-2009
    Giới tính
    Nam
    Đến từ
    Tp.HCM
    Bài viết
    47,922
    Cảm ơn
    2,578
    Được cảm ơn: 11,970 lần
    ĐÊM TÀN CỦA NHỮNG ĐAU THƯƠNG - PHẦN 10

    Về phòng, đóng cửa lại, Diên Vỹ vò lấy ngực mình. Cảm giác trái tim như vỡ vụn...




    Sau khi Du đi, cuộc đời Hoàng rơi vào bế tắc. Hoặc anh đã nghĩ rằng, cuộc đời anh rơi vào bế tắc. Anh làm việc quên ăn quên ngủ, tìm kiếm cậu, lùng sục cậu và lảng tránh Vỹ. Anh đã nghĩ rằng chỉ cần lảng tránh cô là ổn. Anh không đối mặt với cô và cô dường như cũng không quan tâm đến việc đó.
    Giống như trò chơi trốn tìm.
    Tiếc rằng, chẳng ai đi tìm ai, một người trốn, một người tránh.
    ***
    Diên Vỹ vẫn bình tĩnh, nhẹ nhàng như cái cách cô vẫn thường sống. Không xô bồ hay vồ vập vào đời của người chồng kia. Cô cũng không muốn quá chú tâm về hắn, hay về Du. Giống như là một sự lột xác từ tốn.
    Trước đây cô có xa cách nhưng là sự xa cách của tôn trọng. Giữa cô và anh có khoảng cách nhưng giống như khoảng cách của đối tác lâu năm, tin tưởng và có phần thân mật. Nhưng, kể từ khi cô đẩy Du ra khỏi cuộc đời của anh, mọi thứ đã vỡ vụn.
    Cô vẫn ít nói, vẫn bình thản nhưng đôi khi vô ý tỏa ra thứ sát khí không nên đến gần. Thứ sát khí không phải của phẫn nộ.
    Mà là của kẻ đang chìm dưới địa ngục.
    Trở về nhà, lúc mở cửa ra, lần đầu tiên cô thấy bất ngờ khi đèn sáng. Nhìn xuống giá để giày, quả có giày của anh. Nhưng không của riêng mình anh.
    - Về rồi à? - Anh lên tiếng.
    Cô mở cửa, ngạc nhiên khi thấy anh đứng sau cánh cửa, quần áo chỉnh tề. Hẳn anh mới về. Trong giây lát, môi cô nở ra nụ cười. Rất đỗi dịu dàng.
    - Ở nhà à? Không phải mọi khi đều đến đêm mới về sao?
    - Về lấy đồ đi công tác. - Anh nhìn cô, rồi chỉ vào chiếc vali để cạnh đó.
    - Công tác, hay là đã tìm được Du?
    Anh không nói, ánh mắt cũng không nói lên điều gì, chỉ thong thả nhìn cô. Cô không chắc lắm, chăm chú tìm hình bóng mình trong đôi mắt nâu kia, lại không cảm thấy sự tồn tại của mình.
    - Anh tìm ra cậu ta nhanh thật! Tôi tưởng chí ít cũng phải mất vài tháng.
    - Cô không đếm thời gian sao? Đã hai tháng kể từ khi cô đuổi Du đi. Du vô tội.
    - Chẳng ai trong hai người là có tội cả. Khoan đã đi, chúng ta cần nói chuyện, ngồi xuống ghế đi, đợi tôi!
    Cô lắc đầu, đồng thời thở một hơi như cam chịu. Đã hai tháng kể từ khi cô và anh ngăn cách nhau bởi bức tường vô hình rồi sao? Nhanh vậy ư? Thời gian của cô còn chưa bắt đầu thì thời gian của một năm cố hạn định đang ngày một tua nhanh.
    Hoàng nhìn Diên Vỹ, không đồng ý, chẳng từ chối, chỉ lẳng lặng ngồi xuống đợi cô.
    - Anh biết định lý tình yêu Platon không? - Cô đặt trước mặt anh một tách trà, và cho mình một cốc sữa nóng.
    Anh nhìn cô, chờ đợi đáp án.
    - Là có thể chết vì người mình yêu. Anh nghĩ… liệu ai có thể chết vì người khác ở thời đại này không?
    - Không.- Nhăn mày, anh dứt khoát trả lời.
    - Tôi biết. Ngay cả bây giờ, anh em máu mủ còn có thể đánh nhau, người tình quay lưng với nhau tìm đến đồng tiền, thì đâu ra việc hy sinh nữa. Kể cả Du, kể cả tình yêu của anh, cũng chỉ đi đến giới hạn trong sự ích kỷ của bản thân thôi.
    - Cô nói thế là sao?
    - Hôm qua tôi gặp Du.
    Mắt anh mở lớn khi nghe tin. Với hoàn cảnh này anh không rõ mình nên làm gì. Nhìn anh im lặng, cô hiểu, anh không biết nên đối mặt với lời nói vừa rồi ra sao. Chậm rãi mở lời, cô tiếp tục:
    - Du khỏe. Như phản ứng của anh, chứng tỏ anh chưa tìm thấy Du, và hình như anh muốn dọn đến chỗ khác.
    - Phải.
    - Anh biết không, tôi thích cách anh đau khổ, nhưng Hoàng à, anh nghĩ chỉ mình anh mới đau khổ? Du, thậm chí còn đau khổ hơn anh. Nhưng chính anh cũng phải hiểu, chừng nào tôi còn ở đây, thì sẽ không có chỗ cho Du.
    - Cô đang muốn làm tăng sự chán ghét của tôi với cô hay sao? Không cần nói về Du như thể cậu ấy là đồ thừa. Chính cô mới là kẻ thứ ba bước vào cuộc sống của chúng tôi.
    - Vậy tại sao anh lại đồng ý khi tôi đề nghị kết hôn? Tôi nghĩ anh hiểu rằng, nếu như để cha mẹ anh biết được tình cảm giữa anh và Du, hẳn Du sẽ gặp nguy, và khả năng của anh khó lòng bảo vệ cậu ấy. Tôi được dùng để làm lá chắn, đúng không?
    - Phải, cô hiểu rõ đến mức tôi cảm thấy bất ngờ đấy. Cô chấp nhận làm lá chắn?
    - Tôi đã nói rồi, chẳng phải sao, tất cả mọi thứ trên thế gian này tôi làm, đều là vì chính bản thân tôi. Còn việc anh nhờ lần trước. Tôi sẽ làm. Làm thật hoành tráng.
    - Cô có thể làm?
    - Là vì bản thân tôi.
    - Tôi hiểu rồi.
    - Thế nên, nếu anh muốn nhận sự hợp tác của tôi, hãy ngoan ngoãn một chút. Đừng tìm Du, chưa đến lúc anh tìm cậu ấy. Cho tôi thêm 9 tháng nữa, rồi anh sẽ được về bên cậu ta.
    - Cô nói thế là có ý gì?
    - Không phải là anh mong rằng tôi sẽ cút thật mau ư? Tôi sẽ đi, tất nhiên. Được rồi, giờ tôi cần đi nghỉ, cứ thế đi.
    Bỏ về phòng, đóng cửa lại, trải nệm ra, lúc này Vỹ mới bắt đầu vò lấy ngực mình. Cảm giác trái tim mình vỡ vụn. Cô biết, Hoàng là kẻ có trách nhiệm. Trách nhiệm với vai trò của người chồng, đã đến thăm cô ở bênh viện, đã lo lắng cho cô. Bất cứ người tốt nào cũng sẽ làm thế. Chỉ là, người tốt không đủ. Cô có tham lam, có ích kỉ nhưng cô biết, với anh, tham lam hay ích kỉ đều không thể ở cạnh. Ngay cả trái tim mình bắt đầu vỡ nát, thứ tình yêu ban đầu đã là khởi nguồn của thuốc độc. Rồi sau này, cô đảm bảo cô sẽ trả lại cho anh tình cảm mà anh xứng đáng được nhận.
    ***
    Hoàng thở dài, nhấm nháp nốt tách trà, dư vị trong lòng cùng mùi trà dường như không có điểm chung. Thứ duy nhất anh cảm thấy chỉ là sự trống rỗng mà Du đã bỏ lại. Cậu đi, mang theo tất cả những gì anh vun vén suốt gần ba mươi năm trời. Anh đủ hiểu tình yêu với cậu sẽ là bước cản và trượt dài trên con đường sự nghiệp nhưng nếu anh bỏ cậu, thì mạng sống của anh cũng sẽ trượt dài.
    Anh chưa nói với Du, ngày mà Diên Vỹ vào viện, anh không thể để tâm đến cậu, không phải là vì anh lo cho cô ta. Mà đơn thuần, anh đang lo rằng mình sẽ đánh mất bản thân. Ngay từ thời còn bé, anh luôn được dạy mình phải có trách nhiệm, với rất nhiều thứ, đặc biệt là gia đình. Và bố anh, ông là một hình mẫu điển hình cho người cha, người chồng mẫu mực.
    Và anh lo rằng, nếu như anh để cái trách nhiệm cùng lòng trắc ẩn chi phối anh, anh sẽ có lỗi. Không chỉ với Du, mà còn với cả anh, thậm chí là Diên Vỹ.
    Nên, anh mới nhờ Thiệu Thiên bắt cóc cô gái ấy đi. Bắt cóc cô đi, và cho cô thấy rằng cô bị thương tổn là do anh. Và vì thế, cô sẽ vì sợ hãi mà lặng lẽ rút lui, ký vào đơn li hôn kia. Còn việc của anh và Du, anh sẽ giải quyết.
    Chỉ là người tính không bằng trời tính.

    Anh không lường trước được cá tính của cô. Không biết sự ngoan cố của cô từ đâu mà ra, để chấp nhận dày vò bản thân. Anh đánh mất Du.
    Có thể trách ai đây?
    Là trách anh. Tại anh ban đầu chấp nhận kết hôn cùng Diên Vỹ, nhằm lấy được cổ phần trong công ty của ba, bất chấp tình yêu của mình cùng tội lỗi của mình. Là anh biết bản thân có lỗi, nên với cô có phần nào muốn nhận trách nhiệm. Là anh tự dưng nghĩ ra trò chơi ngu xuẩn bắt cóc cô. Tất cả là tại anh.
    - Khốn kiếp!- Ném thẳng tách trà xuống đất. Anh đứng lên, gạt toàn bộ những thứ trên bàn rồi chống tay xuống.
    Đôi mắt mờ đục tăm tối. Gương mặt hằn những nét đau thương oán hận.
    Anh không có quyền chỉ trích cô. Và, cô sai rồi, anh cũng không có quyền được hạnh phúc.
    (Còn nữa)


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •